Chương 60: Sa ngã
Trong lúc Ngô Tụ chia tách linh hồn, giọng nói chỉ dạy:”Sau khi bóc ra chín phần linh hồn đưa vào quái vật, ngươi giữ lại một phần cuối cho bản thân. Tiếp theo vận sức mạnh làm cho chín phần linh hồn của ngươi ở trong cơ thể quái vật dung hợp với nhau, bắt đầu luyện hóa nó trở thành phân thân.”
“Trong lúc luyện hóa, linh hồn đồng hóa với quái vật Biển Đen, đồng nghĩa sẽ tiếp xúc hoàn toàn bản thân với Biển Đen. Đây là phần nguy hiểm nhất, ngươi phải cẩn thận. Đánh cắp năng lượng đặc biệt trong Biển Đen đem về luyện hóa cho bản thân sử dụng. Bước này thành công ngươi từ đây bước lên một cảnh giới mới, đủ sức ngao du bốn phương, miễn nhiễm nhân quả hủy diệt của Biển Đen.”
“Nhưng thất bại, ngươi sẽ bị sức mạnh Biển Đen hủ hóa ngược lại ngay lập tức, biến thành quái vật mất đi mọi tình cảm, chỉ biết giết chóc.”
Ngô Tụ:”Vậy cái giá phải trả để có sức mạnh này là gì?”
Giọng nói thần bí biết rõ cái “giá” mà Ngô Tụ đề cập, im lặng một lúc rồi trả lời:”Sống cùng Biển Đen, tuy nói không bị hủ hóa cũng là sai. Mà nó chỉ chuyển từ nhanh thành chậm . Nó sẽ từ từ ăn mòn ngươi, đến lúc tinh thần ngươi phát điên, mệt mỏi mà cam nguyện ôm ấp nó.”
“Đã có người bị rồi?”
Giọng nói hồi ức:”Có, không chỉ một, mà là rất nhiều. Những người đó như ngươi và ta, đều chọn con đường này để bước tiếp, tìm kiếm hi vọng mong manh. Nhưng cuối cùng không chịu được nữa mà từ bỏ, chọn ôm ấp Biển Đen, rồi trở thành chướng ngại của chúng ta.”
“Xong rồi.” Ngô Tụ thở nhẹ ra một hơi.
Rồi bắt đầu tập trung tinh thần tiến vào bước tiếp theo.
Người thần bí cũng rút lại tinh thần, tập trung theo dõi.
Ngô Tụ kiểm soát phần linh hồn bản thân trong cơ thể quái vật. Sau khi ổn định trạng thái, linh hồn tạo ra từng dòng năng lượng chảy về khắp nơi trên cơ thể quái vật.
Linh hồn hắn và thể xác quái vật dần dung hòa cùng nhau, Ngô Tụ vẻ mặt đau đớn, nhưng vẫn gắng gượng tiếp tục.
Dung hòa hoàn thành, bước vào giai đoạn luyện hóa, thân hình quái vật thu nhỏ lại, ngày càng trở thành một hắn thứ hai.
Qua một quãng thời gian dài đằng đẵng, Ngô Tụ gầm lên, phôi chính thức thành phẩm. Một hắn khác xuất hiện, kéo theo cảm giác Ngô Tụ trở nên rối loạn, ánh mắt bị kéo vào một vùng chứa đầy mọi ký ức, có đau thương, có nuối tiếc, căm hận, v.vv..cuồn cuộn cảm xúc của vô số sinh linh.
Vượt qua không gian ký ức, Ngô Tụ tới trước một mặt biển đen vô hạn luôn liên tục chảy, vô số dòng nước khổng lồ mà hùng vĩ.
Chưa kịp nhìn thêm chút nữa, Ngô Tụ rơi thẳng xuống một dòng nước, cảm giác kinh khủng bao trùm hắn.
Cảm xúc dần phai nhạt, sự tồn tại bị quên lãng, tâm trí trống rỗng, cơ thể chìm xuống nước đen, bị từng luồng năng lượng kỳ bí chảy trong làn nước bao trùm.
Cơ thể bị năng lượng cải tạo, dần mạnh mẽ hơn, linh hồn được rèn luyện thêm chắc chắn, mọi thứ như hướng về phía tích cực.
Đứng dưới góc nhìn ngoài cuộc, Ngô Tụ cảm nhận tâm trí bản thân dần mê muội, âm thanh nỉ non vang lên bên tai, dụ dỗ hắn hãy từ bỏ.
Điều đó làm hắn đau đớn, tuy cảm xúc đã mất, nhưng bằng cách nào đó hắn vẫn cảm thấy đau đớn cùng cực.
Cơ thể cùng tâm trí như một chiếc lọ chứa quá tải, năng lượng liên tục chảy vào không ngừng, cơ thể bắt đầu biến đổi, tay chân dài ra, bụng nứt toác ra, máu thịt đen tuyền mọc từng con mắt.
Nhìn thấy sự biến đổi của bản thân, Ngô Tụ cố gắng vùng vẫy, cố gắng ngăn cản.
Nhưng hắn càng vùng vẫy, càng lún sâu, âm thanh nỉ non ngày rõ nét, tâm trí chìm dần, sự phản kháng dần trở thành buông xuôi.
Cơ thể tiếp tục dị biến, giờ đã thành một đống thịt bầy nhầy, miệng lưỡi to lớn mọc mắt, trăm nghìn cánh tay vươn ra khao khát tóm được thứ gì đó, thân thể trải dài như một con lươn, kinh dị mà buồn nôn.
