Chương 67: Nghịch Thần
Minh Nguyệt rời mắt khỏi Latila, nhìn vào Ngô Tụ, nếu có điều gì bất thường, thì là giây phút Latila chạm tay vào lồng ngực Ngô Tụ.
Cô nghĩ ngợi, ánh mắt dò xét Ngô Tụ.
Rồi cô nhận ra, mi mắt hắn có sự rung động khác với những lần trước, trông như chuẩn bị mở mắt.
Nhận ra được điều bất thường, Minh Nguyệt không chọn cách xử lý bừa bãi mà kêu gọi mọi người rút lui.
“Tất cả lùi ra xa, người này chuẩn bị tỉnh dậy.”
Những người khác không nghi ngờ lệnh của Minh Nguyệt, đồng loạt và ăn ý rút về sau.
Ánh mắt Minh Nguyệt đầy căng thẳng, nhìn chằm chằm vào Ngô Tụ.
Cuối cùng, mí mắt hắn dần mở ra, bên trong mắt ẩn chứa từng tia vận luật huyền ảo, thâm thúy.
Chỉ liếc nhìn, cũng làm đám người cứng đờ, chân tay khó khăn cử động.
Ngơ ngác một lúc, ánh mắt Ngô Tụ dần tỉnh táo lại, phần nhân tính dần hồi phục, thu lại sức mạnh, nhìn đám người.
“Tuy muốn giải thích cho mọi người hiểu, nhưng thời gian không đủ. Cảm tạ đã giúp đỡ, hẹn lần sau gặp lại.”
Minh Nguyệt chỉ kịp giơ tay gọi:”Chờ…đ..ã..”
Một lực kéo không thể phản kháng hút tất cả vào trong, từ một góc trên Hoang Thần Đại Lục cả đám xuất hiện trở lại.
Nhìn xung quanh, Minh Nguyệt nắm chặt tay lại, giọng đầy sự không cam lòng:”Tại sao? Không một lần nào là giải thích tường tận mọi việc. Lần nào cũng như lần nào, mặc người điều khiển.”
Ánh mắt của cô đã bao hàm mờ mịt, uất ức. Những nỗi khổ tâm chôn giấu trong lòng như quả bom, giờ đã có ngọn lửa châm ngòi mà nổ tung.
Từ những lần sư phụ bỏ mặc cô một mình chỉ huy tổ chức, đến những lần giao việc không có một chút thông tin gì, và còn nhiều hơn nữa, đến cả cô cũng không thể kể hết.
Cô đã phải tự tìm hiểu, tự suy diễn, tự làm. Cô quá mệt mỏi, mọi việc như cơn gió thổi qua, cuốn hạt bụi là cô bay đi, rồi lại ngừng lại, để mặc cô tại một nơi xa lạ.
A Bình cảm nhận sự bất lực, mờ mịt trong tâm trí Minh Nguyệt, định lên tiếng an ủi.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra, Minh Nguyệt vẻ mặt âm u lấy từ trong ngực ra một bản sách.
A Bình nhìn chữ trên bìa sách, nhận ra là bản tu hành “Lai Hạ Đình Thôn” do sự phụ tự tay tạo ra cho đám Minh Nguyệt. Nó khá tương tự với bản tu hành Vô Thương Lai Linh Vung của sư phụ đưa cho hắn.
Như nhận ra điều gì, A Bình vẻ mặt nghiêm trọng lên tiếng ngăn cản.
“Minh Nguyệt, cô nên bình tĩnh lại, không thể hành động bừa bãi được. Việc tự ý đẩy luyện phương pháp tu luyện rất nguy hiểm, nhẹ thì phế, nặng thì mất mạng.”
“Tuy lần hành động này, không thu hoạch được bất cứ thông tin có lợi nào, nhưng ta tin chúng ta đã thúc đẩy bánh răng vận mệnh chuyển động.”
Minh Nguyệt không trả lời, tóc cô bay múa lên, khí tức hỗn loạn.
Minh Khuyết tuy ngốc nhưng cũng hiểu chị mình đang cố làm gì, tức tốc chạy đến ôm chị mình, hô lên:”Chị ơi bình tĩnh lại đi. Chưa đến lúc phải mạo hiểm, hãy đợi thêm chút thời gian nữa.”
Minh Nguyệt gương mặt tái nhợt, ánh mắt ẩn ẩn lộ ra một tia ác tính, đưa tay đẩy nhẹ nhàng Minh Khuyết ra xa, dùng kéo xé rách không gian sau lưng, nở nụ cười gượng ép ngã về sau, biến mất.
“Chị xin lỗi, nhưng chị đã chịu đủ rồi. Chị dù có chết cũng sẽ chết khi bản thân làm được điều gì đó thật sự. Chứ không phải bất lực, mờ mịt, trông chờ vào người khác, không biết tương lai thế nào. Minh Khuyết, hãy tha lỗi cho chị.”
“Khôngggg!”Minh Khuyết xông lên ngăn cản chị mình, có cả A Bình, và Thập Kỷ hỗ trợ, nhưng vẫn không kịp, trơ mắt nhìn vết rách không gian khép lại biến mất hoàn toàn không dấu vết.
Minh Khuyết chơi vơi với tay nơi về nơi Minh Nguyệt vừa đứng, rồi ngã gục xuống nước mắt tuôn trào.
Thập Kỷ tiến lên an ủi.
“Minh Khuyết, không được từ bỏ. Còn có ta ở đây, nhất định không bao giờ để Minh Nguyệt mạo hiểm.”
Cô quay người, cúi đầu với mọi người, trong ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả kéo theo Minh Khuyết nhảy vào vòng xoáy không gian biến mất.
