Chương 69: Truyền lại
Ngô Tụ vừa di chuyển vài bước chân, quái vật như lần mò được mùi vị, đổ xô nhau kéo tới.
Chỉ thấy hắn nghiêm túc, tay đưa lên, tụ lực chém xuống.
Minh Thần Quang Kỹ – Mở
Năm phân thân đồng loạt xuất chiêu tương tự, vẽ ra năm đường kiếm quang kinh khủng quét về xung quanh. Như một cơn bão kinh khủng, tàn chi quái vật như mưa rơi vãi xung quanh.
Sau đòn đánh, quái vật hoàn toàn được dọn sạch, Ngô Tụ chưa kịp phản ứng, một đám mới lại xuất hiện, khí tức còn mạnh mẽ hơn số quái ban đầu.
Ngô Tụ nhận ra, đợt này thật sự gặp phải khó khăn, nhìn kiểu gì đám này cũng hơn cảnh giới bản thân mấy lần.
Hắn thử lại chiêu cũ, tay chỉ thành kiếm.
Nhưng đường kiếm chỉ để lại vết thương khá sâu cho quái vật, chưa đạt tới độ nghiền ép.
Vết thương lại càng kích thích quái vật, chúng gầm lên giận dữ, lao tới Ngô Tụ.
Bị bao vây bởi đám quái vật mạnh mẽ, Ngô Tụ sắc mặt vẫn bình tĩnh, tập trung tinh thần tìm kiếm khe hở né tránh và phản đòn.
Quái vật sức mạnh thật sự hơn xa Ngô Tụ, nhưng lại mất lý trí, tấn công hầu như bằng bản năng. Nên khó thể so bì với Ngô Tụ, kỹ năng thượng thừa chiến đấu được rèn luyện qua vô số cuộc chiến.
Trong giây lát quái vật để lộ trái tim điểm yếu sau lưng, Ngô Tụ đưa tay một kiếm, nhanh gọn chuẩn xác đâm nát trái tim, khiến quái vật ngã xuống.
Nhưng dù vậy, sắc mặt Ngô Tụ cũng không vui vẻ lên chút nào. Vì càng chiến đấu, quái vật lại càng kéo đến đông hơn. Hắn giờ đang bị dòng lũ quái vật cuốn đi. Không gian để chiến đấu dần thu hẹp. Tốc độ tiêu diệt quái vật cũng giảm nhanh.
Hắn liên lạc với Nghịch Thần.
Giây lát, giọng Nghịch Thần vang lên.
“Tới chưa?”
Ngô Tụ thở nặng nề, trả lời:”Đã đến nơi, nhưng vừa tới bên ngoài đã bị quái vật tấn công. Tình thế có chút nguy hiểm, cần giúp một tay.”
“Được, bọn ta sẽ đến sớm nhất có thể. Cố trụ thêm năm phút thôi.” Nghịch Thần an ủi, rồi rút tinh thần về nói với vài đồng bạn đã bàn bạc từ trước, kéo nhau rời khỏi, lao ra vùng rìa Giới Bích Chi Cùng.
Ngô Tụ cố gắng chống cự, nhưng vẫn bị trúng đòn. Nắm đấm đánh thẳng ngay lồng ngực hắn, lực đạo khiến hắn bay xa đập vào đống cơ thể nhầy nhụa của quái vật khác.
Như chờ đợi từ lâu, quái vật dùng cơ thể nhớp nháp trói chặt hắn lại, muốn tiêu hóa.
Tuy cơ thể nhầy nhụa, lực hút lẫn lực xiết lại cực kỳ mạnh mẽ, làm Ngô Tụ phải xuất chiêu mạnh hơn.
Hắc Chung Quang Kỹ – Dạ
Một vòng hắc nhật mọc lên, bao bọc hắn vào trong, thiêu đốt mọi thứ bên ngoài, kể cả đám xúc tu quái dị, lẫn quái vật.
Thoát khỏi trói buộc, quái vật khác lại không để hắn thở, vươn tay chộp về Ngô Tụ. Rồi để nhận lấy tan chảy cả cánh tay, gầm rú đau đớn.
Nhờ có vòng hắc nhật bao quanh người, quái vật tạm thời không thể đụng đến hắn.
Nhưng sẽ không duy trì được lâu, đây là “Ki” thứ chín được khai mở, lực bộc phát không thể quá lâu.
Ngô Tụ vẻ mặt dù lâm vào cảnh nguy hiểm cũng không đổi. Ký ức bao nhiêu kiếp trải qua, tôi luyện ý trí của hắn cực kỳ mạnh mẽ.
Trước nghịch cảnh, chỉ cần có chút khe hở hi vọng, hắn cũng sẽ chiến đấu đến cùng. Dù hi vọng dập tắt, cũng phải chết thật đáng.
Điều động hai phân thân còn sống, cả ba lao vào dòng lũ quái vật, như mũi tên chỉ tiến không lùi.
Sáu phút sau, đám Nghịch Thần có mặt, nhìn vô số quái vật trước mắt, vài người nghi ngờ lên tiếng:”Tên nhóc đó còn sống không? Với chừng này quái vật tuy chỉ là Nhật Chiếu, cũng đủ giết chết hắn hàng triệu triệu lần.
Nghịch Thần dẫn đầu, ánh mắt không chút nghi ngờ gì, mà tập trung nhìn. Rồi hắn lên tiếng:”Thấy rồi.”
Nghịch Thần tiến lên trước, xung quanh tự động phát ra làn sóng năng lượng, chạm tới quái vật là mang tới cái chết tức thời cho chúng.
