Chương 4: Mặt nước gợi sóng
Cường đứng lên từ một ngôi nhà đổ, nhìn con MACHI trước mặt. Vẻ mặt đầy tức giận.
” Ngươi, hạ độc ta từ lúc nào. ”
Con MACHI phía trước Cường vẫn không nói gì. Chỉ thấy nó vồ lên, nắm đấm làm bằng xúc tu nhắm thẳng vào Cường.
Trước đòn tấn công, Cường không thể phản kháng, tu vi của hắn đã bị tắc nghẽn. Giờ hắn chẳng khác gì cá nằm trên thớt.
Trước khi nắm đấm chạm vào Cường, một vụ nổ bên cạnh vang lên. Từ phía vụ nổ, một con MACHI bay ra rồi va chạm với con MACHI trước mặt Cường, cả hai bị tạc bay đi một đoạn mới dừng lại.
Bước ra từ đống đất đá, một người trung niên cơ thể lực lưỡng, phát ra ánh sáng chói mắt xuất hiện.
Trung niên bước đến chỗ Cường, đỡ hắn dậy. Vẻ mặt nghi hoặc hỏi.
” Cường, ngươi là đội trưởng đội an ninh của thôn, tu vi Tập Quang. Sao lại để MACHI đánh cho không thể hoàn thủ thế này. ”
Cường quay sang nói: ” Khụ khụ, không phải ta không đánh được. Mà đang đánh thì bị trúng độc của chúng, tu vi hiện giờ mười không còn một. Thật sự là bó tay. ”
Người trung niên định hỏi lại thì từ xa đã có từng người dồn dập tiến tới.
Năm người đi đầu nhìn người trung niên rồi nói.
” Hà, bọn MACHI này quá đông, phía chúng ta liên tiếp những người có thể chiến đấu được đều xảy ra chuyện. Chúng ta đã cố gắng nhưng chỉ cứu được một phần ba người trong thôn. ”
Hà nghe vậy, vẻ mặt trầm tư lại. Ban đầu hắn nghĩ đây chỉ là một trận tập sát quấy rối của bên MACHI. Dù sao việc quấy rối như này cũng ham diễn ra.
Nhưng giờ nhìn thấy như này, hắn lại phải suy nghĩ lại mục đích thật sự của chúng. Có lẽ cuộc tấn công này… ”
Chưa để hắn suy nghĩ xong, đám MACHI đã xuất động rất đông từ đằng xa đuổi đến. Từng con MACHI đủ loại hình thù kì quái khiến ai nhìn cũng phải khiếp vía.
Hà không ngần ngại ra lệnh: ” Ai còn chiến đấu được thì yểm hộ xung quanh. Ai không chiến đấu được tập trung ở trung tâm. Chúng ta cùng nhau hợp sức phá vòng vây tiến thẳng ra khỏi thôn. ”
Những người còn lại lập tức thực thi mệnh lệnh của trưởng thôn. Cả đám hợp sức cùng nhau tiến ra bên ngoài thôn.
Trên đường, cả đám bị vài MACHI chặn đường, nhưng nhờ phối hợp ăn ý, tất cả chướng ngại điều bị quét sạch.
Tiến đến cổng thôn, Hà đi đầu xông ra, nhưng bị một vách ngăn vô hình cản lại.
Hà sững sờ, những người khác thấy vậy cũng đến xem xét. Rồi mặt nhăn lại.
” Không ngờ chúng dùng cả Cầu Mệnh thuật. Đây là sức mạnh chỉ MACHI cấp độ [ Gai Cai ] mới thi triển được. Chúng ta e rằng lành ít dữ nhiều. ”
Hà như lấy được mảnh ghép cuối cùng. Hắn đã ngộ ra. Đây là một cuộc tấn công có chuẩn bị, hòng diệt người sống ở vòng biên giới. Cách này nếu thành công, vòng ánh sáng bảo vệ của con người ách sẽ bị yếu đi, thu hẹp lại.
Vốn dĩ không gian sinh tồn đã eo hẹp, nay càng thêm ít.
Hắn nghiêm túc lại. Hiện tại đã xác định được mục đích thật sự của chúng. Giờ chỉ có thể cố gắng cầm cự, hòng đợi viện binh đến. Nhưng e rằng chúng đã có chuẩn bị mà công vào, thì cũng đã nghĩ đến chuyện này. Kết cục vốn dĩ đã định sẵn cho tất cả ngay từ ban đầu.
Nhưng….
Hà nhìn về từng MACHI đã xuất hiện ở xa, chúng đã bao vây hết mọi đường thoát. Hắn bất giác mỉm cười. Nếu đã định sẵn phải chết, hắn cũng phải chết khi giết được nhiều MACHI nhất.
Hà hô lớn: ” Mọi người, ta rất buồn khi phải nói sự thật rằng, chúng ta sẽ phải chết. Chết tại đây, chết sau một lát nữa khi đám MACHI tiến đến.