Người thần bí chứng kiến, thở dài rời đi:”Vẫn là thất bại sao. Lại một đồng bạn chết yểu. Thế sự vô thường a…”
Thân xác biến dị của Ngô Tụ bắt đầu di chuyển, hay chính xác hơn bị dòng nước cuốn trôi đi. Vượt qua một quãng đường dài, rơi vào khe nứt thần bí, trở về lại thế giới thực.
Quái vật Ngô Tụ lang thang trong Biển Đen, thấy thứ gì trước mắt là lao tới xé nát, phá hủy.
…..
A Bình nghe Mạc Can nói, khuôn mặt ngây ra.
Mạc Can phải dùng hai tay lay vai mới tỉnh táo lại, nhưng ánh mắt không giấu nổi kinh ngạc.
“Đại nhân, ngài xác định để chúng ta thử. Biện pháp đó quá nguy hiểm, ai lại đi thử cái đó. Chắc chắn còn có cách khác tốt hơn.”
Mạc Can vừa buồn rầu lại bực bội quát lớn:”Ta cũng đâu có muốn, nhưng các ngươi còn có cách khác à. Hay lại đợi cái tên sư phụ không biết mất tích đâu của ngươi ra mặt.”
“Tất cả cũng do tên đó cứ thích đùa nghịch, giờ lúc cần thì lại không thấy đâu.”
A Bình cũng không muốn nghe sư phụ bị chửi, nhưng người này đích thị là bạn tốt của sư phụ, thêm vào thực sự mọi lời của Mạc Can đều đúng.
Nhất thời A Bình không biết làm sao, một bên nguy hiểm ập tới phải hành động trước khi quá trễ. Một bên cách thức được đưa ra quá nguy hiểm, phần trăm để thành công cực kì thấp nếu nói lạc quan, không thì phải là không thể thành công.
Ai đâu mà phải đột phá giới hạn cảnh giới bằng cách giết một tên quái vật cảnh giới hơn bản thân nửa bước, đó là khi cảnh giới bản thân đã tới điểm giới hạn.
Lại còn phải chủ động tiếp xúc Biển Đen kinh khủng để ăn trộm năng lượng từ đó đột phá. Nghe thôi đã thấy vô lý.
Mạc Can lãi nhải:”Nhóc con, nên quyết định đi, bên này Minh Nguyệt còn quyết đoán hơn nhóc, đã đồng ý từ lâu. Nhóc cứ ngồi lo sợ cái này cái kia, chỉ có dẫn tới hủy diệt thôi.”
A Bình giãy giụa, hỏi lại một lần nữa:”Đại nhân, thực sự không còn cách khác. Cách này thực quá mạo hiểm, e rằng nếu thử, một người thành công cũng là kỳ tích.”
Mạc Can chỉ lên bầu trời Hoang Thần Đại Lục, nói khẽ:”Sẽ có chút hi vọng nếu tên sư phụ của ngươi trở lại, nhưng hắn đã im lặng từ lâu rồi. Còn duy nhất một hi vọng khác, đó là tìm hai ‘ta’ còn lại. Nếu hợp sức cùng nhau, có thể thôi diễn ra một con đường hoàn hảo hơn.”
A Bình thấy có hi vọng, dò hỏi:”Hai ‘ta’ khác mà ngài nói. Hình dáng thế nào, ta sẽ lập tức đi tìm.”
Mạc Can bất lực:”Đừng tốn công tìm, như ta có thể né mọi truy tìm, hai ‘ta’ khác cũng giống vậy. Trừ khi ngươi từng nhìn thấy hai ‘ta’ rồi. Họa may còn ngược dòng truy tìm được. Trong khi đó hai ‘ta’ khác, đến ta đây còn chưa từng nhìn mặt.”
A Bình biết đại nhân sẽ không vô cớ khuyên hắn từ bỏ, vẻ mặt rơi vào sự tự trách, bản thân không đủ năng lực bảo vệ mọi người.
Hai giọng nói khác nhau cùng vang lên:”Này ‘ta’ thứ ba, ngươi có được tên đó liên hệ?”
Hai người xuất hiện bất ngờ từ không gian, một tên cơ bắp to lớn, có bốn tay, làn da đen. Tên còn lại, vóc dáng thư sinh, cầm quạt nho nhã.
Mạc Can nhìn hai người thình lình xuất hiện, mừng rỡ chỉ vào cả hai:”Má nó. Các ngươi đến đúng lúc lắm, đang cần các ngươi.”
Tên bốn tay vung tay, lên tiếng:”Gọi ta Quỷ Sấm, tên kia là Đề Huyền. Chúng ta hỏi trước, ngươi lên trả lời.”
Mạc Can lắc đầu nói:”Ta không nhận được bất kì liên lạc gì từ tên đó một thời gian dài rồi. Nhưng dựa vào việc chúng ta chưa bị ‘xóa sổ’ ít nhất tính mạng của hắn vẫn chưa kết thúc.”
Quỷ Sấm vẻ mặt thất vọng, rồi nhìn Mạc Can nói:”Rồi, chúng ta đã hỏi xong. Ngươi có việc gì, cần chúng ta giúp.”
Mạc Can:”Ta cấp 110, các ngươi đây?”
Quỷ Sấm:”Cấp 112.”
“Ta cấp 111.” Đề Huyền cuối cùng lên tiếng.
Mạc Can gãi đầu, vẻ mặt không mấy khả quan nhưng kéo theo cả hai rời đi.
A Bình thấy cả ba biến mất, chỉ biết giương mắt nhìn.
….