Chương 42: Sự thật
Cậu bé ánh mắt sáng lên, vui vẻ: ” Mẹ cũng bảo cứu người là đứa trẻ ngoan. Em nghe anh. ”
Nhất chơi với cậu bé một lúc, đứa trẻ mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Tiếng máy móc vang lên: ” Lựa chọn đã được đưa ra. ”
Nhất thở dài, đã đưa ra lựa chọn rồi, giờ có đúng hay sai cũng chẳng còn quan trọng. Cậu đứng trên thuyền nhìn ra, từ xa bóng dáng quái vật đã lao tới, phía dưới thuyền người vẫn đông đúc, nhưng thuyền đã đầy chỗ, mọi người tuy không lỡ cũng phải ngừng việc đưa người lên thuyền. Đây chính là tai kiếp, tất cả quá nhỏ bé trước nó.
Người có cảnh giới Nhập Thần Quang, mặc bộ trường bào đen, đứng ở mũi thuyền có giọng nói mạnh mẽ lên tiếng: ” Xuất phát! ”
Chiếc thuyền bắt đầu khởi động, một nguồn năng lượng cực lớn tuôn trào, tạo động lực đưa thuyền dần bay lên cao, phía trên bầu trời mở ra một vết rách lớn, bên trong tối đen, như một chiếc miệng lớn mở rộng chờ đợi con mồi của nó.
Nhất đứng ở bên cậu bé, phòng ngừa xảy ra chuyện, dù sao trong nhiều câu truyện cậu lướt qua đều có tình tiết này.
Bỗng trong số thông tin côn trùng truyền tin lang thang dưới đám người gửi đến cho cậu, có câu nói đặc biệt: ” Haiz, một lần nữa, cháu lại không thuộc về thời đại này. Chúng ta nên rời đi, nhất định lần sau sẽ là thời đại nơi cháu nên tồn tại. ”
Một dự cảm đặc biệt thoáng qua, lời nói này có lẽ ẩn chứa bí mật kinh người?
Cậu tạo rào chắn bảo vệ cậu bé, rồi lập tức xuất hiện chỗ nguồn gốc lời nói. Đến nơi cậu thấy được: Một đứa trẻ ngồi trên chiếc xe lăn ngủ say, phía sau là ông lão tóc trắng xóa đang đẩy chiếc xe rời đi.
Cậu ngăn lại ông lão, hỏi: ” Lời ông vừa nói là thế nào? ”
Ông lão hai mắt nhắm tịt, vẫn tiếp tục đẩy xe lăn về phía trước.
Cậu cố gắng ngăn cản, nhưng có vách ngăn vô hình chặn cậu lại.
Hai người này rất đặc biệt, phải chú ý kĩ, cậu mới nhận ra xung quanh cả hai tỏa ra từng nguồn khí tức bí ẩn.
Một suy nghĩ chợt lóe qua, đây không lẽ mới là người năm xưa Ngã Dục tìm kiếm.
Bây giờ, dù sao cũng không thể thử nghiệm đúng sai. Nên cậu chỉ muốn tìm ra một chút ẩn ý trong lời nói của ông lão. Sự tò mò trong cậu bùng cháy dữ dội.
Sau nhiều lần cố gắng vẫn thất bại, lúc cậu định từ bỏ mà trở về thuyền, nếu không theo kịp thuyền rời đi, cậu sợ rằng bản thân sẽ bị giam giữ tại đây mất.
Trước khi cậu bỏ đi, một sự bất thường xuất hiện, từ cơ thể ông lão khí tức bí ẩn không còn ẩn giấu mà bùng phát ra như một ngọn đèn sáng giữa đêm đen, rất nổi bật.
Ông lão dừng lại bước chân, thở dài nói ra: ” Vị tiểu hữu, sao cứ phải chấp nhất, đáp án tất thảy đã được định đoạt từ trước. Lão ta cũng chỉ là người đưa đáp án về đúng chỗ của nó. ”
Nhất vui mừng, chỉ sợ ông lão không nói chuyện, vội hỏi: ” Ông là ai? Tại sao là phải mang theo ‘ đáp án ‘?”
Ông lão cười: ” Ha ha. Tiểu hữu thật thú vị. Đối với ta danh tính không quan trọng, là quá khứ, hiện tại hay tương lai đều là vô ích. Thế giới này, là hư giả cũng là thật. Là lồng giam cũng là ngục tù. Ta với nghĩa vụ là người cuối cùng của Cùng Tiệt. Sẽ mang theo sứ mệnh phá nát sự giả tạo, xua tan sương mù, để ‘ chúng ta ‘ đón lấy ánh sáng thật sự. ”
Nhất phân tích câu nói, mọi thứ như hướng tới một sự thật kinh hoàng. Thế giới mà cậu đang sống, có lẽ là một âm mưu to lớn hay sao?
Cậu hô lớn: ” Vậy…vậy, làm sao để phá nát thế giới này, ta có thể ra chút sức.”
Nhưng ông lão không đáp lại, trong cảm nhận của cậu, ông lão đã trở về trạng thái như lúc đầu.
Cậu thở dài, cơ thể nhanh chóng trở về lại thuyền, theo thuyền chui vào vết rách đen trên bầu trời biến mất, đám quái vật ở dưới gầm thét vô vọng, quay sang giết chóc những người bị bỏ lại.
