Chương 56: Kiếp nạn
Nhắm mắt lại, cảm nhận được tín hiệu của đệ tử, chúng có vẻ đã bắt đầu tách ra thành từng nhóm một khám phá nơi đây.
Cậu ngắt đi dò thám, cũng không quá lo lắng cho đám đệ tử. Coi như là khảo nghiệm thực hành thôi, nếu thất bại thì cũng do chúng học chưa đủ nghiêm túc.
Đúng là dược liệu cao cấp, mới đó đã đạt tới ngưỡng cửa lên cấp.
Nghĩ thầm: Kẻ mạnh sợ gì khó khăn, thử thách chỉ mài ta càng thêm sắt bén.
Cậu quyết tâm bế quan, một hơi xông lên, đặt mục tiêu trở lại cấp 100.
…..
Ba năm sau.
A Bình gương mặt đẹp trai lại vừa dễ thương nhờ cặp mắt to tròn, nhíu mày đăm chiêu.
“Sư phụ mất tích được ba năm rồi, ta cũng không rõ tung tích của người.”
Cô gái xinh đẹp ngồi đối diện A Bình, hỏi thêm để xác định.
“Sư phụ các cậu tên là Nhất, chiều cao gần một mét sáu, tính tình thay đổi thất thường, hay lười biếng, sở hữu một chiếc pháp khí dạng thuyền to lớn phải không?”
A Bình vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong đầu lại ngược lại. Hắn kinh ngạc vì cô gái trước mắt có thể miêu tả chính xác đến từng chi tiết về sự phụ như vậy.
Có lẽ việc cô gái giới thiệu mình là đệ tử của người, đã càng thêm chắc chắn.
A Bình giọng điệu lạnh nhạt.
“Chưa nói đến cô miêu tả sư phụ, đúng hay sai. Những thông tin này vẫn chưa đủ chứng minh. Ta cần một thứ đặc trưng hơn.”
Minh Nguyệt nhìn A Bình, cảm thấy bất lực, trước khi sư phụ đi không hề để lại bất kì tín vật gì. Chưa kể đến cũng không hề đề cập tới tổ chức còn có chi nhánh khác.
Cô cũng tình cờ đang lúc chuyển cứ điểm tổ chức đến Hoang Thần Đại Lục sinh sống, gặp mặt với chi nhánh này.
Cô định kể thêm một số thói quen của đại nhân, thì giọng nói đầy cảm xúc chán ghét vang lên từ phía sau.
“Được rồi, chuyện gì cũng tới tay ta, phiền phức.”
Thanh niên trẻ bước vào càu nhàu, rồi nhìn về A Bình, nói:” Ngươi là đệ tử đứng đầu của tổ chức OUZO ở Hoang Thần Đại Lục. lập ra bởi tên Nhất đúng không. Tên đó giao cho ta nhiệm vụ tiếp quản các ngươi trong lúc bận rộn. Đây là tín vật, nhìn đây.”
Điểm nhẹ lên không gian trước mặt, hình ảnh Nhất hiện lên, bắt đầu nói.
“A Bình nghe lệnh, từ giờ hai bên sẽ hợp nhất và hoạt động chung, cùng nằm dưới sự giám sát của người bạn tốt của ta, Mạc Can.”
Người trong ảnh vươn tay ra, một tấm lệnh hiện lên bay tới tay A Bình.
A Bình nhận lấy tấm lệnh bài quen thuộc của sư phụ, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật. Hắn nhìn về phía Mạc Can, hít thở sâu, cúi đầu cung kính:”A Bình, đại diện mọi người, từ giờ sẽ nằm dưới sự giám sát của Mạc Can đại nhân.”
Mạc Can hài lòng, tâm trạng bị bản thể ép buộc làm thêm việc cũng vơi đi nhiều.
“A Bình nghe lệnh, ngày mai sắp xếp các thành viên của bên ngươi tập hợp về căn cứ nơi này của ta.” Mạc Can rời đi cùng Minh Nguyệt, để lại một tấm bản đồ có một điểm được đánh dấu trên bàn.
A Bình nhận lấy tấm bản đồ, lập tức hành động.
Ngày hôm sau đã mang đủ người tụ họp với đám Mạc Can.
A Bình nhìn xung quanh, chỉ thấy mỗi cô gái hôm trước dẫn đầu, không thấy Mạc Can đâu. Nên hắn tiến tới hỏi.
“Minh Nguyệt, Mạc Can đại nhân đâu? Ngài ấy bảo hôm nay họp mặt tại đây mà.”
Minh Nguyệt đang cúi đầu suy nghĩ, vẻ mặt đơ ra như đã quen.
“Không cần để ý, đại nhân thường như vậy. Chúng ta cứ tự hành động thôi.”
A Bình hiểu ý, không hỏi thêm. Chuyển chủ đề.
“Cô bảo cần hợp sức trở về thế giới Vahaship, ngăn cản tai họa Biển Đen. Nhưng thứ đó thật sự có thể ngăn được sao? Ở đây cũng không có sức mạnh đủ ngăn chúng. Cùng lắm chỉ giết bớt quái vật từ nó chui lên.”
“Ở nơi Biển Đen xâm lấn, đều không lấy lại được.”
Minh Nguyệt:” Ta biết. Nên chúng ta chỉ việc hỗ trợ ngăn chặn quái vật từ Biển Đen tấn công khi nó xâm lấn thôi. Tất cả người đã bắt đầu sắp xếp sơ tán tới Hoang Thần Đại Lục rồi. Chúng ta cũng chỉ là phòng bị chúng tấn công đoàn sơ tán bất chợt thôi.”
