Chương 47: Chuyển giao
Minh Nguyệt nhìn đại nhân rời đi, chán nản một chút, rồi lập tức trấn tỉnh tinh thần. Nhìn những người còn lại nói:
” Đại nhân rời đi tạm giao quyền quản lý cho ta. Bây giờ, mọi người tập trung theo ta. ”
Mọi người được huấn luyện từ trước, không có thắc mắc gì nhiều, đi theo sự chỉ đạo của Minh Nguyệt.
Ba ngày sau.
Trong lúc Minh Nguyệt đang dạy các thành viên tu hành, một người từ khoảng không xuất hiện, không vội vào trong mà đứng ngoài theo dõi.
Tiếng Minh Nguyệt vang lên:
” Nhớ lấy, bốn cảnh giới đầu tiên là Nhập Quang, Tập Quang, Phát Quang, Quang Khải. Đều chú trọng tập hợp thần quang có trong không gian xung quanh bằng tinh thần của chính mình. Vì Thần Quang không thể tồn tại lâu trong cơ thể nên bước kế tiếp là dùng tinh thần của bản thân nhào nặn nó thành một sợi Thần Quang cất trữ trong cơ thể. Khi đó ta đã có căn cơ, tiếp theo là việc lặp đi lặp lại để tích trữ càng nhiều sợi Thần Quang, làm vững chắc căn cơ, tăng tiến tu vi. ”
” Số lượng sợi Thần Quang là minh chứng cho cảnh giới của bản thân. Như Chín mươi chín sợi là Nhập Quang. Chín trăm mươi chín sợi là Tập Quang. Hai cảnh giới sau cứ gấp mười số lượng cảnh giới trước là được, cứ vậy mà tính. ”
Một giọng nói tò mò chen vào: ” Vậy sư tỷ Minh Nguyệt, những cảnh giới còn lại có khác bốn cảnh giới đầu? ”
Minh Nguyệt gật đầu, trả lời:
” Cảnh giới từ Quang Khải đến Sơ Quang là một lần cải thiện về chất. Thay vì tích trữ số lượng lớn sợi Thần Quang trong người để sử dụng. Chúng ta sẽ nén nó lại để tạo ra năng lượng cô đọng và mạnh mẽ hơn gọi là Tinh Quang. Mỗi sợi tinh quang tương ứng với một trăm nghìn sợi Thần Quang. Càng tích trữ nhiều, bản thân càng mạnh. Như Sơ Quang rồi Bản Nguyên Quang, Nhập Thần Quang, Thiên Hoàng Quang. ”
Có người tiếp tục giơ tay hỏi: ” Vậy còn cảnh giới cao hơn nữa không? ”
” Tất nhiên là có, tỷ cũng chỉ nghe đại nhân nhắc sơ qua thôi. Cảnh giới cao nhất được biết đến là Vô Địch Quang. Nghe đại nhân nói cảnh giới này lại sở hữu một năng lượng còn mạnh mẽ hơn nhiều Tinh Quang. ”
” Vậy về thiên phú của nhân tộc, chúng ta có không?”
” Câu hỏi rất xuất sắc, về việc này ta cũng từng thắc mắc, nhưng được đại nhân giải thích là có thể. Bởi chúng ta cũng mang nửa dòng máu của nhân tộc, nên sẽ có một vài người mà dòng máu nhân tộc chiếm phần lớn, khi đó họ sẽ sở hữu thiên phú của nhân tộc. Tuy nhiên, nếu sở hữu thiên phú của nhân tộc thì sẽ không thể có thiên phú của kẻ dị biệt. Đó như là một sự cân bằng của thế giới. ”
” Vậy hai tỷ có sỡ hữu thiên phú nhân tộc không? ”
Minh Nguyệt nhìn Minh Khuyết. Minh Khuyết đôi mắt nhắm chặt, cái đầu gật gù nãy giờ cảm nhận ánh nhìn sắt lạnh bên cạnh, hoảng hốt tỉnh táo nhìn xung quanh.
Thấy tỷ tỷ đang nhìn mình chằm chằm, biết bản thân lơ là ngủ quên, vội xin lỗi.
” Tỷ tỷ, muội biết lỗi rồi, tha thứ cho muội lần này nữa thôi. ”
Minh Nguyệt thu lại ánh mắt, nghiêm khắc nói với Minh Khuyết.
” Muốn tỷ tha lỗi, giải đáp câu hỏi của sư đệ đi. ”
Minh Khuyết chờ đợi tỷ tỷ nói tiếp, nhưng mãi chưa thấy đọc câu hỏi, lúng túng liếc nhìn xuống dưới cầu cứu.
Các đệ muội cố nhịn cười, người sư đệ nói lại câu hỏi lần nữa để cứu nguy cho Minh Khuyết.
” Vậy hai tỷ có sở hữu thiên phú nhân tộc không? ”
Minh Khuyết gửi đi ánh mắt cảm ơn đến sư đệ, rồi hắng giọng trả lời: ” Hai ta cũng giống như đa số người, đều không thuộc trường hợp đặc biệt. Tuy nhiên, đại nhân đã bảo mọi người không cần quá chú trọng việc đó, mỗi thiên phú điều có điểm đặc biệt của nó. Không cần phải xem thường bản thân. ”
Câu nói của Minh Khuyết khiến nhiều người như ngộ ra, ánh mắt thêm phần sáng tỏ.
Minh Nguyệt nhìn muội muội, rất hài lòng.
