Chương 6: Quang kỹ
Nhất phi nhanh về phía trước, miệng mắng chửi ” Khốn kiếp, đám này tại sao cứng đầu thế, đã nói không làm việc xấu mà lại. ”
Xong Nhất lại thở dài, ” Cũng đúng, ai lại tin kẻ bị đám MACHI tha hóa chứ. ”
” Giờ tập trung thoát khỏi nơi này trước, về sau giải thích cũng không muộn. ”
Trong lúc nghĩ ngợi, Nhất đã tiếp cận được biên giới. Bên trong hoa cỏ xanh tươi đến đâu, bên ngoài biên giới hoang tàn đến đó. Cứ như hai thế giới hoàn toàn khác vậy.
Nhìn thấy lỗ hổng ở biên giới gần khép lại, Nhất lập tức tăng tốc xông ra.
Vừa kịp cho cơ thể đi qua được nữa thân trên, một cảm giác nguy hiểm đã ập đến.
Đưa tay lên dùng sáo đánh về sau, cây sáo như va chạm với thứ sắt bén, tiếng leng keng liên tục phát ra.
Nhưng tiếp đó, một người mặt áo bào đen bước ra, tay vung vẫy cây kiếm chặt đứt nửa người của cậu.
Khiến Nhất đau đớn kêu lên, cơ thể mất khống chế lăn lộn dưới nền đất hoang tàn.
Từ biên giới, người áo bào đen tiến tới, giọng khàn khàn.
” Khá cho người chạy nhanh đến thế, xuýt nữa để ngươi thoát được rồi. Nhưng không sao, giờ để ta coi khi không còn chân, ngươi còn có thể chạy không. ”
Nhất không thèm đáp lại, trong cảm ứng của cậu, tên này rất khó chơi. Giải pháp trước mắt là phải chạy.
Nói là làm, điều động sức mạnh cầm máu, hỗ trợ chức năng cơ thể hoạt động bình thường. Cơ thể thì chìm xuống mặt đất trốn đi.
Người áo bào đen hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi hắn cười lớn, ” Haha..thú vị…ta thích nhất đùa bỡn những kẻ như ngươi. Còn gì thích thú hơn, hủy diệt hi vọng của một kẻ cầu sinh chứ. ”
Nói xong, thân ảnh hắn tan biến vào khoảng không.
Một lúc sau, vài bóng người tiếp cận. Nhìn xung quanh một lúc, một người trong đó nói: ” Tên đáng ghét đó lại tự ý hành động rồi. Lần này về coi hắn còn dám biện minh vô tội nữa không. ”
Một người bên cạnh trả lời: ” Tra My muội, không nên nói như thế, ảnh hưởng tình cảm đồng môn. Đừng nói nữa, chúng ta đuôi theo đệ ấy đi. Không với tính cách của Ngô Tụ đệ, đệ ấy sẽ chạy lung tung trong Man Chi địa đấy. ”
” Hứ. Nếu Lam huynh đã nói vậy thì muội bỏ qua cho hắn lần này vậy. Chúng ta đi. ” Tra My nói với vẻ mặt nhường nhịn.
Cả đám gật đầu, phi người lao nhanh về một phía.
…….
Nhất cảm thấy thật bực bội, dù chạy xa đến đâu, khi vừa dừng lại nghỉ ngơi, tên áo bào đen lại xuất hiện cười nhởn nhơ.
Biết là tên đó tài giỏi rồi, nhưng nhất thiết phải như thế không. Bực hết cả mình.
Vừa nói đến, tên áo bào đen đã xuất hiện. Nhất quay sang tung một phi kiếm về phía hắn.
Không ngoài dự đoán, tên áo đen nén tránh dễ dàng. Nhất lại phi liên tiếp từng món đồ vào người hắn, nào là tủ, bàn, ghế…v.v. nhưng tất cả đều bị hắn né hết được.
Chạy thêm được một đoạn, tên áo bào đen như hết hứng thú.
” Oài…ngươi không còn chiêu nào khác sao. Không có, ta đành phải tuyên án tử cho ngươi vậy. ”
Nhất hô lớn: ” Ngươi giỏi thì đánh đi, coi trước khi chết ta có cắn được miếng thịt nào của ngươi không. ”
Tên áo bào đen cười lớn: ” Là ngươi nói đấy. Đến lúc đó đừng mà khóc lóc cầu xin. ”
Nhất đáp: ” Không .. ”
Chưa nói xong, trước mắt cậu tên áo bào đen đã đứng đó. Cơ thể hắn sáng bừng lên, ánh sáng thật chói mắt làm sao, khiến cậu phải nheo cả mắt lại.
Chỉ thấy tên áo bào đen rút từ phía sau ra một cây kiếm dài. Nắm chặt nó, hắn vung vẫy như một đứa trẻ chém về phía cậu.
Chưa kịp chế giễu, một giọng nói thì thầm vang lên bên tai.
[ Quang kỹ – Tùy Tiện chém. ]
Thân hình cậu chìm ngập trong cơn bão năng lượng to lớn, cảm giác mọi tế bào trên cơ thể như tan biến đi, trước đòn tấn công này.
………
Ngô Tụ thu kiếm lại, đi đến kẻ phía trước. Vác nửa thân hình của kẻ đó lên, hắn ngâm nga bài hát rồi biến mất.
