Chương 41: Bé ngoan
Suy nghĩ dần được thực hiện bằng việc năng lượng cuồn cuộn chảy ra, hình thành một dòng chữ lớn trong đầu Nhất.
( Đứa trẻ của số mệnh, là hi vọng cuối cùng. Ngã Dục, ông nhất định phải tìm và đưa đứa trẻ đó trở về an toàn. Thất bại, đồng nghĩa tất cả đều sẽ bị phá hủy trong tai kiếp. )
Nhất nhìn dòng chữ, hiểu ra đây là một câu nói của một ai đó gửi tới Ngã Dục, giao cho Ngã Dục nhiệm vụ bảo vệ đứa trẻ.
Giờ cậu nắm bắt được rồi, chắc chắn tên Ngã Dục này đã thất bại, không cam lòng tạo ra thí luyện này với mục đích an ủi tinh thần. Để giảm bớt nỗi ân hận, tự trách của bản thân. Chắc chắn là như thế.
Nên giờ, chỉ cần tìm thấy đứa trẻ, nhiệm vụ tất sẽ hoàn thành.
Càng kéo dài thời gian, biến số càng lớn. Nhất dùng năng lực truy quét dấu hiệu sự sống, rồi dịch chuyển tới từng nơi xem xét.
Nơi đầu tiên.
Đám người thường tập trung trong một căn hầm, gương mặt hốc hác.
Thấy thân ảnh xuất hiện từ không gian, ánh mắt một người trong số đó sáng lên, lấy sức hô lớn: ” Đại nhân, đại nhân..ngài cứu..chúng tôi với. ”
Những người khác nghe thế, mới mở mắt ra, nhao nhao cầu xin giúp đỡ.
Nhất kiểm tra không có người nhỏ tuổi phù hợp, chỉ để lại vòng bảo vệ an toàn với lương thực rồi rời đi. Tuy muốn cứu giúp, nhưng thời gian giờ rất quý giá, không thể chậm trễ, chỉ tạm bảo đảm cho đám người an toàn.
Cứ thế, cậu đi qua nhiều nơi tìm kiếm. Chỗ có người nhỏ tuổi, dùng năng lực kiểm tra qua. Những người còn lại, cậu tương tự để lại vòng bảo vệ và lương thực rồi rời đi.
Qua một quãng thời gian, số lượng quái vật xuất hiện càng ngày càng đông đúc, cảnh giới cũng càng cao.
Vung nhát chém về phía trước chẻ đôi quái vật to lớn, Nhất sắc mặt khổ sở.
Tuy dốc sức tìm kiếm, đã qua thời gian khá dài, mà cậu vẫn chưa phát hiện ra đứa trẻ cần tìm.
Quái vật lại càng lúc càng đông, sức mạnh của chúng mạnh mẽ một cách kinh khủng. Đặc biệt là sinh mệnh lực cực kì mạnh mẽ nên rất khó giết chết chúng hơn.
Bực hơn là cậu chỉ có tiêu hao sức mạnh nhiều hơn, mà không thể bổ sung thông qua hấp thụ quái vật để bổ sung, vì hấp thụ năng lượng từ chúng quá ít, không bằng một viên tinh thần.
Bất chợt mặt đất rung chấn dữ dội, một cảm giác kinh khủng xuất hiện, bầu trời bỗng chốc đen đi. Khung cảnh giờ như tận thế, quái vật gầm thét xuất hiện từ hư không, bắt đầu tàn phá mọi thứ chúng thấy. Kinh khủng hơn là không có quái vật nào cảnh giới thấp hơn Tha Hóa Tượng. Với số lượng này, việc quét sạch cả Vahaship thật quá dễ dàng.
Nhất cố gắng chống cự quái vật đang dần xuất hiện, lao tới. Một ngón tay chỉ về phía trước, trăm con quái vật đồng loạt nát bét. Vung tay lên là một đám quái vật gào thét tiếp theo tan biến.
Nhưng thực sự chúng quá nhiều, liên tiếp xuất hiện, tưởng như không bao giờ hết
Cậu chỉ có cách vừa rút lui về sau, vừa phản công.
Từ trong quái vật, một tiếng gầm giận dữ vang lên, kèm theo một đám quái vật bị hất bay lên như bụi bặm. Một quái vật to lớn, với hàng trăm nghìn xúc tu lao tới cậu với sức mạnh khủng bố.
Chỉ kịp đưa tay ra đỡ, một lực đạo mạnh mẽ từ xúc tu đã đánh Nhất rơi xuống mặt đất, cày ra một đường nứt lớn.
Nhất đứng dậy, di chuyển sang chỗ khác. Ngay giây sau, chỗ ban đầu đã bị quái vật dùng xúc tu đục ra một lỗ sâu.
Nhất nhìn quái vật xúc tu mà toát cả mồ hôi. Tên này cảnh giới không ngờ lại là Khiển Tượng, ngang bằng cảnh giới với cậu.
Lần này đúng là gặp rắc rối lớn, cậu bình tĩnh phân tích tình huống rồi như quyết tâm, đưa tay mạnh mẽ vạch ra một đường lớn như chia đôi quái vật trong không khí trước mặt.
Tiếng thì thầm: ” Nghịch Quang Kỹ – Đứt ”
Quái vật gầm thét đau đớn, theo đường cậu vẽ một vết cắt lớn thành công cắt đôi quái vật.
