Chương 5: Võng La Gi
Sau một lúc, một giọng nói trang nghiêm vang lên.
” Nếu vậy, thực hiện kế hoạch B đi. Nhớ dù sống hay chết cũng phải mang đám ‘ rác ‘ về. ”
Người cầm đầu trả lời: ” Được ”
Thấy đội trưởng đã nói chuyện xong, một người đồng đội mới lên tiếng.
” Đội trưởng, giờ thu ‘ rác ‘ về hả. ”
Đội trưởng gật đầu, người đã tỏa sáng lên, trên tay tung ra một mặt kính. Kính vừa rời tay đã bay về một hướng. Cả đội phi người đuổi theo.
…….
Qua một quãng thời gian.
” Đội trưởng, ‘ rác ‘ lần này có vẻ đều hư rồi. ”
” Hừ…vậy cũng quá hời cho chúng. Tiếc chúng không còn sống, nếu không chúng phải trả giá đắt cho sự phản bội của mình. ”
” Đội trưởng, bên kia có tính hiệu ‘ rác ‘ còn sống. Không có dấu hiệu di chuyển, có lẽ hắn đang tưởng mình đã thoát được. Thật nực cười, ai có thể thoát khỏi sự phán xét của Diệt Chi chứ. ”
” Bớt nói nhảm, xông lên tóm gọn hắn rồi còn về báo cáo. Lần này chúng ta thiệt hại lớn. Haizz ”
Nhất đang nghiên cứu quái vật xúc tu, bỗng cảm nhận được ba sự hiện diện lạ. Lập tức cất quái vật đi, cảnh giác nhìn ngó xung quanh.
Khi chưa kịp hiểu chuyện gì. Một mặt kính đã phi ra nhắm vào chỗ yếu hại, may mắn theo bản năng Nhất lùi về sau. Trong giây lát đã né được đòn chí mạng.
Vừa kịp lùi ra sau lần nữa, chỗ đứng ban đầu đã bị bao trùm bởi từng cái lưới ánh sáng.
Theo đó, ba người cũng bước ra. Người dẫn đầu là trung niên, khuôn mặt cương nghị đang nhíu mày nhìn về hắn lẫn đống lưới bên cạnh.
Hai người còn lại là một nam một nữ, thần sắc đầy túc sát.
Với phương châm phải hiểu đầu đuôi mới hành động. Nhất lên tiếng.
” Xin hỏi ba vị là ai? Tại sao lại tấn công ta vô cớ?”
Người trung niên đang nhíu mày, cũng quay sang nhìn cậu. Vẻ mặt như nhìn thứ ghê tởm nhất trên đời.
” Thứ như ngươi mà cũng dám hỏi câu đó. Còn giả ngu như vô tội lắm. Biết lỗi của ngươi chưa, chịu tội rồi đầu hàng, ngoan ngoãn để chúng ta bắt thì sẽ được dễ chịu tí. Nhưng phản kháng, đừng trách chúng ta ra tay nặng. ”
Nhất vẫn chưa hiểu chuyện gì, cậu phạm lỗi gì chứ.
Nhưng chưa kịp để cậu dò hỏi rõ hơn, người trung niên đã nhảy người lên, cả người bao bọc trong ánh sáng, trên tay hai vòng tròn sáng rực phi ra tấn công.
Nhất cảnh giác từ sớm, không còn bị động. Liền nhảy sang bên né tránh đi, không ngờ hai vòng tròn lại vòng lại tấn công.
Từ bên hông, Nhất lấy ra một cây sáo đen, vung về phía hai chiếc vòng, thành công đánh bay chúng đi.
Người trung niên vẻ mặt chỉ hơi ngạc nhiên, hắn biết kẻ này không phải hạn tôm tép. Từ việc né được chiếc Võng La Gi là biết, tên này tu vi không cạn.
Lập tức, người trung niên ra hiệu cho đồng bạn. Hai đồng bạn hiểu ý, vòng sang hai bên bao vây. Cả hai đồng loạt cả người sáng lên, nam cầm thanh kiếm, nữ cầm roi tấn công.
Nhất bị ép vào thế một chọi ba, tình cảnh nguy hiểm.
Thấy tình hình không ổn lắm, nhưng vẫn có thể thoát được. Cậu giả vờ bị chiếc roi đánh trúng vào người, cơ thể đập vào thân cây.
Cả ba vẫn tạo thế vòng vây, tiến tới gần cậu.
Tên trung niên ra hiệu cho đồng bạn.
Cả hai hiểu ý, lấy từ trong túi ra hai chiếc vòng tròn nhỏ tung về phía Nhất.
Nhất lòng hơi hồi hộp, nhưng vì chân tướng cậu phải liều.
Hai chiếc vòng chạm vào người cậu liền phóng to lên tạo thành hai chiếc lưới lớn bọc cơ thể cậu vào trong.
Một sức mạnh áp chế mạnh mẽ bắt đầu phát ra kìm hãm sức mạnh của cậu hoàn toàn.
Thấy cậu đã bị trói, cả ba mới thả lỏng người. Võng La Gi là sản phẩm do vị đại nhân tu vi thông thiên đó chế tạo. Nó có sức mạnh áp chế tu vi rất mạnh mẽ. Kể cả những người có mặt ở đây bị trúng cũng không ai có thể thoát được.
Thấy ba người đã thả lỏng, cậu tranh thủ dò hỏi.
