Chương 46: Tách ra
Trên thuyền, Nhất sau cuộc trò chuyện với cao tầng của Thiên Quốc, cười lớn gọi hai chị em Minh Nguyệt và Minh Khuyết.
Hai chị em đứng bên cạnh, chờ lệnh.
Nhất nói: ” Minh Nguyệt, ta sẽ thay đổi kế hoạch. Chúng ta sẽ lập tức quay trở lại Thiên Quốc, đến Thủy Trúc Thành để họp mặt với cao tầng Thiên Quốc. Ngươi chuẩn bị cho tốt, đây sẽ là một cuộc gặp mặt quan trọng. ”
” Còn Minh Khuyết thì ở lại đây, ta sẽ đích thân truyền thụ kinh nghiệm chiến đấu, kinh doanh và nhiều thứ cần thiết khác cho ngươi. Ta sẽ đào tạo để ngươi trở thành một người tinh thông mọi thứ. ”
Minh Khuyết vội vã từ chối.
” Đại nhân, hãy suy nghĩ lại. Thuộc hạ không có khả năng đảm nhiệm được việc khó khăn này, Minh Nguyệt sẽ phù hợp hơn ạ. ”
” Ngươi yên tâm, ai cũng có phần, chỉ là ngươi rảnh rỗi nên học trước thôi. Đừng lề mề nữa, Minh Nguyệt đi chuẩn bị đi, em ngươi cứ để ta lo liệu. ”
Minh Nguyệt tuy không đành lòng, nhìn ánh mắt trong veo tội nghiệp của Minh Khuyết nhìn mình, vội vã cúi đầu rời đi, để lại cô em cô đơn ở lại.
Nhất đứng dậy, bàn ghế tự động biến mất đi, cậu khởi động vài bài tập giãn cơ rồi nhìn Minh Khuyết bên cạnh, mỉm cười nói: ” Không cần sợ, việc truyền thụ rất đơn giản và nhanh chóng, tất cả đều vì tốt cho ngươi. ”
Minh Khuyết đã chấp nhận số phận, vẻ mặt dũng cảm, gật đầu hô lớn: ” Thuộc hạ sẽ cố gắng. ”
” Được, được…tinh thần rất tốt. ”
……
Ba ngày sau, bên ngoài Thủy Trúc Thành, một tòa nhà lớn được dựng lên, nhiều người khí tức bất phàm, vẻ mặt nghiêm túc canh gác xung quanh.
Ngoài tòa nhà, dẫn đầu là trung niên vẻ mặt nhíu mày đăm chiêu, phía sau ba bốn người đứng hầu.
Trung niên có chút bất mãn, quay sang hỏi thuộc hạ.
” Có phát hiện năng lượng nào tiếp cận chưa? ”
Người bị hỏi, biết đại nhân đang nóng tính, từ tốn lựa lời nói: ” Dạ đại nhân, hiện chưa. Nhưng đại nhân yên tâm, thiết bị này được bên Bang TaKimMa cung cấp, đến cả con muỗi có chút năng lượng cũng không thể lọt vào trong mà không bị phát hiện. ”
Man Đà nhíu mày, lời này nghe sao thấy sai sai, cứ như bản thân đang làm việc xấu vậy, hắn định dạy dỗ cách nói của cấp dưới, thì một bóng mờ thình lình xuất hiện ngay trên bầu trời.
Hắn nhìn lên, nhận ra thứ xuất hiện là một chiếc thuyền to lớn, những mái chèo to lớn như từng khớp chân quái vật đầy uy vũ, thân thuyền to lớn vô cùng dễ dàng che phủ cả tòa nhà vào trong bóng của nó.
Mọi người ngay lập tức tập hợp ra bên ngoài, thần tình cảnh giác với chiếc thuyền thình lình xuất hiện trên bầu trời. Không ai tỏ vẻ sợ hãi hay ngạc nhiên, vì loại cảnh tượng này, hầu hết mọi người ở đây đều quen thuộc.
Man Đà nhìn chiếc thuyền, rồi nhìn thuộc hạ.