“Bên cao tầng các thế lực lớn cũng đồng ý công nhận thế giới Vahaship sẽ trở thành một bí cảnh. Về sau, ai muốn vào đó cũng phải trả Ma Nguyên cho chúng ta.”
A Bình thông minh, lập tức tỏ rõ tất cả.
“Vậy chúng ta hành động càng sớm càng tốt.”
Minh Nguyệt gật đầu. Bỗng Minh Khuyết chạy đến, vẻ mặt mất bình tĩnh.
“Chị…chị…việc lớn rồi!”
Minh Nguyệt thấy em mình hoảng loạn, vội vả trấn an.
“Cứ bình tĩnh, kể chị nghe là chuyện gì?”
“Các thế lực lớn vừa bật báo động cao nhất, Biển Đen đồng loạt tấn công. Rất nhiều diện tích đã bị chúng xâm lấn, chết rất nhiều.”
Minh Nguyệt vẻ mặt khó tin, rõ ràng mọi việc đang bình thường, tại sao không có dấu hiệu gì đã mất kiểm soát rồi.
“Người bên ta báo cáo như nào? Việc sơ tán có ổn không?”
Minh Khuyết lắc đầu:”Bên chúng ta cũng tương tự, sơ tán hiện đang tạm ổn nhưng không biết lúc nào sẽ xảy ra sự cố. Chúng ta phải tới hỗ trợ nhanh chóng.”
Minh Nguyệt quay sang A Bình.
A Bình hô lên với mọi người phía sau:” Tất cả di chuyển!”
Minh Nguyệt lập tức mang theo tất cả hướng tới Vahaship.
…..
Lão già râu tóc bạc phơ, mặc áo bào vàng, trên tay lơ lửng một thanh tiểu kiếm, đứng trên không trung, nhìn xuống thảm cảnh phía dưới.
Cả một vùng rộng lớn đã bị mặt nước đen tuyền thần bí bao trùm, thứ nước ngăn chặn tất cả mọi sức mạnh xuyên thấu nó, khiến ai cũng khiếp sợ. Không có thứ gì có thể cản bước được.
Nhưng lão già vẫn lao xuống, tiểu kiếm trên tay nhanh chóng lao về phía trước, phân hóa thành vô số thanh kiếm khổng lồ, cắm xuống không gian, dựng lên một bức tường lớn ngăn chặn hoàn toàn bước tiến của nước đen và quái vật chui ra từ nó.
“Khô Tiền Kiếp.” Lời nói phát ra từ miệng lão già.
Những thanh kiếm khổng lồ bắt đầu tỏa ra khói đen kì lạ, mọi sinh vật tiếp cận đều hóa thành xác khô.
Hoàn thành xong tất cả, vẻ mặt lão già mệt mỏi đôi phần.
“Kiếp nạn buông xuống, khó giữ…khó giữ.”
Giọng nói bên tai vang lên:” Mộc Kiếp, ông càng ngày càng hủ bại rồi. Ý chí hăng hái năm xưa đâu rồi? Thật là mất hết mặt mũi của ta, khi xưa tại sao ta lại coi ông làm chiến hữu.”
Mộc Kiếp thở nhẹ:”Ha ha ha. Sao trách ta được, ngươi nghĩ sau khi biết được sự thật, cố gắng hết sức vẫn vô ích đột phá, chúng ta còn chịu đựng được.”
Giọng nói vang lên:”Nhưng…”
Mộc Kiếp ngắt lời:”Dừng lại! Đừng nói mấy lời sáo rỗng nữa. Các ngươi chịu được, nhưng ta thì không chịu đựng được nữa. Đã bao thế giới biến mất trước mắt. Bao nhiêu tình cảm phai tàn theo ly biệt, thời gian. Giờ ta khác gì cái xác rỗng vô hồn, lang thang vật vờ khắp nơi.”
“Ngươi nói cho ta! Ta có sai không! Ta có đáng bị hành hạ như này không! Chúng ta có nên tiếp tục vì một hi vọng mà vốn dĩ đã không biết có tồn tại hay không!”
Giọng nói trầm mặc:”…”
Mộc Kiếp ánh mắt buông xuống, nhìn bức tường kiếm của bản thân dần bị Biển Đen xâm thực, mấy chốc sẽ tan biến. Nước biển sẽ càng quét, vẫn giống mọi lần trước, sinh vật tuyệt diệt.
“Xin lỗi, nhưng…ta thật sự không thể tiếp tục. Thiên tài gì chứ. Kì tài tỷ tỷ năm có một gì chứ. Đây đích thị là lời nguyền đeo bám chúng ta. Để chúng ta bất lực nhìn bạn bè, gia đình, người thân, quê hương biến mất trước mắt mà chỉ bất lực. Nhìn mọi chuyện xảy ra, mà hận bản thân yếu đuối.”
“Lúc tưởng đã có đủ sức mạnh. Ha ha ha, đập vào mắt là sự thật, một ảo cảnh mua vui cho kẻ ‘đó’. Như đám sâu bọ, vùng vẫy vô ích.”
Giọng nói vang lên, thêm phần năm tháng tang thương:”Haiz, nếu ông đã muốn dừng lại, tốt nhất lên chọn chỗ xa chút. Đừng đến lúc bị Biển Đen hủ hóa lại làm phiền bọn ta. Chúng ta là hi vọng của người còn sống, nên ta sẽ cố gắng đến cùng. Dù cho có trôi qua bao lâu đi nữa.”
“Tên ‘đó’ sẽ có ngày phải chứng kiến những con bọ nhỏ bé, mang theo ngọn lửa bùng chảy thiêu rụi bản thân hắn.”