Chương 68: Sinh vật đầu tiên
Ngô Tụ đang tập trung cô đọng phân thân, tỉnh lại, nói:”Lâu rồi không gặp, sao khoảng thời gian trước liên hệ, không thấy trả lời.”
Nghịch Thần:”Chỉ là bận rộn chút việc vặt. Còn ngươi, gọi ta hỏi gì?”
Ngô Tụ:”Ta đang muốn tu luyện, nhưng vẫn chưa nắm chắc rõ hết. Ngươi nói rõ, ta bớt chút đường quanh co.”
Nghịch Thần, giọng nói cợt nhã:”Ồ. Ngươi mà cũng sợ quanh co. Không giống lần trước, một đường đâm thẳng hả.”
Vẻ mặt Ngô Tụ nghiêm túc:”Giờ ta cũng có thể làm vậy. Nhưng đang vội, tốt nhất vẫn bớt được bao nhiêu thời gian hay bấy nhiêu.”
“Mà ngươi không thắc mắc, ta hồi sinh trở lại bằng cách nào sao?”
Nghịch Thần giọng chẳng mấy hứng thú: “Không cần. Ngươi sống được là do bản lĩnh của ngươi, ta không tiện tìm hiểu. Mà việc này, chỗ ta vơ đại cũng có một nắm. Ai ở đây, cũng từng vượt qua cửu tử nhất sinh vô số lần, không lạ gì.”
Ngô Tụ:”Ha ha…Coi thường các ngươi rồi. Vậy vào việc đi, nói cho ta cảnh giới về sau.”
Nghịch Thần nói với giọng nghiêm túc.
“Hư Không Đen là không gian thật sự, chiếm diện tích rộng lớn. Trong đó ẩn chứa một loại năng lượng đầy mạnh mẽ. Thứ chúng ta mệnh danh là Lương Năng.”
“Chỉ cần hấp thụ Lương Năng, đủ để bản thân đạt tới đỉnh của cảnh giới đầu tiên là Nhật Chiếu.
Nhưng vậy là không đủ để đột phá lên cảnh giới mới. Vì vậy, phải tiếp tục hấp thụ, nhưng cơ thể không chứa đủ. Ta sẽ giải quyết bằng cách tạo ra phân thân để chứa đựng.
Cho tới phân thân thứ chín cũng đạt tới cảnh giới Nhật Chiếu. Lúc này lượng đủ làm chất biến. Tự nhiên mà bước vào cảnh giới tiếp theo là Dạ Tàn. Cảnh giới Dạ Tàn cũng tương tự Nhật Chiếu.
Thay vì Anh Thân ta gọi là Anh Thi, cô đọng mười tám Anh Thi mới đủ, gấp đôi số phân thân của Nhật Chiếu.
Sau Dạ Tàn là Cung Khuyết và tối cường là Phân Tử Cực. Cung Khuyết tạo một trăm lẻ tám Tuệ Tử.
Cảnh giới Phân Tử Cực không cần phân thân, mà là hợp nhất tất cả phân thân của Cung Khuyết vào một thân.
Ngô Tụ nghe nghiêm túc, nhíu mày hỏi:”Thật đơn giản như vậy?”
Nghịch Thần cười.
“Đơn giản, tất nhiên đơn giản. Ngươi chỉ cần hấp thụ đầy đủ Lương Năng, chắc chắn đăng đỉnh sức mạnh. Chỉ lâu dài và khảo nghiệm sự kiện định của ngươi thôi. Cảnh giới càng tăng, ảnh hưởng từ ô nhiễm của Biển Đen càng lớn.”
“Mà ngươi cũng phải biết chín Anh Thân bằng một Anh Thi, mười tám Anh Thi lại bằng một Tuệ Tử.”
Ngô Tụ ánh mắt sáng tỏ, nhưng vẫn thắc mắc hỏi:”Vậy sự khác nhau của cảnh giới mới là gì? Không chỉ đơn giản tạo phân thân thôi chứ.”
“Tu luyện là một vòng tròn khép kín, từ tìm hiểu tới thử rồi luyện hóa, kiểm soát, siêu thoát, rồi lại vòng về lại. Cái phát triển ở đây chỉ là sức mạnh mà ngươi nắm giữ càng thêm cao cấp hơn, phức tạp hơn.” Nghịch Thần giảng giải.
“Hư Không Đen chứa quy tắc mạnh mẽ và cố hóa hơn những quy tắc trên thế giới cũ của ngươi. Muốn thích nghi cái mới, ta cần đập đi xây lại, hoặc đổi mới nâng cấp cái vốn có. Ngươi hiểu chưa.”
Ngô Tụ:”Hiểu rồi. Vậy có cách nào đẩy mạnh quá trình không. Ta đang rất gấp.”
Nghịch Thần:”Ngươi gấp cái gì. Cứ từ từ mà làm, tuyến đầu có chúng ta thủ vững.”
“Không phải ta gấp vì chuyện đó, mà là…mà là.”Ngô Tụ định giải thích, nhưng nhận ra bản thân cũng không biết nguyên do.
“Vậy vì cái gì?”Nghịch Thần thúc giục.
Suy nghĩ mãi vẫn không ra, Ngô Tụ nghĩ ra một cách. Hắn chìm đắm tâm trí vào trong cơ thể, tại lồng ngực một hắn khác đang ôm chặt chẽ lấy thứ gì. Tuy ký ức cũng không nhắc đến lai lịch của nó, nhưng hắn lại biết nó rất nguy hiểm mà mạnh mẽ. Nếu muốn thuyết phục đám Nghịch Thần giúp sức cho bản thân, cần đưa ra cho mọi người thấy được hi vọng.
