Chương 52: Nhánh đào thấm độc
A Bình chỉ bị thương ngoài da, sau một lúc bị nhiều người nhìn chằm chằm cũng đau đớn tỉnh dậy.
Xoa cái đầu đau đớn, A Bình nhìn mọi người, hỏi: “Chuyện gì vừa xảy ra?”
Nhận lại là càng nhiều sự đồng cảm, khiến A Bình bối rối.
Một đứa trẻ không nhịn được kể lại mọi chuyện. A Bình mới dần hồi ức lại mười phút địa ngục ấy. Bị sư phụ biến thành một miếng đất sét, mặc người nhào nặn.
Càng nhớ, vẻ mặt A Bình càng tái.
Đứa trẻ với hai chiếc sừng hươu trên đầu, gương mặt khả ái, thấy A Bình tội nghiệp, tiến lên an ủi: “A Bình, không sao đâu. Chúng ta sẽ tập luyện cùng nhau, nhất định có ngày vượt qua được khảo nghiệm của sư phụ.”
Lần lượt theo sau là những người khác an ủi.
A Bình nhìn cô bé sừng hươu tên Thập Kỷ cùng đám bạn, ánh mắt xóa đi sự sợ hãi, trở nên hừng hực quyết tâm.
“Thập Kỷ, Nhị Bình, A Cẩu…và mọi người, cảm ơn. Ta sẽ cố gắng phấn đấu, rồi có ngày vượt qua được khảo nghiệm của sư phụ.”
…
Nhất ngồi trong phòng, miệng nhếch lên: “Phải thế chứ, thất bại một lần đã chịu thua, sao có thể thành tài.”
Vui mừng vì sự trưởng thành của đám trẻ, Nhất nhìn vào cuốn sách trên tay, thở dài.
“Sáng tạo một hệ thống tu luyện mới đã khó, lại còn có thêm điều kiện phải thân hòa với mọi chủng loài càng thêm khó. Giờ mới chỉ thôi diễn được một phần tư, có nên để ai thử không đây.”
Nhìn quyển sách trên tay, xoắn xuýt một hồi, cậu cũng không lấy ai thí nghiệm. Mà dùng bản thân làm chuột bạch, tạo ra nhiều phân thân khác nhau tu tập.
Thời gian thấm thoát trôi qua, một năm sau.
Trên đỉnh núi cao, thanh niên cao lớn nhanh chân chạy lên, khi thấy bóng dáng người đang buông thả nằm ngắm cảnh sắc bình minh mới từ tốn đi tới.
Thanh niên lại gần người kia, cung kính: “Sư phụ, tổ chức của chúng ta lại thành công hợp tác với hai thế giới nữa là Ngục Trì và Đạp Cung.”
Nhất quay lại, lười biếng gật đầu, tiện thể hỏi một câu lấy lệ.
“A Bình, còn tin tức nào mới không?”
A Bình nghĩ ngợi, như chọn lọc rồi trả lời: “Công chúa tộc Sà Dục tuyển rể. Thần Cát đại thần mới tiêu diệt được Cự Thú từ Biển Đen chui ra. Năm Nghìn Lầu được lập lên, bố cáo cất trữ vô vàn báu vật, sẵn sàng tặng người hữu duyên.v.v.. Mới phát hiện một thế giới khác.”
Nhất hăng say, nghe được phát hiện thế giới mới, tò mò hỏi cặn kẽ đệ tử.
“Thế giới mới, nó tên gì? Có gì thú vị không?”
A Bình: “Con cũng có tìm hiểu, hình như tên là Vahaship. Còn lại thì vẫn chưa có phong thanh gì.”
Nhất nhíu mày, đây là thế giới cũ mà. Nhưng cậu vẫn không quá lo lắng, việc phát hiện thế giới luôn là chuyện khá bình thường ở đây. Thường sẽ kết thúc bằng việc cả hai hợp tác. Chỉ số ít mới bị diệt sạch, do có thái độ thù địch cao.
Vahaship cũng không phải con cá nằm trên thớt, cảnh giới cao nhất ở đó cũng nằm ở tầng thượng tại nơi đây. Tuy không phải ở đỉnh, nhưng cũng đã đủ sức tự bảo vệ.
Nhất gật đầu.
“Được rồi. Mà dạo này việc tu luyện Vô Thương Lai Linh Vung, có tiến bộ?”
A Bình nghe sư phụ quan tâm đến việc tu luyện, hào hứng nói: ” Nhờ có công pháp sư phụ dạy. Mọi người tiến bộ rất nhanh, hầu như tu luyện không có trắc trở gì.”
“Chỉ trong ba tháng, con đã có thể đánh bại người mới lên sơ cảnh Đoán Tạo.”
Lòng thầm nhổ nước bọt, tất nhiên không vấn đề. Vì tất cả vấn đề sư phụ ta ăn đủ cho các con hết rồi. Nhưng mặt ngoài cậu vẻ mặt vui mừng, tán thưởng đệ tử.
“A Bình rất cố gắng, chỉ cần tiếp tục như vậy, sớm ngày có thể thay thế sư phụ quản lý tổ chức rồi.”
A Bình vội xua tay:”Sao có thể, sư phụ cảnh giới thông thiên, chỉ cần tu luyện một ngày đã bằng người khác đuổi cả đời cũng không bằng. Người chỉ chán quyền lực, sự đời bẩn thỉu mới chọn quy ẩn. Không, chỉ cần người muốn, thiên hạ này sớm đã là của người.”
