Chương 50: Hoang Thần Đại Lục
Cả ba người còn lại nhìn nhau, cuối cùng Quỳnh Chi lên tiếng: ” Có thể, nhưng cùng Trường Mộc tạo thành kiểm tra hai vòng, tăng độ chính xác. ”
Nhất nghe vậy, biết rõ cả ba vẫn chưa tin tưởng hoàn toàn bản thân, nên cũng không phản đối.
Sau khi trao đổi, lúc sắp tan họp, cậu lên tiếng: “À ta có một yêu cầu nho nhỏ. Trong lúc tiêu diệt kẻ địch, mọi người có thể thu thập xác chết của chúng cho ta không. Tất nhiên, chỉ là bộ phận không hữu ích.”
Trường Mộc cùng mọi người gật đầu đồng ý. Cuộc họp bàn cứ như vậy kết thúc.
……
Những tháng ngày còn lại trước khi chiến dịch ‘Quét sạch’ đợt hai bắt đầu. Cả bốn người di chuyển hết tốc lực, kiểm tra các cứ điểm trên bốn quốc gia. Bắt đầu từ Bang TaKimMa đến VN, Bang SuHaCu, Thiên Quốc, rồi trở về lại Bang TaKimMa.
Nhờ có cổng dịch chuyển qua núi Vô U và thủ đoạn dò thám của cậu và Trường Mộc, mọi việc đều diễn ra rất suôn sẻ.
…….
Trường Mộc duỗi người, ngáp lớn.
“Haiz, cuối cùng cũng kết thúc. So với dự tính ban đầu sớm hơn một tháng.”
Quỳnh Chi vẫn kiệm lời, im lặng.
Lưu Gia Lâm quay người rời đi.
” Nhiệm vụ dò thám kết thúc tại đây. Mọi người ai ở đâu thì về đó báo cáo đi. ”
Trường Mộc đang vuốt thân kiếm, linh hoạt nhảy lên nó bay đi.
Còn lại Quỳnh Chi và cậu.
Cô cứ đứng đó, nhìn xuống mặt đất suy tư.
Nhất thấy vậy, hỏi thử: ” Này, chưa rời đi à. ”
Quỳnh Chi tinh thần hồi lại, nhìn cậu, rồi ném ra một cái túi, quay người rời đi.
Nhất nhận lấy cái túi từ cô, dò xét vào trong phát hiện là số xác quái vật mà cả ba thu thập được. Từ lần đầu tiên yêu cầu, mọi người vẫn không thấy ai đưa cho, cậu cứ tưởng ba người đã quên hay ngại phiền phức thu thập. Không ngờ lại là gom cả lại đưa luôn một lần.
Nhìn hướng ba người rời đi, cậu coi như nhớ ơn này. Nếu mai sau gặp lại, phải tặng lại món quà gì đấy thật tuyệt.
Tâm trạng vui vẻ, Nhất lấy ra con thuyền, nhảy lên nó bay về Thiên Quốc.
Một tháng sau, Man Đà cầm trên tay bảng báo cáo nhiệm vụ, ghi rất đầy đủ số lượng và cảnh giới của kẻ địch.
“Nhất đâu rồi, sao ngươi lại là người giao cái này.” Man Đà nghi hoặc nhìn thanh niên vẫn phóng khoáng như trước.
Sa Pa ngáp dài: ” Chỉ đơn giản ta đang đi dạo, tình cờ gặp hắn. Có chút hiểu lầm nên cả hai giao lưu vài chiêu. Hắn phát hiện ra thân phận của ta, rồi nhờ gửi cái này cho ngươi. ”
Man Đà vẻ mặt không tin tưởng lắm, nhưng cũng phiền hỏi nhiều.
Dù sao cả hai chỉ là quan hệ hợp tác, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được.
Nhìn bản báo cáo, ông cũng phải đối chiếu lại một phen với cao tầng các quốc gia khác, tránh bị lừa.