Thuộc hạ hiểu ý, sau khi cầm chiếc kính tròn thao tác, ánh mắt không thể tin đáp lại: ” Đại nhân..ngài nhìn..không hề phát hiện một tí dấu vết nào. ”
” À có tín hiệu rồi. ” Thuộc hạ đang khó tin lên tiếng lại ngạc nhiên báo cáo lại.
Man Đà chú ý chiếc thuyền, nhận ra theo lời thuộc hạ, từ trên thuyền đi xuống một nam tử cùng hai nữ.
Hắn giơ tay ra lệnh thuộc hạ loại bỏ địch ý, trở lại vị trí.
Một mình hắn tiến lên đón tiếp, chút ít thể hiện thành ý của bên mình.
……
Nhất đi xuống thuyền, nhìn người tiếp cận, đánh giá sơ qua, cậu nhận ra là một vị cảnh giới Thiên Hoàng Quang.
Nhất vẻ mặt điềm nhiên, đón tiếp.
” Cao tầng của Thiên Quốc, hân hạnh được gặp mặt. Ta là Nhất, một tán tu. ”
Man Đà đánh giá nam tử trước mắt, thân hình chỉ gần một mét sáu, gương mặt bình thường, nhưng khí tức tỏa ra thuộc về cảnh giới Nhập Thần Quang không sai được.
Hắn cũng mỉm cười đáp lại, ” Ta tên là Man Đà, chúng ta vào bên trong rồi bàn bạc. ”
Nhất gật đầu, đi theo Man Đà, không gian trong tòa nhà rất rộng, chính giữa có hành lang lớn dẫn thẳng tới phòng họp. Man Đà ngồi xuống ghế đối diện cậu, hai bên nhìn nhau.
Man Đà vỗ tay, một đám người mang vào một số lượng rương lớn xếp sau Nhất, rồi lên tiếng : ” Như trao đổi từ trước, đây là số thứ cậu yêu cầu. ”
” Nhiệm vụ của cậu là xuyên qua núi Vô U tới Bang TaKimMa tập hợp cùng đội ngũ thực hiện chiến dịch ‘ Quét sạch ‘ đối với tổ chức MACHI.
Chúng tôi, yêu cầu trong nhiệm vụ cậu không được phép rời khỏi khi chưa có lệnh, ngăn cấp mọi hành vi làm tổn hại đồng đội. Vi phạm, cậu sẽ bị bốn nước truy sát. Cậu có gì thắc mắc không. ”
” Không có, nhưng vượt qua núi Vô U mất mấy năm lận, sợ không kịp chỉ tiêu ba tuần của bên các hạ. ”
” Hửm?” Vẻ mặt Man Đà nghi hoặc.
” Dãy núi Vô U vượt qua đơn giản mà, chỉ cần đến trạm gần đó là có người sẽ đưa cậu dịch chuyển thông qua. ”
Nhất mở to mắt, vẻ mặt ngay lập tức lại trở về bình tĩnh hỏi.
” Nó ở đâu? ”
Man Đà quan sát, bắt được sự thay đổi trong giây lát đó, tuy có suy đoán, nhưng cũng không nói gì mà lấy tấm bản đồ có đánh dấu đưa ra.
Nhất cầm lấy, nhìn vào bản đồ, sắp xếp suy nghĩ trong lòng: ” Hóa ra là thế, ừm.. là vậy, chắc gì không phát hiện. Nhưng sao lại không thấy gì đề cập. Không..không, mình quá lầm lẫn, chưa bao giờ mình muốn tìm hiểu về nó. ”
Cậu nhìn Man Đà, gật đầu: ” Ta đã hiểu. Còn cần phải chuẩn bị cho kịp thời gian, cáo từ Man Đà các hạ trước. Chúc hợp tác thuận lợi. ”
Nhất đứng dậy rời đi, hai chị em ở phía sau đã thu rương xong, vội vã theo sau.
Một lát sau, ánh mặt trời trở lại chiếu sáng tòa nhà.
Man Đà đứng bên cửa sổ nhìn ra xa, quay lưng nói với thuộc hạ.