A Bình thần sắc mất bình tĩnh, nhìn xung quanh tìm kiếm người cảm xúc ổn định. Nhưng ai cũng có vẻ mặt thay đổi từ bình tĩnh sang quyết tâm.
Khi A Cẩu bước lên, A Bình ngăn lại hắn.
“A Cẩu, ngươi không thể!”
A Cẩu nhìn người trước mặt, cảm xúc phức tạp, đẩy A Bình sang bên, tiếp tục tiến lên.
“A Bình, có phải chúng ta đã quên điều gì không. Sư phụ đã từng dạy, đứng lại là suy xét, tiến lên là nắm chặt vận mệnh. Nếu không mạo hiểm, sao có được tương lai. Minh Nguyệt đã giúp ta hiểu ra, sự an toàn và trốn tránh dưới bóng người khác sẽ là liều thuốc độc giết chết bản thân.
Phải đứng dậy, mở ra con đường riêng cho mình, dù có phải chết, có gian nan cũng phải thử.”
“Tạm biệt.” A Cẩu không ngoảnh mặt lại, xuyên phá không gian rời đi.
Những người còn lại, cũng lần lượt chọn cách rời đi, tự tìm ra con đường tương lai của riêng mình.
A Bình từ ngăn cản tới đứng chết lặng nhìn từng người đồng hành rời đi.
Hắn tự hỏi, liệu quyết định của bản thân đã sai lầm ở đâu. Hay vốn dĩ, từ đầu tới cuối, mọi quyết định của hắn vốn đã sai lầm.
“Ha ha ha…nếu đã sai, ta nguyện sai lầm đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.” A Bình bỗng ngửa mặt lên cười lớn, bước chân lảo đảo, đi từng bước một cô độc trên mặt đất.
……
Ngô Tụ sau khi tỉnh táo, ký ức bị phong ấn cũng được giải khai một phần. Thân phận thực sự của bản thân là một vị hoàng tử trong Sưi Mao Trầm Quốc hùng mạnh, do cuộc chiến kế vị mà bị mưu hại.
May những người cận hầu trung thành giết ra một đường máu, đưa hắn an toàn rời đi.
Người hầu sống sót cuối cùng mang hắn tới đây, dù không còn nhớ lý do tại sao lại tới đây. Nhưng hắn biết, việc bản thân bây giờ cần làm là tấn thăng cảnh giới, phá vỡ lớp gông xiềng trên cơ thể.
Phi tốc di chuyển trong Hư Không Đen, Ngô Tụ gọi thầm khẩu quyết mà giọng nói để lại dùng khi cần gặp mặt.
Nhưng đã qua một lúc lâu, vẫn không có hồi đáp nào.
Ngô Tụ chỉ có thể di chuyển tìm kiếm trước mạch phun trào năng lượng để cô đọng phân thân.
Dựa theo giọng nói bí ẩn, vượt qua giới hạn, cảnh giới thống nhất thành cảnh giới đầu tiên gọi “Nhật Chiếu”. Cảnh giới này cần hấp thu năng lượng từ các mạch phun trào tại Hư Không Đen, để cô đọng phân thân.
Phân thân được tạo ra sẽ được gọi là Anh Thân. Tạo được chín phân thân là có thể đăng quang cảnh giới cao hơn.
……
Ông lão mở mắt ra, nhìn đồng bạn chiến đấu bên cạnh, gọi:”Sao rồi, Tang Thương. Phòng tuyến còn thủ vững được bao lâu nữa.”
Tang Thương cũng là một ông lão, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm phía trước mặt, trả lời:”Có thể thủ vững vĩnh viễn. Đám rác rưởi này, sao có thể hạ được chúng ta.”
“Nghịch Thần, ông vừa nãy thất thần, có chuyện gì vậy?”
Nghịch Thần không giấu diếm.
“Chỉ là một mầm mống bỗng đã chết lại tro tàn hồi sinh. Vừa nãy đã kêu gọi ta.”
“Nhưng một hạt giống dù có phát triển thì đã làm được gì. Có thêm hay không thêm cũng chẳng thay đổi được gì.”
Tang Thương tiếp tục vận dụng sức mạnh, cùng những phân thân của bản thân chiến đấu, ánh mắt chợt thay đổi, nhìn về phía Nghịch Thần.
“Hồ đồ. Đã gieo hạt, sao thể để chúng phát triển hoang dại. Mau chia tâm trí chỉ bảo cho nó. Vào những lúc này, cứu được gì cũng là cơ duyên. Chớ có coi thường, bất cẩn.”
Nghịch Thần:”Nhưng…”
Tang Thương giọng điệu tức giận:”Đã bảo làm thì làm đi. Đừng tưởng ngươi giờ bằng cảnh giới với ta mà coi cả hai cùng bối phận. Ta từng là người dẫn đường cho ngươi đấy, đồ lười biếng này.”
“Nhìn các vị tiền bối, vẫn không ngày, giây nào ngừng bồi dưỡng mầm mống mới. Kể cả bận chiến đấu cũng không ngừng lại. Mới có chừng này đã than thở.”
Nghịch Thần bị chửi cho câm nín, tiếng mắng của Tang Thương cũng thu hút vài ánh mắt nhìn sang.
Hắn vội đầu hàng.
“Được rồi, ta chỉ đường. Ông đừng nói nữa, xem người khác nhìn qua đây kìa.”
Tang Thương nghe Nghịch Thần đã chịu nghe lời, mới ngừng chỉ dạy, tiện thể quay sang trừng trở lại những người tò mò thích hóng chuyện. Khiến vài người phải rụt đầu trở về.
Ông vẫn không quên quay sang dặn dò Nghịch Thần:”Nhớ đấy, lần sau không có chuyện chỉ nói thôi đâu.”
“Rồi, rồi. Không dám nữa.”
……