” Này, ba người các ngươi. Vì sao miệng thì nói cho cơ hội đầu hàng mà. Vậy sao lại ra tay nặng thế. Mà ta đã làm gì mấy người mà cứ gán ghép tội cho ta. ”
Ba người quay sang, người thanh niên đạp vào người cậu, vẻ mặt khinh bỉ.
” Haha..nói hay lắm. Cái loại như ngươi không đáng được giảm nhẹ, chúng ta chỉ nói vậy cho đúng quy trình thôi. Về sau đó, thì như nào là do chúng ta quyết định. ”
Thiếu nữ cũng phụ họa.
” Đúng thế, kẻ bán mình cho đám ghê tởm ấy để hại đồng loại thật không thể tha thứ. Ngươi biết vì hành động hèn hạ của ngươi mà người trong thôn đã.. ”
Thiếu nữ chưa nói hết, người trung niên đã ngắt lời.
” Chi Chi, không nên nói nhiều với hắn. Việc của chúng ta là gom chúng về nộp cho tổng bộ. ”
Chi Chi lập tức ngậm miệng lại, cùng người thanh niên gật đầu hiểu ý.
Khi cả ba chuẩn bị tóm cậu mang về giao nộp. Nhất đang bị trói như đã hiểu ra. Cơ thể lập tức thu nhỏ lại rồi nhanh chóng chui ra khỏi trói buộc, chạy ra xa khôi phục hình thái.
Nhất nhìn ba người nói: ” Thì ra là vậy. Tất cả chỉ là hiểu nhầm. Ta ban đầu chỉ bị chúng bắt ép, nhưng về sau ta đã thoát khỏi việc bị chúng thao túng, quay sang cứu được thôn rồi. Chắc vài ngày nữa là mọi người trong thôn trở lại thôi. ”
Cả ba không để ý lắm lời cậu nói, mà nhìn chằm chằm vào chỗ cậu bị trói. Vẻ mặt không thể tin được.
” Đội trưởng, hắn trốn khỏi Võng La Gi. Điều này không thực tế. ”
Vị trung niên vẻ mặt căn thẳng lại. Thoát khỏi Võng La Gi chỉ có hai cách, một là tu vi thông thiên, hai là người dị biệt. Người dị biệt là những kẻ được tạo ra từ việc quái vật MACHI kết hợp với con người. Đó là những kẻ được mọi người coi là sự ô uế, bị chán ghét và xua đuổi.
Nhưng mặc kệ những điều đó, kẻ dị biệt lại mang những thiên bẩm ưu dị. Nhiều kẻ mang sức mạnh khá vô lý. Nên việc thoát khỏi Võng La Gi chỉ có thể là kẻ dị biệt.
Quay sang nhìn cậu, người trung niên nói.
” Ngươi là kẻ dị biệt, chẳng trách lại có thực lực như vậy. Thôi, nếu ngươi đã khăng khăng bản thân vô tội. Vậy chỉ cần từ bỏ phản kháng để chúng ta khóa huyệt vị của ngươi, mang ngươi về tổng bộ. Nếu như lời ngươi nói là đúng, ách sẽ được minh oan. ”
Cậu nghe được câu cuối. Vẻ mặt nhăn lại, ngay lập tức từ chối.
” Ta không đồng ý. ”
Từ chối, vì cậu muốn chính mình làm chủ tự do của bản thân, không thể để sự tự do của mình giao cho kẻ khác được, huống chi mấy kẻ trước mắt ý đồ của chúng cũng không rõ ràng.
Vị trung niên cảm thấy khó khăn, giao đấu lại chưa chắc ăn được, mà dụ dỗ lại không thành công. Nhất thời hắn rơi vào cảnh tiến thối lưỡng nan.
Nhưng bất chợt, vẻ mặt trung niên thay đổi. Tuy nhanh chóng che giấu đi, nhưng điều đó không thoát khỏi ánh mắt của cậu.
Nhất la lên.
” Ngươi vừa liên lạc với đồng đội đúng không? ”
Người trung niên lắc đầu.
” Chỉ là cấp trên vừa kết nối đến dò hỏi tình hình thôi. ”
” Ta không tin. ” Vẻ mặt cậu nhíu lại.
” Hừ, đã thế thì sao. Giờ ngươi cũng chạy đằng trời. ” Người trung niên ngã bài.
Dứt lời, từ các phía xung quanh, một màn chắn lớn được hình thành, sức mạnh của nó khó mà đong đếm.
Vẻ mặt cậu khó coi lại, không ngờ đám này lại chi viên nhanh đến thế.
” Ta đi trước. Việc ta nói thật hay giả, các ngươi cứ về thôn mà xem. ” Để lại câu nói, cậu phi người về phía lá chắn chưa được tạo hoàn chỉnh.
Chi Chi định bám theo, người trung niên ngăn lại.
Chi Chi nói: ” Đội trưởng, hướng hắn đi là biên giới, không thể để hắn thoát dễ dàng thế được. ”
Người trung niên thở dài: ” Ta cũng muốn lắm, nhưng đuổi kịp thì sao, cũng có kéo chậm tốc độ của hắn được đâu. Cứ bình tĩnh ở đây thôi, việc bắt hắn cứ để các đại đội trưởng ra tay. ”
Cả ba nhìn lên bầu trời, màn chắn lớn đang được khép kín lại nhanh chóng.
…….