” Lịch trình tiếp theo là cuộc họp với đất nước VN về một số hàng hóa, ngươi chuẩn bị cho ta một pháp trận dịch chuyển trước đi. ”
” Tuân lệnh, đại nhân.”
……
Sau cuộc gặp mặt, Nhất đứng trên mũi thuyền, tiếng Minh Nguyệt vang lên: ” Đại nhân, đã sắp xếp xong. ”
Nhất trả lời: ” Được rồi, cứ để đó đi. Ngươi lại đây, ta sẽ truyền thụ cho ngươi những thứ cần thiết. ”
Minh Nguyệt vẻ mặt vui sướng, cúi đầu cảm tạ.
Sau hai tiếng, Minh Nguyệt vẻ mặt đầy mơ hồ rời đi, Nhất đứng dậy từ chiếc nệm bông, vươn tay cầm vào không gian, một ly nước màu đỏ tươi bỗng chốc xuất hiện trong tay, cậu từ từ uống, nhìn cảnh bầu trời trong xanh.
” Thôi kệ đi, đám thành viên non nớt này giao cho phân thân số hai trông vậy. Trận chiến sắp tới, e rằng không có chỗ cho sự yếu kém. ”
Ánh mắt Nhất thâm thúy, con ngươi lóe lên ánh sáng đầy hận ý.
…..
” Đến nơi rồi sao, có nơi tiện lợi như này mà ta không biết từ sớm. Thật là hết nói nổi. ” Nhất nhìn pháo đài thu nhỏ phía trước mặt, chán nản lẩm bẩm.
Tất cả đi vào trong, sau khi xuất trình giấy tờ được chuẩn bị từ trước, mọi người thuận lợi được dẫn tới một pháp trận vận chuyển kì ảo.
Nhất xoa cằm, sử dụng sức mạnh khám phá pháp trận tiện lợi này trong thời gian chờ đợi khởi động. Không mất bao lâu, cậu phá giải thành công, tuy nhiên ý nghĩ mô phỏng lại nó cũng bị dập tắc.
Vì cốt lõi, thứ đặc biệt nhất của pháp trận. Đó là một mảnh vật liệu kì lạ màu đen, trông như một mảnh vỡ của thứ gì đó. Mảnh vỡ mang theo một vị cách rất cao, khó thể mô phỏng lại.
Chưa kịp tìm tòi sâu hơn, pháp trận khởi động, năng lượng nhộn nhịp tạo nên từng đợt sóng có thứ tự gõ vào cốt lõi. Thứ bên trong tỏa ra gợi sóng đáp lại, gợi sóng bao bọc mọi người vào bên trong, rồi trời đất như đảo lộn.
Lúc tỉnh táo đã thấy ở tại phòng pháp trận tương tự, một người đàn ông đã đứng đợi từ trước tiến lên đón mọi người ra bên ngoài. Sau vài bước xác minh, mọi người được đưa ra pháo đài.
Nhất nhìn tấm thẻ ghi địa điểm hiện tại: Khu chuyển giao số ba kết nối Bang TaKimMa với Thiên Quốc.
Vẻ mặt có suy tư rồi nhanh chóng trở về trạng thái bình tĩnh nhìn đám người nói ra: ” Ta có nhiệm vụ quan trọng phải thực hiện, tổ chức tạm thời giao cho một người khác quản lý. Các ngươi cứ đợi ở đây, ba ngày sau người đó sẽ đến tiếp quản. ”
Minh Nguyệt không nỡ, vội nói: ” Đại nhân, ngài mang theo ta cũng được, ta sẽ không làm vướng chân ngài. ”
Cậu đáp: ” Ngươi và Minh Khuyết ở lại phụ giúp quản lý và phát triển tổ chức dựa theo ta chỉ thị từ trước. Đến lúc cần thiết, chắc chắn ta không ngại lợi dụng các ngươi. Nhớ lo liệu cho tốt, đừng làm ta thất vọng. ”
Nhất trong ánh mắt của đám người biến mất vào khoảng không, thân hình ẩn giấu lao tới địa điểm tụ họp ghi trong nhiệm vụ.
…..