Hôm nay thật là vui ~~ kẻ bị tội đã bị bắt.~~
Đòi ta tuyên án tử, nhưng còn lâu ta mới cho.~~
Hahahaha..~~
………
Không lâu sau, đám người xuất hiện ở nơi diễn ra một trận chiến ít lâu trước.
Một người nhìn xung quanh nói: ” Ngô Tụ đệ ấy vừa chiến đấu ở đây. Nhìn năng lượng còn dư lại, đối thủ hầu như không có khả năng phản kháng. ”
Một người lên tiếng: ” Kẻ phản bội chỉ đến thế thôi. Dù là kẻ dị biệt cũng không thể đánh với kẻ hơn mình hai cảnh giới được. Huống chi, đệ ấy còn cao hơn chúng ta một cảnh giới. ”
Người kế bên, ánh mắt sáng lên dò xét khắp nơi, nhìn về một hướng nói: ” Ta phát hiện tung tích của Ngô Tụ đệ rồi, đúng như dự đoán, đệ ấy lại không về tổng bộ. ”
Cả đám cùng gật đầu rồi phi người đuổi theo.
Đuổi theo không bao lâu, phía trước xảy ra liên tiếp tiếng nổ lớn. Cả nhóm nhìn nhau, biết chắc là do Ngô Tụ đệ tạo ra, liền gấp rút tiến lên.
Đến nguồn gốc của vụ nổ, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc một tay vác theo một người chỉ còn nửa người trên, tay còn lại vung kiếm chém liên hoàn về sinh vật như quả cầu gai phía trước.
Mà dù chém thế nào, sinh vật vẫn không bị thương gì, mà những cú lăn của nó lại khiến kẻ đối địch phải né tránh.
Xung quanh chiến trường giữa cả hai là vô số cái xác của đám MACHI chồng chất lên như núi.
Ngô Tụ phát hiện người đến, quay lại hô lớn.
” À.. chờ xíu. Đệ xong ngay. ”
Một người trong nhóm vỗ đầu thở dài: ” Suốt ngày chỉ biết đánh nhau. ”
Dị tượng xuất hiện, cùng lúc một giọng nói thì thầm lướt qua tai mỗi người.
[ Siêu Quang kỹ – Sinh Khư Kiếm ]
Từ nơi Ngô Tụ đứng, ánh sáng tỏa ra xung quanh, sức mạnh lớn đến khiến bầu trời nhuộm màu.
Một cột năng lượng to lớn phóng thẳng lên trời rồi tụ họp lại thành một hình thể như thanh kiếm. Vừa xuất hiện, đã khiến mọi thứ xung quanh bị áp chế kinh khủng.
Cả nhóm đứng cách xa cũng bị ảnh hưởng, cơ thể như bị hàng ngàn, hàng chục ngàn núi lớn đè lên người.
Thì kẻ đứng trung tâm phải chịu áp chế kinh khủng cỡ nào.
Nhìn lại, thanh kiếm không cần chém xuống, con quái vật như quả cầu gai đã bị đè ép biến dạng. Cơ thể bẹp dí như một tờ giấy.
Tra My nhìn về phía hình bóng tỏa sáng phía trước, cảm thán.
” Dù nhìn bao lần, vẫn không thể khinh thường đệ ấy được. Sức mạnh, trí tuệ, sắc đẹp, tính cách, nhân phẩm..đệ ấy điều có và điều đạt tới sự hoàn hảo. ”
Một người bên cạnh thì thào: ” Phải thế chứ. Thiên tài của thiên tài không phải là cách gọi chỉ để cho oai. Mà nó là minh chứng cho đỉnh cao của một con người. ”
Ngô Tụ cười cười ở bên cạnh: ” Hổ huynh, không cần tâng bốc đệ như vậy. Đệ ngại lắm. Haha..”
Nhìn điệu cười, cùng vẻ mặt vui vẻ kia. Hổ huynh nghĩ thầm ‘ Vẻ mặt đó, ai tin đệ. ‘
Gác chuyện đó qua bên, Hổ huynh nhìn người chỉ còn nửa thân trên được Ngô Tụ vác trên vai nói.
” Ngô Tụ đệ, đây là kẻ dị biệt cũng là kẻ phản bội mà Cừ báo cáo hả. ”
Ngô Tụ nhìn sang trả lời.
” Đúng. ”
Hổ huynh vỗ vai Ngô Tụ, rồi hét lớn.
” Vậy sao còn không mau mang về tổng bộ. Chạy đến chỗ này đánh đấm gì. ”
Ngô Tụ vẻ mặt khựng lại. Cười ngượng đáp: ” Rồi rồi, đệ biết rồi. Không phải định về tổng bộ bây giờ luôn sao. Đi nào các sư huynh, sư tỷ.” Ngô Tụ nói, thân hình đã phóng đi mất.
Miệng thì nhẩm bẩm: ” Không phải bị nhốt ở tổng bộ lâu quá, ra ngoài giải trí chút sao.”
……….
Trong khi đó, ở trong một chiếc tủ, một bóng bình nhỏ bé mở cửa đi ra ngoài.
Sau một lúc, cơ thể dần lớn lên, khi đến một mét năm tám thì dừng lại, ngồi xuống đất thở.
” May quá, xuýt chút nữa là bị tóm. Nhưng vết thương vẫn quá nặng, nếu còn năng lượng thì không sao, nhưng giờ năng lượng hầu như đã cạn sạch. “