Xuyên qua quái vật, Nghịch Thần dừng lại trước mũi kiếm kề sát trên cổ, hắn đưa tay nhẹ nhàng đẩy mũi kiếm ra bên cạnh, lên tiếng:”Nhóc con, ngươi cũng khá lắm. Vậy mới đủ lực, cho ta thuyết phục mọi người chứ.”
Ngô Tụ cả người tắm trong máu, ánh mắt bình tĩnh thu kiếm, liếc nhìn quái vật chết hết chỉ do tiến gần người này, lắc đầu kẽ nói:”Chỉ chút tài năng, không cần phải coi là quá khó gì.”
Nghịch Thần cười lớn:”Ha ha..giọng điệu vẫn giống xưa. Gọi ta Nghịch Thần, ba người bên cạnh lần lượt là Bạch Đằng, Sa Kim và Ngô Quyết. Cả ba đều là người chấp nhận hỗ trợ ngươi tăng cảnh giới nhanh chóng.”
“Chỗ ta còn nhiều người nữa, nhưng là lão cứng đầu, ngươi tự phải tìm cách nếu muốn.”
Ngô Tụ ánh mắt suy tư, chỉ gật đầu nhẹ.
Nghịch Thần phẩy tay, mang theo Ngô Tụ rời đi, trước khi vài thứ rắc rối theo đến.
Vài giây sau, nơi đám Nghịch Thần vừa có mặt, một cánh tay to lớn luồn ra khỏi không gian vốn cực kỳ cứng rắn và kiên cố, nó dò tìm gì đó, xong như không phát hiện, lại rụt về. Để lại hậu quả cả một vùng nó sờ nhẹ qua, không một quái vật nào còn tồn tại.
…..
“Sao, thấy phòng tuyến của chúng ta vững chắc không. Tạo từ hơn trăm người cảnh giới Cung Khuyết, hơn nghìn người cảnh giới Dạ Tàn và khá ít người là Nhật Chiếu.”
Nghịch Thần ngã lưng về sau trên ghế, nhìn Ngô Tụ ngồi trước mặt.
Cả hai đang nói chuyện trong một căn phòng đơn giản, chỉ có vỏn vẹn năm chiếc ghế và một cái bàn.
Ngô Tụ:”Đúng là trận địa lớn, nhưng ta vẫn cảm thấy ẩn ẩn các ngươi bị ép.”
“Ngươi tinh mắt đấy. Đúng là gần đây số lượng lẫn cảnh giới quái vật đã phi tốc tăng cao, xu thế không giảm. Với nguồn nhân lực khó bổ sung của mình, việc chống lại và giữ vững đến bây giờ vốn đã khó khăn.”Bạch Đằng lên tiếng, có chút thổn thức.
Ngô Tụ im lặng một lúc, vào luôn vấn đề chính:”Vậy cách mà ông nói đến là trao lại phân thân của các ông cho ta. Điều đó có thể được.”
Nghịch Thần tiếp lời:”Thực ra không được. Nhưng sau bao nhiêu năm bị nuôi nhốt như gia súc. Chúng ta đã cùng nhau nghiên cứu ra được cách này. Vừa giúp đời sau tăng nhanh cảnh giới, cũng coi như truyền thừa di sản của bản thân. Cho đi thì có thể đúc luyện cái mới, nhưng bị tên ‘đó’ bắt đi thì mãi mãi không về được.”
Cuối cùng tất cả khúc mắc của Ngô Tụ đã được giải khai, hắn không chờ đợi nữa, nói với cả bốn người:”Vậy phiền tất cả hỗ trợ, nếu ta điều khiển được sức mạnh thành công, nhất định không quên thực hiện lời hứa với các vị.”
“Nếu các vị không tin. Ta tại đây cũng có thể viết khế ước hoặc thề với trời cao chứng giám.”
Cả bốn người lắc đầu:”Không cần phải làm thế. Chỉ cần ngươi hứa là được. Còn thực hiện hay không, do chính ngươi tự lựa chọn. Đám lão này cũng đã qua cái thời gian, đặt niềm tin vào hi vọng quá nhiều.”
Ngô Tụ muốn nói gì nữa. Nhưng Nghịch Thần đã vào vị trí.
“Bắt đầu đi, xong nhanh lúc nào, hay lúc đó.”
“Được!” Ba người còn lại đồng thanh đáp.
Bắt đầu từ Sa Kim, hắn đưa ra chín phân thân Nhật Chiếu, vận công pháp xóa sạch liên kết giữa bản thân với chúng không chút ngần ngại.
Sa kim thấy Ngô Tụ còn phân vân, liền lên tiếng:”Ngô Tụ làm đi, dựa trên công pháp, tiếp dẫn bản nguyên linh hồn lần lượt tế luyện lại cả chín phân thân này của ta. Do các phân thân chỉ còn là xác rỗng đắp nặn từ Lương Năng, nên ngươi sẽ tiết kiệm được khoảng công sức và thời gian tạo phân thân.”
“Giờ chỉ cần đưa nó trở thành của chính bản thân, tất sẽ hoàn thành. Còn chờ đợi gì nữa!”
Giọng Kim Sa đanh thép.
Ngô Tụ không còn lưỡng lự, bắt đầu chia tách bản nguyên linh hồn thành mười mảnh, chín mảnh đưa vào cơ thể các phân thân, giữ lại một mảnh duy nhất.
Ba người ngồi xếp bằng xung quanh, tập trung hộ vệ, tránh mọi biến cố xảy ra.
……