Nhìn Sa Pa, Man Đà như nhớ ra điều gì đó, hỏi hắn.
” Sa Pa, nhiệm vụ ta giao cho ngươi, ngươi đã hoàn thành chưa. ”
Nghe đến nhiệm vụ, Sa Pa đang dựa người trên ghế, bỏ chân lên bàn vẻ mặt từ ung dung chuyển sang vẻ trốn tránh.
” À ừm. Cái nhiệm vụ cỏn con ấy mà. Tất nhiên là nó…ổn rồi. ”
Man Đà giận dữ chỉ vào mặt hắn.
” Ngươi chưa làm xong còn nằm lười ở đây. Nhanh chóng đi làm việc cho ta. ”
Sa Pa đứng dậy rời đi, miệng lẩm bẩm, “Đúng là lão xấu tính, cả ngày giao ta việc bàn giấy. Nhìn mà không thấy nắm đấm của ta đang ngứa ngáy đây, hừ…”
Man Đà mệt mỏi, bắt đầu chuẩn bị liên lạc với cao tầng quốc gia khác, công việc thật là nhiều. Ông thật muốn mình có thể phân thân. Tiếc là ông lại không chuyên về nó.
Chỉ biết thở dài, Man Đà nhìn ra ngoài cửa sổ.
…….
Nhất ngồi trên thuyền, phi nhanh tới Chân Long Đồi, vẻ mặt háo hức.
Không bao lâu, tin tức về việc một chiếc thuyền không biết sống chết lao thẳng vào cổng không gian tại Chân Long Đồi phát tán với tốc độ chóng mặt.
Minh Nguyệt đang đứng tại phòng làm việc, nhìn tin tức hôm nay.
” Con thuyền, ai mà dũng cảm nhỉ, dám dùng bảo khí xuyên qua bên kia. Nghe thông tin, bên kia là thế giới đầy rẫy quái vật khổng lồ, sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ. ”
Như nghĩ đến điều gì, Minh Nguyệt hai mắt mở to, miệng lẩm bẩm.
“Đừng nói là đại nhân đấy. Tuy biết ngài mạnh rồi, nhưng phải suy nghĩ chút trước khi làm chứ. Quá mạo hiểm rồi. ”
Minh Nguyệt đi qua đi lại suy nghĩ, rồi ngã người xuống ghế chán nản, bỏ cuộc.
Dù sao người dùng bảo khí thuyền di chuyển cũng không phải có mỗi đại nhân. Đến khi chưa tận mắt chứng kiến, tốt nhất không nên nghĩ lung tung, phải tập trung phát triển tổ chức OUZO.
Trong căn phòng lớn, Mạc Can đang ung dung thưởng trà, nhìn tin tức về con thuyền, nhếch mép cười.
” Ha ha…Bản thể có lẽ chơi rất vui nhỉ. Không biết hai tên còn lại giờ đang làm gì. Bực mình, tên bản thể chết tiệt lại chặn mất liên lạc của mọi người, nói gì đó kiểu: để thú vị hơn. Làm phân thân của ngươi đúng là khổ mà. ”
Ném tin tức đi, Mạc Can ngã lưng ra sau, nhắm mắt thở dài chua xót.
….
Mang theo chiếc thuyền lao vào cánh cổng, sau khi phá nát một lớp màn rất quái lạ, cậu đã đi vào được bên trong. Nhất hăng hái tiến thẳng về phía trước vừa tiện thể diệt quái vật bay ngang qua.
Hầu hết đều là quái vật cảnh giới ngang với Tha Hóa Tượng. Với cảnh giới mà hiện giờ cậu sử dụng được thì tiêu diệt chúng rất dễ dàng.
Tiến lên không biết bao lâu, một tia sáng nhỏ phía xa dần lớn lên, xuyên qua nó cậu xuất hiện tại một nơi khác.
