Chương 64: Chuyện xưa, người mới
Cả đám cung kính, rồi nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy vị khách mà nữ hoàng nói đến. Lập tức biết là vị này ẩn giấu đi.
Một kẻ đứng ra, cúi đầu nói:”Các hạ đã đến, nếu đã không muốn hiện thân, chúng ta cũng không ép buộc. Chỉ là nữ hoàng muốn gặp các hạ một lần, có thể?”
Chờ một lúc, không ai đáp lại, người nói vẻ mặt khó khăn, nói tiếp:”Mong các hạ đồng ý, nữ hoàng là người nhân hậu, không có ý đồ xấu.”
Sau một lúc vẫn không nhận được phản hồi, lần lượt người khác tiến lên khuyên.
Nhất dưới dạng ý thức, chứng kiến tất cả, chỉ thờ ơ. Nữ hoàng mà đám này nhắc tới, thật quá khả nghi.
Cả cái nơi này cũng vậy. Trước khi tìm hiểu rõ, cậu không định mạo hiểm tin tưởng bất cứ ai, điều gì.
Lúc sắp rời đi, giọng nói êm dịu đã từng quen thuộc vang lên trong vùng ý thức của cậu.
“Thật thờ ơ. Đã vào trong cơ thể ta, thì đã trở thành khách của ta. Chủ nhà sao có thể để khách lang thang. Vậy, vị khách này có đồng ý gặp ta một lát, được chứ?”
Nhất đáp lại:”Cô là…?”
Giọng nói êm dịu:”Đúng như ngươi suy đoán, là ta. Ở đây không phù hợp nói chuyện. Đến gặp mặt trực tiếp, ta sẽ giải đáp nghi vấn cho ngươi.”
Nhất nghĩ ngợi, rồi gật đầu.
Ý thức khởi động, một cơ thể mới xuất hiện.
Nhất có hình dáng, hiện hình trước đám người.
“Đưa ta đến gặp nữ hoàng của các ngươi.”
Cả đám nhận được chỉ thị từ trước, dẫn cậu tới nơi nữ hoàng nghỉ ngơi.
Ngồi trước mặt cậu, nữ hoàng không ai khác là cô gái ngủ say, mẹ của người bí ẩn.
Cậu nghi ngờ, lên tiếng trước:”Cô thật sự là mẹ của tên đen đen mất trí đó?”
Nữ hoàng:”???”
Nhận thấy vẻ mặt cực sốc của nữ hoàng. Nhất nhận ra trong đây có lẽ còn uẩn khúc.
Nữ hoàng bỗng che miệng cười khẽ.
“Ha. Cậu chắc bị chồng ta lừa rồi, mà cũng có thể là do chồng ta thần trí đã rối loạn hoàn toàn.”
“Ta xin phép giới thiệu lại cho cậu, tên của ta là Khánh Huyền, họ Trần. Cả họ tên đầy đủ xin mạn phép không thể nói ra hoàn toàn.”
“Còn chồng ta, cũng là người mà cậu có lẽ đã gặp, tên là Dũng, họ Đào. Họ tên đầy đủ cũng từ chối nói.”
Nhất giờ mới vỡ lẽ, những suy nghĩ ngày xưa bị vỡ vụn cũng dần được chắp vá trở lại.
“Khánh Huyền, vậy cô là vợ của tên Dũng đó. Tại sao hắn lại thành như bây giờ, nguyên do gì cô muốn gặp ta.”
Khánh Huyền vẻ mặt như hồi ức:”Chuyện phải kể từ lúc ta mắc bệnh, căn bệnh này không có ai từng vượt qua. Chồng rất yêu ta, tìm mọi cách cứu chữa nhưng bất thành.
Trong cơ tuyệt vọng, hắn tìm tới con đường tối, bắt đầu dấn thân vào những thí nghiệm vô cùng ác độc.
Ta lúc đó cũng không kịp phát hiện, do hắn vẫn mang mặt lạ ‘vui vẻ’ lừa gạt. Cho tới ngày ta phát hiện, cũng là ngày bản thân đã bị bệnh tình làm cho suy yếu, không thể đủ sức can ngăn hắn nữa.
Từng có lúc ta trách hắn, khuyên hắn từ bỏ. Nhưng hắn cứ ôm chấp niệm cứu ta, không chịu buông bỏ, mà ngày càng lún sâu.”
“Ta thay chồng, xin lỗi vì những điều tồi tệ mà hắn làm với các hạ.”Khánh Huyền đưa tay chéo lên ngực, cầu mong sự tha thứ.
Nhất giơ tay, ra hiệu không quan tâm đến mấy việc đó. Chỉ nhìn Khánh Huyền, hỏi:”Vậy nơi ta từng sống là gì?Cô cần ta giúp gì? Thời gian của ta không còn nhiều, nên ta muốn hiểu rõ nguyên do nhanh chóng nhất có thể. Và tận hưởng hết cuộc sống.”
Khánh Huyền ngạc nhiên vì sự hành động nhanh chóng và vị tha của vị khách trước mắt, không chậm trễ giải đáp:”Nơi các hạ từng sống là cơ thể của chồng ta. Hắn vì ta mà lấy cả thân thể luyện chế thành một thế giới cô đọng, chứa trong chiếc cốc thủy tinh. Mong muốn từ đó, tạo ra những nguyên liệu tuyệt phẩm, chế ra phương thuốc tiêu diệt được căn bệnh của ta.”
