Chương 65: Hồi tưởng
Từ khoảng không, khí tức bất tường len lỏi xuất hiện, kèm tiếng thét kinh khủng, ẩn chứa sự điên cuồng, một cánh tay ghê rợn nắm lấy biên giới, thò một phần cơ thể kinh khủng của nó ra ngoài.
Sự hiện diện của quái vật làm tất cả mọi người có mặt lập tức vào tư thế chiến đấu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quái vật. Khí tức từ quái vật tỏa ra quá mạnh mẽ, gần như áp chế tất cả mọi người có mặt.
Quái vật thông qua vùng khoảng không, cơ thể dị dạng đồ sộ chui ra, trên người thứ nước đen chảy ra tạo thành một vũng nước lớn dưới sàn.
Quái vật sau khi thò ra được hơn nửa cơ thể, liền vung những chiếc tay dài tàn phá xung quanh, căn nhà lập tức vỡ thành bụi bặm.
Mọi người cũng bị đẩy lùi về sau, Minh Nguyệt nhìn lại, hai cánh tay quái vật đã nắm được thiếu nữ, mở to cái miệng khổng lồ, chuẩn bị nuốt chửng cô.
A Bình hành động, nhảy lên cao, đôi mắt to nhìn vào quái vật, hắn dùng tay nắm vào đầu quái vật qua hình ảnh phản chiếu trong mắt, nhẹ nhàng kéo đứt cổ nó.
Quái vật ngay lập tức buông lỏng tay đang nắm thiếu nữ, ôm đầu gào lên đau đớn. Vô số ánh mắt oán hận chằm chằm vào A Bình, người hai con mắt đã nhắm lại, máu chảy ra từ khóe mắt.
Quái vật vươn tay, hướng về A Bình đè xuống.
Minh Khuyết xuất hiện, tay vẽ vòng tròn xuống đất, tạo một lớp chắn năng lượng, bảo vệ cả hai.
Tuy chỉ vài giây sau bị cánh tay phá hủy, nhưng cũng đủ để những người khác dồn sức tấn công.
Minh Nguyệt cầm chiếc kéo trên tay, đưa hình nhân giấy ra trước mặt, nhanh chóng nắm chặt nó trong tay, mở ra hình nhân giấy đã hóa thành hình dáng quái vật.
Cô dùng kéo xuyên thủng vào chính giữa cơ thể quái vật, cắt một lỗ.
A Cẩu phía sau, vung cây gậy lao tới đánh bay những cánh tay quái vật, năng lượng tuôn trào, cường hóa vũ khí, một gậy gõ xuống.
Thập Kỷ, nắm tay vào nhau, năng lượng biến thành một quả cầu ẩn chứa sức mạnh hủy diệt lao vút tới quái vật.
Những người còn lại, đều là cảnh giới đỉnh cao, cũng lần lượt tung hết đòn tấn công vào quái vật.
Làn sóng của trận chiến, làm cả vùng rộng lớn xung quanh phút chốc bị phá hủy, chỉ còn lại khoảng không hỗn độn.
Cả đám lui về sau, thiếu nữ được cứu ra vẫn tiếp tục múa, dù bị quái vật nắm lấy, cô cũng chưa một lần nào dừng lại.
Minh Nguyệt cũng không ngăn cô lại, cảm giác của cô về chuyện này tuy rất rối loạn, nhưng linh cảm mách bảo cho cô biết thiếu nữ làm những việc này thật sự là vì mục đích của cả đám.
Quái vật lộ diện trở lại, cơ thể đã thoát ra hoàn toàn, để lộ vô số cánh tay, cùng con mắt. Thân hình như một còn lươn, di chuyển lao tới đám người.
Những vết thương nhận từ đòn đánh của mọi người đã lành lại như cũ.
Minh Nguyệt xuất hiện trước mặt quái vật, lưỡi kéo hóa lớn, cắt đứt vô số cánh tay của nó vươn dài.
A Bình theo sau, đôi mắt đổi màu sang đen tuyền, từ cơ thể quái vật từng vệt lấm tấm đốm đen xuất hiện, khiến quái vật chậm chạp lại.
Thập Kỷ nhảy ra, trên tay một cột ánh sáng làm từ năng lượng bắn nát vô số con mắt của nó.
Quái vật không bị động, gầm lên mạnh mẽ hơn, cơ thể tiếp tục hóa lớn, số cánh tay còn lại nắm lấy chặt vào khoảng không, kéo mạnh.
Cả vùng không gian như một lỗ xoáy, cuốn tất cả vào cái miệng lớn của nó.
Minh Nguyệt và mọi người đã cố vùng vẫy, nhưng chỉ gây ra thiệt hại không đáng kể cho quái vật. Những vết thương trên cơ thể nó nhanh chóng lành lại.
Trong cơn sóng năng lượng, tất cả bị gói lại rơi vào cái miệng to lớn của quái vật, không ai thoát khỏi.
Quái vật mất đi mục tiêu, tiếp tục bành trướng, phá hủy, nuốt chửng mọi thứ mà nó nhìn thấy.
…….
“Đây là?”Minh Nguyệt nhìn lên tinh không trước mặt, nghi vấn.
