Chương 43: Ủy thác
Nhất khá bất ngờ, đây chẳng phải thành chủ Lục Yên đây sao. Hóa ra đây là chỗ dựa của chúng.
Lục Yên đi tới, ngồi xuống ghế của Văn Tân, nhìn cậu nói: ” Các hạ thứ lỗi, thuộc hạ của ta đã thất lễ. Chúng ta không có ý xấu, chỉ là có chút hiểu lầm mới thành ra như này. ”
Nhất thái độ nghiêm túc hơn, một Văn Tân là dễ dàng hạ gục. Nhưng nếu là Lục Yên, sẽ khá khó thoát ra khi cứu thêm người, đây có lẽ là lần đầu tiên cậu đối chọi với đối thủ cảnh giới này. Nếu được, Nhất cũng mong sẽ kết thúc trong hòa bình.
” Không sao, không sao…Lục Yên thành chủ đã nói vậy, tại hạ không đòi hỏi nhiều. Nhưng ngài cũng phải hiểu, ta chỉ muốn mọi thứ được giải quyết trong hòa bình. Việc của mọi người, ta sẽ không tiết lộ ra nửa lời. ”
Lục Yên gật đầu nhẹ, mỉm cười: ” Các hạ không hổ là tuổi trẻ đã có cảnh giới cao, rất biết né nguy hiểm. Nhưng lần này không thể kết thúc yên bình được, các hạ thứ lỗi. ”
Một uy áp mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể của Lục Yên đè lên cậu.
Sắc mặt Nhất xấu lại, cơ thể vào thế phòng bị.
Lục Yên bỗng thu hồi uy áp, sắc mặt bình tĩnh.
” Tuy nhiên, vẫn có thể đàm phán hòa bình. Nếu các hạ chịu ký vào tờ ” Văn Ước ” này. ”
Lục Yên lấy ra một tờ giấy đầy cổ xưa, đẩy về phía cậu.
Nhất đầy cảnh giác, nhìn vào tờ giấy.
” Văn Ước ” là loại cao cấp hơn lời thề, mạnh mẽ như một sợi xích ràng buộc do thế giới tạo ra. Một khi chấp nhận ký vào, những điều kiện trên nó sẽ trói buộc người ký vĩnh viễn. Cậu nhớ tới thời điểm hiện tại, chưa ai phá vỡ được nó.
Nên cậu đọc kĩ càng vài dòng điều kiện:
1. Tham gia hội Thâm Tuyền. Thành viên không được gây hại cho nhau.
2. Khi hội triệu tập, bất kể ra sao cũng phải tới nơi triệu tập. Ngoài ra mọi hoạt động đều tự do, không áp đặt.
3. Không tiết lộ bất kì thông tin hội cho kẻ khác.
Nhất ngẫm nghĩ, nói với Lục Yên đang chờ đợi trước mặt.
” Hiệp ước rất thoải mái, nhưng cái điều kiện số hai, nó rất kỳ lạ. ”
Lục Yên nhìn cậu.
” Đây là luật lệ bắt buộc, nhưng đến cả ta cũng chưa bao giờ trải nghiệm nó. Nên không thể đưa ra ý kiến gì hữu ích cho ngươi. Nếu có, thì nó giống như một lời tổng kêu gọi vào thời khắc cứu thế đến. Ta chỉ biết đến thế, cậu hãy suy nghĩ kĩ. Nhưng mong cậu sẽ không chọn con đường ngu ngốc. ” Trong giây lát, một tia ánh sáng nguy hiểm lóe lên trong ánh mắt Lục Yên nhìn về phía cậu.
Nhất trầm ngâm, thực chất bản ” Văn Ước ” rất phóng khoáng, không tệ đến thế. So với từ chối và đánh với một đối thủ nguy hiểm chưa biết thì vẫn còn tốt chán.
Hơn nữa, việc cái tên hội Thâm Tuyền được nhắc tới trong điều kiện, ít nhiều tiếc lộ đây là một tổ chức lớn, có lẽ là phủ khắp mọi nơi. Cân nhắc lợi hại, vẫn nên đồng ý thì hơn.
Cậu thở dài, đưa tay lên điểm chỉ vào tờ giấy. Một sức mạnh kì lạ xuất hiện bao bọc lấy cậu, rồi biến mất đi. Tờ giấy trên bàn cũng tan biến từ lúc nào.
Lục Yên nhìn thấy lựa chọn của cậu, gật đầu hài lòng.
” Chúc mừng cậu, thành viên mới gia nhập Thâm Tuyền. Giờ cậu có thể rời đi, hai người hầu của cậu, ta đã trả về phòng cậu. ”
Người áo đỏ phía sau nghe lệnh, mang theo cậu rời khỏi.
Trước khi rời đi, cậu quay sang nhìn vào gương mặt của Lục Yên, nhưng ông chỉ đáp lại bằng một nụ cười đầy thiện chí. Nhất hơi chán nản quay đầu trở lại đi theo đám áo đỏ.
……..
Văn Tân vẻ mặt khó hiểu nhìn Lục Yên.
” Đại nhân, tại sao không diệt trừ hắn, hắn đã có một trong số quyền hạn có thể ảnh hưởng tới kế hoạch của chúng ta. Dù hiệp ước quy định không thể can thiệp giữa các thành viên, nhưng vẫn có lỗ hổng để phá hoại. Thuộc hạ cũng thấy kẻ này rất nguy hiểm, tốt hơn nên..”