Bầu trời treo năm đầu ký hiệu to lớn, xung quanh là tinh hà tô điểm.
Không khí ở đây cũng ẩn chứa một loại năng lượng rất khác với Thần Quang.
Tiện tay giải quyết một số quái vật lao tới, cậu nghiên cứu năng lượng nơi này, phát hiện nó như sinh vật sống, giãy giụa trong lòng bàn tay.
Cảm thấy thú vị, thân hình cậu ẩn đi, bắt đầu khám phá thế giới thú vị này.
Đám quái vật mất đi mục tiêu, lại đần độn tiếp tục chui vào cổng.
Quan sát dãy số đếm trong đầu, mới đó thời gian đã trôi qua thật nhanh, không còn quá nhiều thời gian để sống.
[ 107 năm 6 tháng 22 ngày 7 giờ 33 phút 12 giây ].
Vượt qua một quãng đường dài, cuối cùng cậu đã tìm được nơi quái vật sinh sống, là một pháo đài với kích cỡ to lớn phù hợp với cơ thể khổng lồ của chúng.
Cậu biến hóa cơ thể sao cho phù hợp, rồi trà trộn vào trong đám quái vật.
Từng quái vật cơ thể khổng lồ lướt qua, từ loài rắn nhiều mắt, tới người một mắt, người đầu dê thân bò.v..v..
Đang lúc tham quan, một tên đầu mặt ngựa ghé sát cậu, nói: “h$u#hy#($ki”
Lời nói bằng ngôn ngữ kì lạ khiến cậu phải sử dụng sức mạnh để dịch nghĩa.
“Này tên kia, không biết quy củ hả? Ma Nguyên đâu! Đưa đây, nếu không muốn bị ‘chăm sóc’. ”
Nhất nhìn tên quái vật, vẻ mặt biết lỗi: “Xin lỗi, lần đầu vào đây không biết. Vậy Ma Nguyên là thứ gì? Cần bao nhiêu?”
Tên mặt ngựa vẻ mặt kinh ngạc: ” Ngươi từ trong đất mọc lên hả, Ma Nguyên là kết tinh năng lượng của Hoang Thần Đại Lục. Ngươi tu luyện tới cảnh giới Đoán Thể nên tiếp xúc nhiều rồi chứ. ”
Nhất vẻ mặt khó khăn.
” Đúng là ta mới sinh ra đã bị bắt đi khổ dịch, một thân tu vi cùng do ăn uống bắt ép mà ra, chưa từng được nghe về những thứ này. Đại nhân có thể giúp kẻ này xem qua, để ta coi có thứ đó cho ngài không. ”
” Hừ, coi như xúi quẩy. Đây xem đi! Không có thì cút xéo. ” Tên mặt ngựa đưa ra một viên đá màu đen, bên trong có từng dòng khói đen lưu chuyển.
Cậu ‘nhìn’ qua, lập tức phân tích viên Ma Nguyên này. Chớp mắt đã sao chép ra được, giả vờ lấy từ bên hông ra một chiếc túi đưa ra.
” À viên đá này, ta có. Đây..đây là tất cả số đá ta mang theo, đưa hết cho ngài, coi như cảm ơn đại nhân giải hoặc.”
Tên mặt ngựa nhận lấy năm viên Ma Nguyên từ tay cậu, gật đầu ra hiệu.
” Coi như ngươi hiểu chuyện. Rồi, đi đi.”
Tên mặt ngựa vui vẻ rời khỏi. Cậu lại tiếp tục dạo quanh. Ở đây hầu hết mọi thứ đều rất phát triển, binh khí, bảo vật không thiếu.
Và có lẽ Ma Nguyên là đồng tiền mạnh ở đây. Tất cả đều dùng Ma Nguyên giao dịch, làm gì cũng cần đến nó.
Đang lúc suy tư, một bảng hiệu thu hút sự chú ý của Nhất.
( Sử Học )