Giọng Latila vang lên, cô đã dừng điệu múa, đứng bên cạnh Minh Nguyệt.
“Đây là ký ức bên trong quái vật, cũng là thế giới nội tâm mà kẻ nghịch số mệnh đang cố gắng cầm cự.”
“Chuyện này là sao?Kẻ nghịch số mệnh là ai?”Minh Nguyệt nhìn vào Latila, hỏi.
Latila chỉ lắc đầu.
Trong lúc đó, những người khác cũng tỉnh dậy, đến bên hai người.
“Nơi này là chỗ nào?”
Latila ra dấu im lặng, chờ đợi.
Sau nửa tiếng, tinh không chuyển động, càng lúc càng nhanh, rồi nổ tung thành một rải sáng.
Mọi người bị ánh sáng kinh khủng tác động, mất đi thị giác.
Khi lấy lại được thị giác, đã xuất hiện trước mặt đám trẻ chơi đùa. Minh Nguyệt lập tức nhìn chằm chằm vào một đứa trẻ trong số đó, nói ra một cái tên:”Ngô Tụ?”
Đứa trẻ được cô nhìn, vui vẻ chơi đùa với đám trẻ, miệng hô lớn:”Mai sau ta sẽ trở thành anh hùng cứu thế, mọi người có nguyện theo ta, xông pha tuyến đầu.”
Đám trẻ còn lại cười lớn.
“Ngô Tụ, ta mới là anh hùng. Với cơ bắp này, xưng bá.”Một đứa trẻ to con, kéo tay áo lộ ra vài khối cơ bắp.
“Ta nữa, sẽ trở thành ma kị sĩ, một chém diệt triệu quân.”
…
Đám trẻ tranh nhau nói ra hình mẫu tương lai của bản thân, mấy chốc đã loạn thành một đoàn, đuổi theo nhau chơi đùa.
Đám trẻ lướt qua một ông lão tay đẩy chiếc xe lăn. Có những đứa trẻ còn đi xuyên qua ông lão. Nhưng không đứa trẻ nào dừng lại, như ông lão vốn không tồn tại.
Chỉ có duy nhất một đứa trẻ dừng lại, hướng ánh mắt ngây ngô nhìn ông lão.
“Ông ơi, thứ này là chiến xa trong truyền thuyết đúng không ạ. Cháu có thể ngồi lên thử không?” Đứa trẻ chỉ vào chiếc xe đẩy, hỏi ông lão, ngữ khí đầy mong chờ.
Ông lão gương mặt mờ ảo, quay người nhìn đứa trẻ, lắc đầu:”Chưa tới lúc, con cần đi tiếp, sẽ có người giúp đỡ con tới thời điểm cuối cùng.”
Lời nói vang lên, quang cảnh xung quanh ngưng trệ, như một không gian tàn phá, từng khe nứt nhỏ dần lớn lên, dòng nước đen tuôn trào cuốn trôi mọi thứ thành căn nguyên tội ác.
Những người bạn của đứa trẻ, cơ thể hóa thành những sinh vật dị dạng, tiến tới lôi kéo cậu bé vẫn còn giữ được nhân dạng trong biển nước đen.
“Đi nào! Phía trước có thứ còn tuyệt hơn! Theo ta! Theo ta!”
Đứa trẻ ánh mắt không lỡ, nhưng cũng phải quay người đi theo đám quái vật, như không nhận ra được sự thay đổi của đám bạn.
Theo đứa trẻ di chuyển, quang cảnh thay đổi.
Đứa trẻ ngày nào đã lớn, trở thành một thanh niên cương trực, ánh mắt sắc lạnh.
Hắn hét lớn, giơ thanh kiếm dài chỉ về tên quái vật phía trước mặt.
“Quỷ Tướng, hôm nay là ngày tàn của ngươi. Kẻ trên tay nhuốm máu thịt bao sinh mạng, tội đáng chết.”
Quái vật cơ thể tàn tạ, nở nụ cười khinh thường.
“Ha ha… thật lắm mồm. Đến đây kết liễu ta đi. Thứ anh hùng ngụy tạo các người, vĩnh viễn chỉ chìm đắm trong ảo tưởng của bản thân.”
Ngô Tụ, vẻ mặt không thay đổi, vung kiếm chém về phía quái vật, kết liễu sinh mạng của nó.
Lúc hắn quay đi, cơ thể quái vật lụi tàn, để lộ ra thân hình một đứa trẻ.
Ngô Tụ quay lại, ánh mắt kiên định lần đầu tiên hiện lên sự mờ mịt, mơ hồ.
Từng giọng nói của quái vật vang lên trước trận chiến của hai bên, vang vọng trở lại.
“Anh hùng, thứ ngươi nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật. Nó có thể là thứ mà người khác muốn ngươi thấy, cũng có thể là một ảo ảnh không hơn không kém để che mắt ngươi.”
Tiếng Ngô Tụ vang lên:”Ta không tin. Thứ ta nhìn bằng đôi mắt ‘Chính Nghĩa’ này, sẽ không thể sai. Quái vật, đừng hòng mê hoặc ta. Vô ích!!”