Nhất nhìn A Bình, không ngờ tên này miệng lưỡi càng ngày càng phát triển, tâng bốc cũng được lắm, đến ta cũng không dám nói thế.
Cậu xua tay đuổi A Bình đi, dặn dò chuyên tu, không nên dành tinh lực quá nhiều cho công phu miệng lưỡi.
Đỉnh núi lại bình yên trở lại, chỉ còn mỗi cậu. Ánh mắt cậu nhìn vào khoảng không, nói: “Đã đến, sao phải ẩn nấp, hiện thân cùng ta uống một ly.”
Từ nơi ánh mắt cậu hướng tới, một thân hình bốc lửa đi ra, từng đường nét cơ thể được bọc trong ngọn lửa uốn lượn, tôn lên dáng người.
Cô che miệng cười: “Đại nhân khách sáo, ta cũng chỉ mới đến, thấy ngài bận việc nên không dám làm phiền.”
“Ồ, hóa ra vậy, là ta hiểu lầm.” Nhất qua loa lấy lệ, thừa biết cử động nhỏ của cô gái này.
Cô gái bước đến, ung dung ngồi vào chiếc ghế cạnh cậu, cầm ly nước lên, một ngụm uống hết, rồi khen tấm tắc.
“Linh dược tuyệt phẩm! Xin được giới thiệu, ta tên Minh Triều. Đại biểu thương hội Đa Bảo, hôm nay đến đây muốn mời chào ngài vào thương hội. Không biết ngài có hứng thú?”
“Thương hội Đa Bảo, một trong mười thương hội lớn trên Hoang Thần Đại Lục. Rất nhiều người tài tụ tập, cơ đồ cực lớn. Không biết sao lại để ý một tán tu tầm thường như ta.” Nhất khách khí nói ra.
Minh Triều che miệng, cười đùa: ” Nhất đại nhân thật biết nói đùa, một vì tinh tú như ngài đây sao có thể tầm thường được.”
“Vì tinh tú?”Nhất vẻ mặt nghi ngờ.
Minh Triều thấy cậu không có vẻ gì là đùa cợt, nhíu lông mày, nhưng rồi giãn ra.
“Ngài không biết, mọi việc của ngài làm luôn được các thế lực lớn giám sát. Từ việc cách đây ba tháng trước, ngài chạy ra Biển Đen làm thịt hơn mấy triệu quái vật thượng cảnh Thăng Hoa và một tên sơ cảnh Hắc Thể.”
“Hai tháng trước, ngài một mình lặn xuống Biển Đen, hai ngày sau mới quay về. Đây hầu như đều là việc mà kẻ tầm thường nghĩ thôi cũng đã không thể.”
Trước lời lẽ của Minh Triều, Nhất rơi vào trầm tư, vì mọi thứ cô gái này kể đều là sự thật. Nhưng cậu không ngờ, các thế lực lại rảnh rỗi đi giám sát kẻ khác, chưa kể đến cậu đã phòng bị hết cỡ, làm việc luôn đặt an toàn và bí mật lên hàng đầu.
Minh Triều thấy cậu lâm vào trầm tư, biết bản thân đã đoán đúng, người này làm những việc này trong suy nghĩ không ai biết. Điều đó làm cô bật cười, vì không một thiên tài nào thoát khỏi sự kiểm soát của các tổ chức lớn.
Mỗi thế lực lớn, luôn có cho mình những bảo vật và nhân vật chuyên để nắm bắt tình hình mọi nơi, kể cả việc người nào đáng để mời chào.
Cô thấy người này đã hồi thần, lên tiếng mời chào lại.
“Nhất đại nhân, giờ đã có hứng thú? Ngài đã nằm trong danh sách người có tiềm năng của các thế lực lớn. Dù ngài không đồng ý tham gia thương hội Đa Bảo. Các thế lực khác cũng sẽ lần lượt mời chào. Nếu ngài cứ từ chối, ắt sẽ khiến mọi người không vui.”
“Cô đang uy hiếp ta!” Nhất ánh mắt sắc lạnh nhìn về Minh Triều, khiến cô cảm nhận cơ thể như có vật vô hình đè lên.
Cô vội giải thích: ” Không, không. Ta nào dám có ý đó. Chỉ là cân nhắc một chút lợi và hại cho ngài. Quyền lựa chọn vẫn là do ngài quyết định. ”
Nhất đứng dậy, bước ra mép núi, nhìn cảnh sắc dưới núi, lâm vào suy nghĩ.
Nếu đồng ý, mọi việc ít nhiều được giải quyết. Cậu đoán biểu hiện của bản thân tuy bị các thế lực dùng cách đặc biệt để biết. Nhưng chắc chắn vẫn chưa đủ để các thế lực coi trọng đến mức tranh giành. Không thì cũng không để một cô gái tu vi trung cảnh Thăng Hoa tới gặp mặt. Chắc chắn còn nhiều thiên tài khác cũng giống cậu, có khi họ còn tài năng hơn nhiều.
Nhưng từ chối, vẫn có nguy cơ bị nhắm vào, dù sao bản thân một mình, lại dám từ chối lời mời của thế lực lớn. Dù có khéo léo chối từ kiểu gì, cũng sẽ đắc tội ít nhiều.
Cậu nhức óc cân nhắc, vậy mới nói, thật ghét phải giao tiếp, cứ đụng cái là rất rắc rối.