Chương 61: Tấu lên khúc ca mở màn
Trong không gian kỳ bí, Mạc Can lên tiếng:”Bản thể có tính cách lười biếng, chúng ta cũng đều rõ. Nhưng biến mất lâu rồi, dù ta liên hệ vẫn không đáp lại, sợ là tình hình không mấy khả quan.”
Đề Huyền gấp quạt lại trong lòng bàn tay, nghiêm túc nói:”Chưa đến hai năm, chúng ta đều sẽ hết thời hạn ở lại đây. Trước lúc đó, vẫn nên làm ít chuyện ra hồn, đỡ tổn phí một thân sức mạnh này.”
Quỷ Sấm gật đầu:”Ta đến đây cũng có mục đích đó, chơi cũng lâu rồi, đến lúc làm việc gì đó. Mạc Can có chuyện cần giúp, cứ nói.”
Mạc Can kể về kế hoạch hợp sức thôi diễn một con đường thoát cho đám nhóc đồ đệ của bản thể.
Hai người còn lại liền gật đầu đồng ý. Mạc Can biết thời gian cấp bách, bắt đầu vào việc, cả ba hợp sức cùng thôi diễn.
Kết hợp sức mạnh thần bí của cả ba, một con đường hi vọng được mở ra, cả ba biết bản thân cấm kị nhìn tương lai và quá khứ, nên chọn lựa thứ an toàn nhất, một sự tìm kiếm kẻ nắm giữ sức mạnh phá giải cục diện bây giờ.
Tiêu hao sức mạnh cực kì lớn, cấp độ cả ba liên tục giảm, nhưng không ai ngừng lại.
Trước mặt dần hình thành một gương mặt mơ hồ, Quỷ Sấm dồn sức tan biến cả bản thân, Đề Huyền cũng theo sau, cuối cùng gương mặt hiện rõ thành công. Là một cô hái xinh đẹp nhắm hai mắt, trên đầu mọc ba đóa hoa màu tím kiều diễm.
Mạc Can thoi thóp, bản thân chỉ còn cấp 0, cơ thể lay lắt, cả không gian kì bí cũng mất đi duy trì dần sụp đổ. Hắn nhìn về phía Quỷ Sấm và Đề Huyền, hai người còn bị nặng hơn, góp cả bản thân vào việc thôi diễn. Hai người chỉ mỉm cười gật đầu với Mạc Can, tan biến trước hắn một bước.
“Haiz, tính ra hai ta xuất hiện mờ nhạt quá. Thôi vậy, chúng ta đi trước đây. Mạc Can, ông đi cuối đi. Ha ha.”
Mạc Can biết bản thân còn có nhiệm vụ, không thể theo hai người đồng hành đi luôn bây giờ được.
Mạc Can nhìn về nơi hai người biến mất mỉm cười nhẹ, thân hình xuất hiện trở lại tại chỗ A Bình.
Không ngờ bên cạnh A Bình, Minh Nguyệt cũng có mặt.
Nhìn thấy dáng vẻ mờ ảo của Mạc Can, cả hai hốt hoảng chạy lại.
Mạc Can giơ tay ngăn cản, đưa lên hình ảnh về cô gái mà cả ba phải hi sinh tất cả mới thôi diễn ra.
“A Bình cầm lấy, đây là người có thể phá giải được cục diện bây giờ, hãy tìm kiếm người này.”
“Ta…ta…mệt mỏi rồi. Tại sao lại phải sống để gánh cục nợ của tên đó chứ. Ta muốn làm phản, coi ta đi rồi, tên đó còn dám ỷ lại không ra mặt.”
Càng nói, giọng Mạc Can dần nhỏ đi, trở thành thì thào, thân hình phai nhạt biến mất.
Minh Nguyệt che miệng, nhìn Mạc Can tan biến biểu cảm cứng đờ, ngơ ngác.
A Bình cầm tấm ảnh, nhớ đến lời Mạc Can. Hắn tinh thần rất mạnh mẽ, cũng có thời gian gắn bó với Mạc Can ít hơn Minh Nguyệt, nên lấy lại tinh thần nhanh chóng. Nhịn lại nỗi đau, phân tích:”Chắc chắn đại nhân đã cùng hai người bạn hi sinh bản thân, tìm kiếm con đường mới cho chúng ta.”
Minh Nguyệt nghe vậy, thần sắc không những không vui vẻ mà trở nên tức giận nắm lấy cổ áo A Bình, gầm lên:”Ngươi nói vậy là sao! Tại sao lại cần tìm con đường mới, rõ ràng đã có biện pháp rồi mà!”
A Bình nhìn Minh Nguyệt, mắt cô ửng đỏ, vẻ mặt cực kì tức giận. Hắn giờ mới chợt nhận ra bản thân đã làm một việc vô cùng sai trái. Nhưng giờ mọi chuyện đã rồi, hối hận còn có ích. Nhắm mắt, A Bình kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Minh Nguyệt.
“Đó là tất cả. Ta không biết mọi chuyện lại thành ra như vậy. Tất nhiên ta sẽ không trốn tránh trách nhiệm, mọi chuyện bắt đầu cũng từ mong muốn ích kỷ của ta, để tất cả cùng sống sót.”
Minh Nguyệt gương mặt tối sầm lại, buông lỏng cổ áo A Bình, quay người lủi thủi rời đi.
A Bình biết cảm giác mất mát người thân rất đau đớn, hắn ánh mắt kiên định gọi lại cô:”Minh Nguyệt, lỗi tất cả là do ta, nếu muốn đánh hay giết cũng được, ta sẽ không phản kháng, chỉ là cô đừng suy sụp lúc này. Cô giờ là trụ cột tinh thần của mọi người. Có thể thiếu ta, nhưng không thể thiếu cô.”