“Còn ta thì muốn nhờ các hạ giúp bản thân khôi phục cử động trong thời gian ngắn thôi cũng được. Ta muốn tự tay, dập tắt hi vọng của hắn, giúp hắn tỉnh ra. Không vì ta mà điên cuồng nữa.”
Ánh mắt cô, đầy vẻ tự trách xen lẫn buồn bã.
Nhất thì ngược lại, kinh ngạc:
“Chỉ đơn giản vậy thôi!”
Khánh Huyền không hiểu sao vị khách này lại kinh ngạc đến vậy, cô chỉ muốn đứng lên tự tay kết liễu bản thân, giúp chồng cô mất đi hi vọng cứu mình mà tỉnh ngộ ra, còn có gì nữa.
Sau một lúc, Nhất buồn vì trong đầu suy diễn bao nhiêu tình tiết, bão tố ra một đống viễn cảnh tiếp theo, cuối cùng đã sụp đổ chỉ với một câu nói của Khánh Huyền.
Cậu gật đầu.
“Chuyện này ta có thể xử lý được, nhưng phải chờ ta tích đủ năng lượng cả.”
“Được, ta có thể đợi.”
Cuộc trò chuyện chuẩn bị kết thúc, cả hai đã đứng lên, tạm biệt nhau.
Bỗng Nhất ánh mắt lấp lóe lên, nhìn về phía Khánh Huyền, hứng khởi.
“Ta có một biện pháp giúp cô, còn hoàn hảo hơn thứ cô nghĩ.”
Khánh Huyền bị làm cho không hiểu gì.
“Biện pháp khác, còn có?”
“Cô có từng nghĩ tới việc diệt sạch căn bệnh, khỏe lại và đấm vào mặt người chồng mê muội của bản thân.”
“Cái gì?” Khánh Huyền mở mắt to vì cái bánh to mà cậu vẽ ra, khung cảnh cô đấm chồng, dạy hắn một bài học, đã hiện rõ trong đầu.
Nhưng cô lắc đầu.
“Không thể, căn bệnh này không thể chữa khỏi. Dù có biện pháp, thời gian cũng không còn kịp, ta đã quá yếu rồi.”
“Không thử sao biết, chỉ cần ta xem qua thử, không biết còn thật sự trị được.”
Khánh Huyền vẫy vùng suy nghĩ, vẫn chưa thể quyết định.
Cậu nói ra, khiến cô phải quyết định ngay.
“Không được, ta cũng giúp cô tự kết liễu bản thân.”
Ánh mắt Khánh Huyền lóe lên, tia giãy giụa cuối cùng dập tắt.
“Được.”
……
Sau khi nhận lấy manh mối từ bức ảnh Mạc Can đưa, cả tổ chức OUZO vận chuyển hết công suất, cuối cùng sau hơn một tuần đã tìm thấy.
Minh Nguyệt đi đầu, ở sau còn có Minh Khuyết, A Bình cùng một số thành viên cốt cán.
Minh Nguyệt nhìn thông tin trên tay.
Tên: Latila, thuộc chủng tộc Người dị biệt. Từng giữ chức vụ Đại Từ Vu Sư, thành công bình định một cấm địa. Nay đã quy ẩn, không màn thế sự.
Minh Khuyết cũng cầm trên tay tờ thông tin tương tự, nhíu mày nhìn chị mình.
“Chị, chúng ta có thuyết phục được không. Trong đây rõ ràng ghi người này đã không còn quan tâm đến mọi việc diễn ra xung quanh.”
Minh Nguyệt, ánh mắt quyết tâm:”Dù có phải sử dụng biện pháp mạnh, cũng phải thành công.”
A Bình cảm nhận sự ác liệt trong quyết định của Minh Nguyệt, nhưng cũng chỉ im lặng theo sau.
Hai tiếng sau, mọi người có mặt tại căn nhà gỗ nhỏ bé, bề ngoài đầy mộc mạc. Bên cạnh trồng một cây cành lá to lớn, vươn ra tạo thành mái nhà.
Minh Nguyệt gõ nhẹ vào cửa:”Latila, chúng ta có chuyện tìm cô.”
Cánh cửa từ từ kéo vào trong, để lộ thân hình thiếu nữ mặc bộ áo bào trắng tinh, lưng quay ra cửa, nhìn chăm chú chiếc xe lăn trước mặt mình.
Giọng nói chứa đựng nhiều tang thương vang lên, thiếu nữ cuối cùng cũng quay người lại đối mặt mọi người.
Gương mặt cô đẹp, trên đầu ba bông hoa tím nở rộn, đôi mắt nhắm nghiền.
“Ta biết rõ các ngươi sẽ đến, kể cả lý do. Ông ấy đã dự đoán được tất cả, nên không cần nói thêm điều gì, chỉ cần chờ đợi thôi.”
Minh Nguyệt nhìn thiếu nữ nói xong, liền đứng dậy, rút trong tay áo một cành cây nhỏ, múa lên.
Từng đường múa của thiếu nữ, như vận luật, chân lý của thế giới. Nó huyền diệu mà lộng lẫy. Khiến mọi người có mặt phải im lặng theo dõi, ánh mắt không rời khỏi từng đường múa của cô.
Càng múa, thời gian lẫn không gian như sợi tơ mỏng, kéo lại với nhau, gắn chặt vào nhau tạo lên một vùng khoảng không thần bí và dần mở rộng hơn.