” Ngươi còn quá non trẻ. ” Lục Yên đưa tay ngắt lời Văn Tân.
Đưa tay lấy chén trà từ hư không, ông chậm chậm thưởng thức, rồi nói: ” Hắn ta không dễ đối phó như ngươi nghĩ, cảm nhận của ta không thể sai. Người này là số ít kẻ có cảnh giới thấp hơn ta mà mang cho ta cảm giác khó nắm bắt đến vậy. Vậy nên, nếu có cơ hội, tốt nhất không nên manh động, hòa bình lắm lúc cũng là một phương án tốt. Ngươi phải hiểu rõ, lúc nào lên cương, lúc nào lên nhu. Vậy mới có thể tiến bộ, nếu không sửa chữa cái thói hấp tấp, dễ phạm sai lầm. ”
” Khả năng của hắn cũng rất thú vị, có lẽ sẽ có ích cho chúng ta về sau. Ngươi biết đó, sợi xích ‘ Thân Lam ‘ không phải ai cũng dễ dàng phá vỡ. Vậy nên, đừng có đụng vào hắn. ”
” Mà ta sắp tới cũng có việc phải xử lý, ngươi ở lại chỉ huy kế hoạch tiếp tục vận hành, có gì khó khăn đến nỗi không tự tin giải quyết, thì mới bóp nát ngọc bội gọi ta. Hiểu chưa!” Lục Yên nghiêm túc nói.
Văn Tân cúi đầu cung kính, ” Vâng, đại nhân. ”
Lúc Văn Tân nhìn lại, Lục Yên đã đi mất.
Hắn nhớ lại mọi việc, cố gắng rút kinh nghiệm, đây là bài học quý giá. Còn có kế hoạch, tuy bị hoãn lại do sự cố hôm nay, nhưng phải nhanh chóng khởi động lại.
Văn Tân bước đi vào bóng tối, biến mất khỏi căn phòng.
……
Nhất được đám áo đỏ hộ tống về đến tận phòng trọ, chúng mới rời đi.
Cậu đi tới căn phòng của hai chị em để kiểm tra, khi nhìn thấy cả hai nằm trên giường, cơ thể không có tổn thương gì mới yên tâm trở lại phòng của bản thân.
Ngồi trên giường, Nhất cảm giác bản thân có lẽ hơi vội vàng ký vào Văn Ước. Nhưng vào lúc đó, có lẽ chỉ còn lựa chọn đó là duy nhất. Dù có bỏ qua hai chị em, cậu vẫn có tỉ lệ cao thoát khỏi tay đám người đó, nhưng chắc chắn bỏ ra cái giá lớn.
Nên tốt hơn vẫn chấp nhận yêu cầu của chúng, rồi bảo toàn lực lượng. Về sau mới càng có thêm phương án đáp trả.
Thứ xiềng xích tạo ra bởi Văn Ước, có lẽ cao cấp hơn cậu nghĩ. Với năng lực hiện giờ vẫn chưa thể phá giải, có lẽ phải đạt cấp cao hơn nữa mới có hi vọng.
Nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu, về tương lai, về lời nói của ông lão trong thí luyện….
Cậu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hai chị em đã tỉnh táo, cả hai vẫn vui vẻ như thường ngày. Cậu mang theo cả hai tới Thông Thiên Lầu, sau khi đưa ra ủy thác tìm năm chủng tộc mà cậu cần rồi rời đi.
Khi ra khỏi cổng, cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn bản thân, nhìn lên trên tầng sáu, Văn Tân đứng trước cửa sổ nhìn xuống cậu.
Nhất mỉm cười đáp lại, sắc mặt Văn Tân âm trầm, xoay người đi mất.
Thu hồi ánh mắt, dẫn theo hai chị em dạo quanh Công Sơn thành, nhờ lễ hồi hương mà nhiều người có thu hoạch rất khá, nhiều sạp hàng mọc san sát nhau, bày bán đủ loại báu vật.
Đi dạo xung quanh, thấy món đồ tiện nghi là cậu lấy vào tay.
Ngày thứ hai, khi đang chọn mua bảo vật, một chú chim bay đến đậu trên vai cậu.
Ánh mắt nó đầy linh tính, mở miệng đưa tờ giấy giao cho cậu rồi bay đi.
Cậu nhìn tờ giấy, bên trong là thông báo của Thông Thiên Lầu về việc ủy thác của cậu có người nhận.
Nhất khá ngạc nhiên, không ngờ treo ủy thác mới hôm qua, hôm nay đã tìm được. Hiệu suất này cũng quá nhanh, liền quay người tiến tới Thông Thiên Lầu.
….
Trong căn phòng sang trọng, người trung niên quần áo đẹp đẽ lên tiếng:
” Ngươi là người đăng ký ủy thác tìm kiếm ‘ Kẻ dị biệt ‘. ”
Nhất gật đầu.
Người trung niên ngáp, uể oải nói: ” Đúng lúc ta có đám kẻ dị biệt cần thanh lý, nếu ngươi muốn, chúng ta có thể giao dịch bây giờ. ”
” Giá cả, ngươi cứ nói. ” Nhất không nhiều lời, vào trọng tâm.
” Ừm, đám này tầm hai mươi người, giá một cực thần. ”
Nhất suy tư, một cực thần bằng một tỷ tinh thần, giá này coi như đã có hơi đắc, tuy với cậu nó đơn giản để có. Nhưng cũng không vì thế mà phung phí được, cậu nhìn trung niên trả lời: ” Có thể, nhưng có một điều kiện, phải cho xem người trước. “