Giọng nói máy móc vang lên: ” Thí Luyện Thất Bại. ”
Tất cả như một mặt gương, vỡ nát ngay trước mắt. Ánh sáng trắng bọc kín cơ thể cậu.
Khi ánh sáng trắng biến mất, cậu đã trở về hiện thực, ngay bên ngoài cổ địa. Nhưng xung quanh, vô số kẻ áo đỏ đã bao vây kín cậu.
Không muốn gây phiền hà, cậu giơ tay lên cao, chọn đầu hàng.
Đám người áo đỏ không hề mất cảnh giác, vội lấy loại xích màu xanh kì lạ trói cậu lại, rồi dẫn cậu đi.
Được dẫn qua những con đường phức tạp và đi vào một pháp trận dịch chuyển.
Chúng đưa cậu vào một căn phòng, chính giữa có hai cái ghế đối mặt nhau, một chiếc bàn nằm ở giữa chúng. Đám áo đỏ đặt cậu ngồi xuống ghế, rồi lùi về sau.
Phía đối diện cậu, một kẻ mặc áo đỏ trông có vẻ là cấp trên, từ tốn bước tới, ngồi vào cái ghế còn lại.
Nhất nhìn kẻ trước mặt, miệng nhếch lên: ” Văn Tân chủ quản, lâu rồi không gặp. ”
Âm thanh cậu trở lên lạnh lùng: ” Nếu biết điều, thả ta ra, và đảm bảo hai cô bé bên cạnh ta không mất một cọng tóc nào và đưa tới đây. ”
Tên áo đỏ nở nụ cười, như không mấy bất ngờ vì bị bại lộ danh tính, đưa tay lấy xuống mũ chùm, để lộ gương mặt quen thuộc.
Văn Tân ánh mắt nghiêm túc: ” Các hạ lên biết điều, tình cảnh của các hạ hiện tại thật tồi tệ. Đừng quá ngông cuồng, nơi đây có thứ dễ dàng áp chế các hạ, không tin các hạ cứ thử. ” Văn Tân âm trầm đe dọa.
Nhất cười lớn: ” Ha ha ha. Khẩu khí lớn lắm, đừng tưởng mỗi mình các ngươi là có chỗ dựa. Ta cũng có, nếu trong mười giây không đồng ý lời đề nghị. Mấy chốc hội Tỏa Cảng sẽ bao vây nơi này, truy sát các ngươi đến cùng trời cuối đất. ”
Văn Tân thần tình lạnh nhạt, giọng điệu thách thức.
” Các hạ không sợ chết, hay các hạ không sợ hai cô bé kia chết?. Thì cứ thử báo cáo. ”
Nhất chật lưỡi, không ngờ đám này lại có chỗ dựa mạnh mẽ vậy. Cả hội Tỏa Cảng giữ gìn trật tự do Thiên Quốc lập ra cũng không nể mặt.
Cậu cười khẩy: ” Ta chưa chắc chết, còn đổi hai mạng sống lấy việc các ngươi bị bại lộ cũng quá hời. ”
Nhất không ngần ngại, dễ dàng phá tan lớp xích giam cầm bản thân, thần tình nghiêm túc đếm ngược, một áp lực vô hình tỏa ra xung quanh.
” 10…9…8…7..”
Văn Tân vẻ mặt âm trầm. Hắn không ngờ kẻ này vừa phách lối lại mạnh mẽ hơn dự đoán.
Nhưng nếu nghĩ lại, nếu kẻ này mạnh mẽ như vậy, việc không chịu khuất phục cũng là điều dễ hiểu.
Nếu chỉ vài từ đã bị thuyết phục, thì cuộc sống có lẽ đã tốt đẹp hơn nhiều.
Đã không thể ép buộc người này, thì thử cách khác vậy.
Văn Tân cười mỉm, chống tay trước mặt, không hề lo lắng, nói một cách trịnh trọng: ” Các hạ biết không, chúng ta đang thực hiện một sứ mệnh cao cả. Nhằm cứu Vahaship sắp bị diệt vong bởi tai kiếp.
Nếu các hạ chịu gia nhập tổ chức, coi như mọi người cùng chung mục đích, chúng ta sẽ bỏ xuống được gút mắc, làm hòa với nhau. Các hạ cũng tích được việc thiện, lưu danh muôn đời. ”
Nhất cười lớn: ” Ha ha, hay cho nhiệm vụ cao cả. Nhưng ta không có hứng thú, ta thích tự do và làm những điều bản thân thích. Việc cứu thế gì đó, để những người có thực lực hơn lo liệu đi. ”
” Mà ngươi đừng lề mề nữa, một là các ngươi với ta cá chết lưới rách, hai là thả ta và hai người hầu ra.”
Văn Tân thực sự tức giận, vỗ bàn.
” Các hạ nếu đã không muốn mềm mỏng thì..”
Văn Tân chuẩn bị ra lệnh đánh nhau, một số người áo đỏ đã vào tư thế chiến đấu.
Nhưng một giọng nói bình tĩnh vang lên cắt ngang lời nói của hắn.
” Con vẫn nóng tính như xưa. Với khách mời, không thể dùng giọng điệu vô lễ. ”
Từ trong bóng tối, một ông lão tóc trắng, gương mặt quen thuộc bước ra.