Chương 66: Nguồn cuội
“Được thôi. Nếu ngươi không chịu hiểu. Ta sẽ kể cho ngươi về quá khứ của bản thân. Dù sao đám chính nghĩa các ngươi cũng thường xuyên kể về thứ chính nghĩa của mình ép buộc lên kẻ khác.”
Ngô Tụ trầm tư, cũng không có khởi xướng tấn công, coi như ngầm đồng ý.
Quái vật bắt đầu kể.
“Từ lâu, các ngươi coi bản thân làm chúa tể thế giới, bởi vì bản thân nắm giữ được sức mạnh đủ quy phục tất cả chủng tộc thấp kém hơn mình.
Năm dài trôi qua, sau khi chinh phục được tất cả, các ngươi vẫn không thỏa mãn được lòng tham lam của bản thân. Không chọn cách kìm chế, mà để nó bành trướng, cuối cùng hóa thành lưỡi kiếm chĩa về hướng đồng loại.
Từ việc chia đồng loại thành hai tầng lớp, thấp hèn và cao quý. Đến việc chà đạp tầng lớp dưới làm thú vui. Dùng đồng loại làm nguyên liệu thực hiện những thí nghiệm cực kì tà ác.”
“Gieo ác mầm, nhận ác quả. Chính thí nghiệm và sự ác độc của các ngươi đã thiêu đốt chính bản thân. Tạo ra chúng ta, những quái vật, quái nhân mang sức mạnh trở lại báo thù. Nay các ngươi lại phủ nhận tất cả, xem chúng ta chỉ là tạo vật của vực sâu. Thật nực cười làm sao.”
Giọng quái vật khàn khàn, ẩn chứa lửa giận ngút trời.
“Ta chính là sản phẩm của các ngươi. Cũng từng như mọi người, mang hình hài bình thường. Bị chính đồng loại thí nghiệm trở thành quái vật. Vậy ta hỏi ngươi, ta có sai khi giết chúng. Ta có lỗi gì khi trở về báo thù kẻ hại ta trở thành bộ dạng bây giờ.”
Hình ảnh quái vật gầm thét và thân ảnh đứa trẻ xuất hiện từ cơ thể tan nát của quái vật trùng điệp lại, cùng nhau chất vấn Ngô Tụ.
Ngô Tụ ôm đầu, lẩm bẩm:”Không, không phải. Thứ quái vật đừng hòng lừa gạt ta, chính nghĩa sẽ không dễ bị khuất phục.”
Quang cảnh vỡ nát, nước đen tràn vào, chảy qua đứa trẻ, khiến đứa trẻ biến dị thành quái vật kinh dị, vươn dài tứ chi méo mó, vòng quanh ôm ấp Ngô Tụ thì thầm.
“Thực sự ngươi tin vào chính nghĩa có thật sự là chính nghĩa. Hay là lớp vỏ bọc của cái ác. Theo ta! Ta sẽ giúp ngươi thấy được sự thật về thế giới thối nát này!”
….
Hình ảnh liên tục thay đổi, mỗi qua một cảnh lại là một câu chuyện, một bối cảnh khác nhau.
Và cùng chung số phận, bị dòng nước đen cuốn trôi, tha hóa thành dị vực ô nhiễm.
Minh Nguyệt dưới góc nhìn của người chứng kiến, xoay người nói với Latila.
“Cô biết được bao nhiêu? Ông lão luôn đẩy chiếc xe giống với cái mà cô nhìn lúc chúng ta gặp nhau là ai? Tại sao lại luôn xuất hiện và chối bỏ thỉnh cầu của Ngô Tụ?”
Latila cúi mặt xuống, như trầm tư, nói:”Ông ấy là sư phụ ta. Từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên ta gặp ông ấy là khi chứng kiến chiếc xe mà ông mang theo dễ dàng phá nát không gian.
Ta ngưỡng mộ và được trở thành đệ tử của ông. Ông luôn thần bí, gương mặt vừa gần lại vừa xa, không thể thấy rõ. Vào một ngày, ông rời đi, trước khi đi để lại chiếc xe và câu nói cho ta: Khi thế giới cần, sẽ có người tìm con. Lúc đó, hãy múa lên điệu múa này, việc tiếp theo con sẽ tự khắc biết cần làm gì.”
Minh Nguyệt:”Cô sao biết chúng tôi chính là người tìm mình trong lời tiên tri.”
Latila ngẩng mặt lên cao:”Không vì điều gì. Ta chỉ cảm nhận được ‘thời cơ’ từ khi các ngươi xuất hiện trước cửa thôi.”
“Vậy giờ việc của chúng ta là gì?”
“Hãy cứ chờ đợi, như một thị giả, xem xét mọi thứ.”
Tất cả mọi người lại im lặng nhìn từng cảnh lướt qua, luôn mang theo hình ảnh Ngô Tụ cùng nước đen.
Không biết bao lâu, quang cảnh lần này dừng lại rất lâu, không có hội thoại, không có bất kì thứ khác, chỉ có một Ngô Tụ tóc dài phiêu dật xõa sau lưng, nhắm nghiền mắt thiền định.