Nhưng dù vậy, quái vật xúc tu vẫn chưa chết, nó hướng ánh mắt căm thù sang Nhất. Một cảm giác bất an bao phủ hoàn toàn tâm chí cậu. Nhất biết ” Nghịch Quang Kỹ ” là kỹ năng khi mở ra năm ” Ki ” mới có thể sử dụng, nó rất mạnh, chắc chắn quái vật sẽ bị tiêu diệt.
Nhưng không ngờ, quái vật trước khi chết lại chọn yểm phép lên cậu, đó là một phép định vị.
Nhất biết đều đó đồng nghĩa với gì.
Quái vật ngã xuống, mất đi sự sống.
Ngay giây sau, từ phía xa, cậu thấy loáng thoáng một, hai, ba..rất nhiều quái vật tỏa ra sức mạnh giống hệt quái vật xúc tu ban nãy cậu vừa đánh bại lao tới.
Nhất tái mét mặt, như này là quá đáng sợ rồi.
Không dừng lại, cậu dồn sức chạy nhanh rút lui, lao về hướng ngược lại với đám quái vật xuất hiện.
Lúc đang hoảng loạn khi bị cả tá quái vật cảnh giới Khiển Tượng truy sát.
Một giọng nói uy nghiêm vang lên bên tai: ” Thuyền cứu hộ đã tới, mọi người mau chóng tập trung về phía tây, chỗ trên thuyền có hạn, chớ có chậm trễ. ”
Nhất nghe xong, biết tia hi vọng trốn thoát là đây, đổi hướng lao tới phía tây.
Không bao lâu Nhất đã thấy nơi tập trung, có rất nhiều người tu hành đang tập hợp lại xung quanh một chiếc thuyền khổng lồ như một con quái thú nuốt trời. Xung quanh thuyền là vô số xác quái vật nằm la liệt chất thành núi.
Đến gần thuyền, giọng nói máy móc vang lên:
” Đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Quy tắc: Không thể tác động mọi thứ xung quanh. Có duy nhất một lần có thể tác động vào hoàn cảnh xung quanh. ”
Nhất thở dài, không lẽ Ngã Dục năm xưa phạm sai lầm khi đưa ra quyết định? Nhưng sao để cả thí luyện cũng như này, thật là bực bội. Giờ chỉ có duy nhất một lần ra quyết định. Sai sẽ không có cơ hội sửa chữa.
Nhất nghiêm túc, đã đến nước này, vậy triển thôi.
Nhìn vào bầu trời u ám, Nhất tâm tình phức tạp, dù chỉ qua ký ức tái hiện, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự bất lực của người xưa khi chống lại một tai kiếp khủng bố cỡ này.
Thời gian trôi qua từng giây, tình hình càng ngày càng mất kiểm soát. Cậu biết tình hình sẽ càng trở lên tệ hơn khi đám quái vật mà cậu vây khốn sắp sửa phá vỡ rào chắn lao tới. Lúc đó mới là tuyệt cảnh.
Nhưng cậu biết càng như vậy, càng phải bình tĩnh, không thể hoảng loạn. Nhất dành toàn bộ tinh thần tập trung tìm kiếm những đứa trẻ lên thuyền, cố gắng thấy được đứa trẻ cần bảo vệ.
Thời gian trôi qua, thiên tượng càng ngày càng xấu lại, mây đen đã che kín bầu trời, tiếng gió rít gào như tới từ cửu u, sấm sét rên vang như trăm triệu quân gầm thét.
Ở những quãng thời gian cuối cùng. Quái vật bị cậu vây khốn đã thoát ra, lao tới đây với tốc độ chóng mặt.
Nhất vẫn chưa tìm thấy người muốn tìm trong vô số đám người. Lòng cậu chỉ còn sự tĩnh lặng, thất bại sẽ không chết. Nhưng quá buồn khi không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Trong sự quan sát của cậu, một đứa trẻ đặc biệt phù hợp với hình tượng cậu tìm kiếm lọt vào phạm vi tìm kiếm. Cơ thể cậu bé tỏa ra khí vận to lớn, thiên phú cực kỳ mạnh mẽ.
Cậu ngay lập tức xuất hiện bên người đứa trẻ. Đúng là khí chất đặc biệt khó giấu nổi, tuy cơ thể nhem nhuốc bùn đất nhưng ánh mắt có thần, cơ thể tỏa ra kim quang mạnh mẽ, nhìn một cái là biết nhất định là kẻ sẽ trở thành kiêu hùng.
Cậu bé tò mò nhìn cậu.
” Anh ơi. Lúc nào em mới được lên thuyền ạ? ”
Nhất xoa đầu cậu, sự buồn bã và nuối tiếc cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cười vui vẻ, bế cậu bé bay lên thuyền, rồi đặt cậu bé xuống.
” Vậy là lên thuyền rồi, nhóc thấy được không?”
Cậu bé mím môi, ” Anh ơi, như này là ăn gian. Mẹ em dạy phải xếp hàng, không xếp hàng là đứa trẻ hư. ”
Nhất an ủi: ” Em không hư, việc em lên thuyền là sẽ cứu được nhiều người. Mà cứu người là việc tốt, em là đứa trẻ ngoan. “