Mà chỉ thứ này mới có tiềm năng phá vỡ xiềng xích lớn nhất. Ngô Tụ thả lỏng tí giam cầm, thần tình đầy nghiêm túc mà cẩn thận.
Vừa được thả lỏng, dòng khí tức đen rục rịch thoát ra bên ngoài cơ thể Ngô Tụ, bọc hắn thành một cái kén đen.
Nghịch Thần chú ý tới hành động khác lạ của Ngô Tụ, chăm chú nhìn. Nên hắc khí vừa ra, hắn là người cảm nhận rõ ràng. Đó là một thứ khí tức cực kì tà ác, kinh khủng, mạnh mẽ. Đến cả hắn, cảnh giới Cung Khuyết tối đỉnh, cũng không dám quan sát thời gian lâu.
Cảm giác chỉ cần quan sát lâu chút nữa, tâm trí và cả sự tồn tại của bản thân cũng bị nó bóp méo. Quá tà tính, là nhận xét chung cuộc của Nghịch Thần dành cho thứ này.
Khí tức cũng tồn tại không lâu, chưa quá hai mươi giây đã thu trở về lại cơ thể Ngô Tụ.
Sắc mặt Ngô Tụ đầy mệt mỏi, ánh mắt vẫn còn sót lại chút tà tính nhưng nhanh chóng biến mất.
Nghịch Thần giờ mới lên tiếng:”Thứ vừa nãy là gì? Bí mật của ngươi?”
“Ừm…bí mật của ta. Ta lấy ra cũng chỉ làm canh bạc, để đổi lấy sự giúp đỡ của các ông.” Ngô Tụ giọng nói đôi chút kiệt sức.
“Không phải các ông bất lực trước lồng giam này sao. Vậy hãy giúp ta, chỉ cần ta đủ sức mạnh khống chế thứ ban nãy, việc đó dễ dàng được thực hiện.”
Nghịch Thần im lặng một lúc, liền đồng ý.
“Được, ta sẽ giúp ngươi. Biện pháp chúng ta cũng có, chỉ cần ngươi tới địa điểm này, gặp nhau là được. Nhớ cẩn thận, đường đến không an toàn, tốt nhất lên chuẩn bị tinh thần.”
Ngô Tụ khoát tay.
“Không sao, ta biết chừng mực.”
…..
Nghịch Thần sau khi chỉ con đường cho Ngô Tụ tới Giới Bích Chi Cùng, cũng rút về lại tinh thần.
Hắn đồng ý sảng khoái như vậy, cũng một phần do canh bạc Ngô Tụ đặt ra là thứ khiến hắn có chút thấy được hi vọng. Cũng là một sự thật mà hắn giấu diếm với Ngô Tụ. Những người dẫn đầu đạt tới cảnh giới Phân Tử Cực, sẽ bị kẻ ‘đó’ bắt đi. Không ai thoát khỏi.
Gần đây số lượng người bị bắt đi tăng cao, cả người cố ép cảnh giới cũng dần bị nhắm tới.
Vì vậy, dù giúp Ngô Tụ một tay, cũng không làm ảnh hưởng nhiều, lại có ích lợi lớn hơn.
“Đừng trách ta, ta giúp ngươi, cũng là giúp bản thân.”
Nhìn quái vật đánh mãi không hết trước mặt, Nghịch Thần chỉ biết thở dài cho số phận.
Ngô Tụ sau cuộc trò chuyện với Nghịch Thần, bắt đầu lên đường tới Giới Bích Chi Cùng.
Phi tốc trong bóng tối và sự tĩnh lặng. Nếu không để ý, khái niệm thời gian cũng dễ dàng bị quên lãng.
Hai tháng trôi qua, con đường trống không cũng có khởi sắc, phía xa xôi, một vật thể to lớn xuất hiện.
Thứ kỳ lạ này làm Ngô Tụ sau quãng thời gian buồn tẻ, có chút hứng thú. Dẫn theo bốn phân thân đi cùng, hắn sớm chút có mặt trước vật thể lạ.
Sờ lên vật thể màu đen này, cảm nhận đầu tiên là một thứ cứng cáp và ẩn chứa năng lượng kỳ bí.
Chỉ cần nhìn vào kích thước khổng lồ mà nó sở hữu, cùng khả năng xuyên qua mặt gương làm bằng nước đen. Cũng đủ làm Ngô Tụ liên tưởng đến sinh vật đầu tiên sinh ra trong lồng giam này, từ lời kể của Nghịch Thần.
Có lẽ đây là thân xác của nó. Thật hùng vĩ mà mạnh mẽ làm sao.
Hắn sau khi ngắm nghía, cũng thử dùng toàn lực cắt một đường trên thể xác này. Nhưng nhận ra nó chỉ để lại một đường mờ nhạt…
Vẻ mặt im lặng, Ngô Tụ lắc đầu, rời đi.
Men theo con đường, không bao lâu đã đi xa cái xác khổng lồ ấy, tiến vào một vùng khác.
Nơi đây mọi thứ trở nên hỗn loạn mà có trật tự, có mà như không.
Đang dò thám, từ bên cạnh thò ra một cánh tay nắm về phía Ngô Tụ.
Ngón tay chỉ khẽ đưa lên lướt qua bên cạnh, hắn vẫn tiếp tục đi, để lại phía sau là xác quái vật dị dạng ngã xuống.
“Trông có vẻ, nơi đây đúng là không yên bình.”