Ánh mắt hắn thỉnh thoảng nhíu lại, mỗi lần như thế, cơ thể lại tỏa ra từng tia hắc khí. Nhưng hắc khí không tự do được bao lâu, lại bị thu hồi trở về cơ thể.
Latila lần đầu tiên sau một thời gian đứng yên theo dõi, di chuyển tiến lại gần Ngô Tụ.
Đám Minh Nguyệt đi theo sau, đảm bảo an toàn cho cô.
Đứng trước mặt Ngô Tụ, hắn vẫn không có phản ứng gì, nét mặt lại càng thêm biểu lộ sự đau đớn lẫn kìm chế thứ gì đó.
Latila nhẹ nhàng gật đầu như đã hiểu, cô ngồi xuống, nhẹ áp bàn tay lên lồng ngực Ngô Tụ.
Tay con lại, che lại đôi mắt. Cô thở nhẹ, ký ức nhớ lại lần đó, khi cô và sư phụ gặp nhau.
Ông lão đẩy xe lăn ngoái nhìn cô, nói:”Nhóc muốn điều gì, ta có thể giúp đỡ.”
Cô ngập ngừng đáp:”Con muốn sức mạnh, mạnh mẽ hơn tất cả.”
Ông lão cười, gật đầu, rồi chỉ vào cô:”Có thể, nhưng con đã sẵn sàng bỏ ra cái giá xứng đáng với điều đó chưa.”
Cô suy nghĩ, lâm vào trầm tư. Thật sự với hai bàn tay trắng, cô không có thứ gì có thể đặt ngang ngửa với điều cô muốn.
Ông lão thấy cô không thể nói ra thứ đánh cược, tiến tới chạm vào đầu cô nói:”Nếu không biết, thì hứa với ta, đến thời điểm, con phải hi sinh cả tính mạng này. Chỉ cần như vậy, là đủ để làm thẻ đánh cược với ta.”
Cô có chút xíu băn khoăn rồi đồng ý.
‘Nhìn’ người trước mắt, cô biết đã đến lúc đưa ra đặt cược của bản thân.
Mở đôi mắt của mình, thiên phú của kẻ dị biệt của cô lần đầu tiên cũng là lần cuối phát huy sức mạnh.
Thông qua liên kết hai cánh tay, cô dùng ánh mắt nhìn vào sâu trong lồng ngực Ngô Tụ. Nơi mà một dòng nước đen cuộn trào bọc lấy một người nhỏ, người sau lại cố gắng ôm chặt thứ bí ẩn tỏa ra từng tia hắc khí.
Mỗi lần nước đen cuộn trào, người nhỏ bé lại suy yếu, làm hắc khí ngày càng trào ra nhiều hơn. Hắc khí mang theo sức mạnh cực kì quỷ dị, làm tâm thần cô rung lên hoảng sợ.
Không dám nhìn tiếp vào hắc khí, cô tập trung nhìn vào bọc nước đen bao quanh bên ngoài người nhỏ bé.
Thi triển thiên phú “Tịnh Nhãn” của bản thân. Một dòng sức mạnh cực kì tinh khiết và cao quý từ đôi mắt cô xông ra, đánh thẳng vào dòng nước đen.
Nước đen trúng phải sức mạnh của cô, như gặp khắc tinh, phản ứng mạnh mẽ. Tất cả không thể ngăn cản nó dần bị tịnh hóa, mật độ nước giảm dần.
Cùng lúc sinh mệnh của cô cũng trôi dần theo việc vận dụng thiên phú. Đây là cái giá phải trả cho một sức mạnh nghịch thiên, đánh đổi bằng mạnh sống của bản thân.
Khi giọt nước đen cuối cùng bị tịnh hóa thành công, Latila ngã người xuống, Minh Nguyệt bất ngờ nhưng vẫn kịp đỡ cô dậy.
Sinh mệnh trôi qua cực kì nhanh chóng, chỉ nghe những tiếng kêu gọi lớn nhưng rồi trở thành yếu ớt. Latila mỉm cười, trong ký ức thoáng hiện từng gương mặt người thân, bạn bè, và cả tên thú vị lúc nhỏ cô gặp phải.
Người bà hiện lên, cô vui vẻ gọi:”Bà bà, con đã làm tốt chứ.”
Bà bà nhìn cô trìu mến:”Con đã làm tốt, hãy nghỉ ngơi đi.”
Cô vui vẻ nhắm mắt lại, đặt dấu chấm hết cho hành trình của bản thân.
…..
Minh Nguyệt ôm thân thể dần tan biến của Latila, ánh mắt đầy sự bàng hoàng, cô không thể nhận ra bất kỳ một vết tích tấn công, và cô gái trên tay sinh mệnh như ngọn nến rơi xuống nước mà dập tắt ngay lập tức.
Mọi người xung quanh tụ lại, cố gọi tỉnh, giúp cô gái, nhưng ngọn lửa sinh mệnh trong cô không bao giờ cháy trở lại một lần nào nữa.
A Bình cảnh giác nhìn xung quanh, giọng đầy nghiêm túc:”Mọi người cẩn trọng, có thể ngay lúc này kẻ địch đang ẩn giấu quanh đây.”
Lời cảnh tỉnh của A Bình, làm tất cả tập trung trở lại, cảnh giác cao độ phòng thủ xung quanh.