Minh Nguyệt ngừng lại, ánh mắt đỏ hoe, sát khí không che giấu bùng nổ, chớp mắt đã kề sát lưỡi kéo vào cổ A Bình, lưỡi kéo dừng lại sát làn da hắn, máu rỉ ra.
A Bình không phản kháng đúng như lời hứa, nhắm mắt bình thản chấp nhận.
Kí ức như dải đèn lướt qua trước mắt A Bình.
…..
“Mẹ, nhìn xem cây kiếm con làm này. Hi hi..” Đứa trẻ ngây thơ với đôi mắt to tròn dễ thương, quơ nhánh cây được gọt vỏ đơn sơ, chạy đến khoe với người phụ nữ.
Người phụ nữ xoa đầu đứa trẻ, khen ngợi:”Oa, A Bình của mẹ thật giỏi. Nào, hôm nay lại chơi trò gì rồi.”
A Bình hớn hở:”Hôm nay con được đóng vai anh hùng, cầm kiếm diệt trừ cái ác.” Để phụ họa, đứa trẻ giơ kiếm lên chỉ lên trời, tạo dáng ngầu.
Phụ nữ ánh mắt cưng chiều, cầm tay đứa trẻ:”Vậy về ăn cơm thôi, bố con hôm nay xuống bếp trổ tài nấu món con thích đó.”
Đứa trẻ vẻ mặt vui tươi, tiếng cười của hai mẹ con vang lên, không khí ấm áp.
. …
“Mẹ ơi!! Mẹ đâu rồi. Bố ơi!! Bố đâu rồi…”Tiếng đứa trẻ gào lên giữa đống đổ nát, khói lửa bốc lên nghi ngút.
Tiếng đánh nhau vang lên liên tục, cùng tiếng kêu khóc tạo thành khúc hòa âm bi ai.
“A Bình trốn đi. Đừng để chúng phát hiện.”Một người phụ nữ lớn tuổi ôm lấy đứa trẻ quần áo cháy đen, vội trốn vào một góc nhà đổ nát.
Đứa trẻ ngoan ngoãn im lặng, giọng nức nở hỏi:”Dì Mai, dì có thấy bố mẹ con không?”
Dì Mai im lặng, vẻ mặt như biết gì đó, nhưng giả bộ mỉm cười an ủi:”Bố mẹ con vẫn ổn, chỉ cần chúng ta an toàn đến sáng mai, con sẽ gặp lại bố mẹ thôi. Nên, nghe lời dì, ngoan ngoãn ở yên đây.”
Xoa đầu đứa trẻ, người phụ nữ rời khỏi nơi ẩn nấp, lao đi xa.
……
“Tất cả im lặng, muốn ăn đòn tiếp hả!! Nuôi chúng mày chỉ tổ tốn lương thực, sao không kiếm chỗ nào mà chết quắt đi.”
“Tự ra kia mà kiếm tiền đi, ăn bám mãi không thấy ghê tởm sao. Nhìn kìa, bọn chúng mày như đám giòi bọ, từ cống rãnh chui ra.”
“Chết đi! Chết đi! Sống chật đất!”
“Đám mồ côi chúng mày hôi hám quá, tránh xa tao ra!”
Từng tiếng chửi rủa kinh khủng đổ hết lên đầu những đứa trẻ, chúng chỉ biết co rúm lại run rẩy.
A Bình nhớ bố mẹ, nhớ dì, nhớ ông…Ánh mắt đứa trẻ hướng về nơi xa, theo thời gian dần bị khoét rỗng, chỉ còn lại sự vô hồn.
Cho đến ngày ấy, người thanh niên bước vào, hắn mỉm cười với đám trẻ.
“Đi theo ta không nào. Theo ta cái gì cũng có, muốn gì cũng được. Nghe hấp dẫn đúng không. Nhóc nào nhóc đấy cũng ốm quá, về với ta, đồ ăn vô số.”
Đám trẻ còn ngây thơ, nhanh chóng bị thanh niên dụ dỗ mê hoặc. Nhưng may sao lần đầu tiên chúng bị lừa là gặp phải tên lừa đảo tốt.
Thanh niên mang đám trẻ về một không gian bí ẩn, cho chúng ăn, cho chúng chơi. Dạy chúng về mọi thứ, từ đạo đức đến lễ nghi.
A Bình giơ tay lên, lần đầu tiên sau thời gian dài ánh mắt tỏa ra tia sáng:”Tên người là gì ạ?”
Người thanh niên chỉ cười nhẹ, nói:” Ta đi không đổi tên, chết không đổi tên, trốn cũng không đổi. Tên ta là Nhất. Các con phải nhớ đó, Nhất là đứng đầu, rồi có ngày trong bộ môn lười biếng ta cũng phải đứng nhất. Ha ha ha.”
…..
A Bình mở mắt ra, sờ lên cổ vẫn còn nguyên vẹn, ngạc nhiên nhìn bóng dáng Minh Nguyệt đi xa. Hắn nhận ra Minh Nguyệt đã nhìn trộm kí ức của hắn, hồi ức vừa nãy chỉ là do Minh Nguyệt khuấy động.
Lắc đầu, A Bình nhìn bức ảnh có vẻ không phải là bản chính, chỉ là bản sao chép lại. Hắn bước đi, phải tìm bằng mọi giá cô gái trong ảnh, không thể để sự hi sinh của các đại nhân vô ích được.”
……