Bên dưới một sư muội giơ tay hỏi: ” Vậy thiên phú của nhân tộc như thế nào vậy? ”
Minh Nguyệt như nắm chắc câu trả lời này, đáp lại liền: ” Thứ thiên phú nhân tộc có, được gọi là ” Ki “. Tổng cộng có mười hai ” Ki ” tồn tại trong cơ thể mỗi người. Ở cảnh giới Phát Quang, con người có thể mở khóa được một ” Ki “. Mỗi cảnh giới là chìa khóa của một ” Ki “. ” Ki ” ban cho con người một kỹ năng vượt qua giới hạn. ”
” Sẽ lần lượt là Siêu Quang Kỹ, Tất Sát Quang Kỹ, Tuyệt Quang Kỹ, Sơ Quang Kỹ, Nghịch Quang Kỹ, Tử Quang Kỹ. Ta chỉ được đại nhân nói cho sáu ” Ki ” đầu. Các ” Ki ” còn lại, ta không rõ. ”
Minh Nguyệt hơi mệt nói: ” Vậy hôm nay bài giảng kết thúc, ngày mai chúng ta lại nói tiếp. ”
Các sư đệ muội đáp lại: ” Vâng, sư tỷ. ”
Minh Nguyệt cảm thấy vui mừng, nhìn sư đệ muội bắt đầu tập hợp cùng nhau thảo luận, động lực sục sôi.
Người đứng ngoài nãy giờ cuối cùng cũng bước vào.
Tiếng cửa mở, thu hút sự quan tâm của mọi người.
Minh Nguyệt nhìn thanh niên bước vào, ánh mắt cảnh giác. Có thể nhẹ nhàng phá vỡ pháp trận của cô bày ra, cảnh giới không thấp hơn Sơ Quang.
Thanh niên bước vào, mỉm cười nói: ” Rất tuyệt, rất tuyệt..bài giảng cho thấy ngươi đã chăm chỉ tìm hiểu, nghiên cứu và ghi nhớ rất nhiều. Không cần phải cảnh giác, ta là người mà Nhất đại nhân nhờ vả đến hỗ trợ. Đây là tín vật. ”
Hắn ném một mộc thẻ về phía Minh Nguyệt, cô bắt được, nhận ra đúng là tín vật nhận diện.
Minh Nguyệt làm lễ.
Cô ra hiệu các đệ muội cúi chào. Mọi người lập tức hiểu ý, cúi đầu bày tỏ sự cung kính.
” Cứ gọi ta là Mạc Can là được, từ giờ ta sẽ tiếp quản tổ chức OUZO thay cho đại nhân. Ai có ý kiến gì không? ”
Tất cả không hề nghi ngờ quyết định đều im lặng.
Mạc Can hài lòng, ngồi trên ghế, gọi hai tỷ muội Minh Khuyết và Minh Nguyệt đến, chỉ vào một vị trí trên bản đồ vừa lấy ra.
” Vậy bắt đầu từ cứ điểm đầu tiên của tổ chức, nó sẽ nằm ở nơi này..”
…..
Nhất sau khi di chuyển nhiều ngày, đã có mặt tại địa điểm chỉ định.
Nhìn khu lều phía trước mặt, chưa kịp tiếp cận, một thanh phi kiếm đã phóng ra tấn công.
Nhất dịch chuyển về sau né tránh, phi kiếm không bỏ cuộc đuổi theo. Cậu lấy ra tín vật Man Đà đưa cho, nhưng phi kiếm vẫn không có dấu hiệu ngừng lại.
Như mỏi mệt, cậu dừng lại tại chỗ.
Với tốc độ kinh khủng, phi kiếm tiếp cận, rồi suýt xoa ngừng lại cách cậu một khoảng cách cực nhỏ, ánh mắt cậu nhìn nó không có bất kì sự dao động nào
Từ một căn lều, bước ra một thanh niên, gương mặt gượng gạo.
” Thứ lỗi, thứ lỗi..do ta huấn luyện tốt Tàn Kiếm. ”
Phi kiếm thấy thanh niên liền vội vàng trở về, bay xung quanh hắn như khoe công.
Nhất vẻ mặt bình thường, không có chấp nhặt chuyện vừa nãy, đến trước thanh niên.
” Ngươi là người tham gia chiến dịch ‘ Quét sạch ‘. ”
Thanh niên cao hơn cậu nhiều, gương mặt tuấn tú, đổi từ vẻ mặt hối lỗi sang nghiêm túc.
” Đúng vậy. Ta là Trường Mộc, từ Bang SuHaCu, rất vui được làm quen. ”
Nhất giới thiệu, ” Tạ hạ, Nhất. Rất vui được gặp mặt Trường Mộc các hạ.”
” Thanh kiếm này của Trường Mộc huynh, không tầm thường. ”
Trường Mộc nghe vậy, vui vẻ đáp.
” Nó chỉ có linh tính hơi cao thôi, không phải thứ gì hiếm có. ”
Khi hai người đang trò chuyện, từ hai căn lều còn lại bước ra hai cô gái. Cả hai đều mang vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai người.
Cô gái mặc quần áo đen tuyền, nhìn cậu nói: ” Đến từ Thiên Quốc? ”
Cậu chỉ gật đầu nhẹ như đáp lại.
Cô gái nói: ” Vậy nếu đã có mặt đông đủ, chúng ta bắt đầu chiến dịch. Không thể chậm trễ nữa. ”
Cô gái bên cạnh trang phục màu trắng tinh, im lặng theo dõi.
Trường Mộc vẻ mặt kỳ quái, ghé sát tai cậu thì thầm: ” Hai cô gái này, cô mặc áo đen như than kia là Quỳnh Chi đến từ VN. Cô áo trắng kia là Lưu Gia Lâm đến từ bang TaKimMa. Hai người đều rất kiệm lời, tính tình nội hàm. Tốt nhất đừng chọc, các hạ cứ theo sát ta, trên đường chúng ta trao đổi sau.”