Nhưng, đừng chết vô nghĩa. Hãy chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Vì đất nước, chúng ta quyết không chết nhục. ”
Mọi người sững sờ, nhưng ngẫm nghĩ lại, tuy không đoán được sâu rộng như Hà. Nhưng cũng đoán được tám chín phần.
Hiểu được điều đó, trong một chốc lát bầu không khí ảm đạm lại. Nhưng ngay sau, tất cả mọi người ý chí sục sôi nên. Cầm trên tay thứ có thể tấn công được, nhìn chằm chằm vào đám MACHI đang tiến đến với ánh mắt đầy quyết tâm.
Đám MACHI vừa tiếp cận, Cường đã cười khoái trá xông lên hét lớn.
” Các ngươi muốn ăn ta à. Để coi bao nhiêu thằng phải gục ngã dưới chân ta nào. ”
Vừa hô hào xong, Cường đã bị móng vuốt phóng ra từ một con MACHI xuyên thủng người.
Cười cười, Cường chút hơi thở cuối cùng.
Những người khác không vì thế mà nản chí, tất cả xông lên.
Hà cũng xông lên, thì bị một người ngăn lại.
” Hà, anh để lại tin tức cho viện binh chưa, không thể để chúng ta hi sinh vô ích được. ”
Hà gật đầu, phi người lên nói: ” Đã để lại từ lâu rồi. Haha…giờ cũng chẳng còn vướng bận gì nữa. Cùng chiến hết mình nào. ”
Người kia nhìn thấy thế, thở phào nhẹ nhõm, cũng tung người lên đuổi theo. Trên gương mặt ánh lên vẻ thanh thản xen lẫn hừng hực khí thế.
……….
Trong lúc đó, Nhất đang quằn quại dưới nền đất, ôm đâu hét lớn.
” Các ngươi lừa ta, rõ ràng các ngươi bảo làm theo hướng dẫn của các ngươi xong xuôi sẽ được thả tự do. Giờ các ngươi lại nuốt lời, muốn diệt khẩu. ”
Một giọng nói đầy âm độc vang lên trong đầu Nhất.
” Ồ, xem này. Đám ròi bọ còn không được gọi là đồ ăn của chúng ta mà còn muốn đòi hỏi. Ngươi đã nhầm lẫn vị trí giữa hai bên. Ta là chủ, còn ngươi chỉ là thứ thấp hèn. ”
” Đám các ngươi cũng lên chết rồi, ”
Dứt lời, cơ thể Nhất phình to lên, làn da gồ lên để lộ thứ gì đó nhúc nhích bên trong.
Trong chốc lát, thứ đó đã vươn người ra, mang theo lội tạng của Nhất tung tóe khắp nơi.
Khi rút ra ngoài, mới để lộ hình dáng thật của nó. Cơ thể từ hàng đống xúc tu tạo lên, trên mỗi đầu xúc tu đều có riêng một chiếc miệng đang khép mở.
Sau khi chui ra được, quái vật liền vung vẫy xúc tu trong không gian. Theo từng lần vung vẫy, một vết rạn nứt không gian đang hình thành.
Khi vết rạn nứt không gian đã vừa đủ với cơ thể của quái vật, nó bắt đầu chui người vào.
Nhưng một cánh tay đã tóm lấy nó. Nhanh chóng nhét nó vào một chiếc bình rồi đậy nắp lại.
Nhất thở dài.
” Cuối cùng cũng bắt được ngươi. ”
Thứ quái vật này là thứ bọn MACHI điều khiển cậu. Dù cậu có dùng cách nào thì vẫn không thể thoát khỏi nó. Như thể nó bám sâu vào sự tồn tại của cậu vậy.
Cuối cùng cậu mới ra hạ sách này. Một bên làm theo lời chúng. Nhưng cũng không làm theo hoàn toàn.
Để thực hiện được nó rất khó với người khác. Vì thứ này còn truyền suy nghĩ của người bị ký sinh về cho chủ nhân của chúng. Lớ ngớ có suy nghĩ phản bội là toi ngay.
Nhưng cậu lại có không gian trùng điệp. Khi vào đó, quái vật vẫn hoạt động bình thường nhưng lại không thể truyền tính hiệu về chủ nhân của nó nữa. Nhờ đó cậu bàn việc lừa dối chúng trong đó mà không bị phát hiện.
Sau bao ngày bày mưu tính kế, cậu tạo được một trận pháp siêu ảo quang chuẩn bị cho thôn. Và cũng chuẩn bị thành công kế hoạch giả chết, để tên MACHI kia thu hồi quái vật mà nhờ đó tóm gọn nó.
Ôm chiếc bình, cậu lại thấy bản thân thật khá thông minh. Nhìn lại thôn từ xa, bóng tối vẫn đen như vậy, nhưng nhìn kĩ có thể thấy trên bóng tối ấy xuất hiện lốm đốm từng vệt sáng.
Quay người về sau, cậu nhảy người đi xa. Đã bắt được quái vật vào tay, cậu phải hảo hảo nghiên cứu lẫn hấp thu nó nâng cao cấp của bản thân.
……….
Ba ngày sau, ở vị trí thôn có ba người xuất hiện.
Người dẫn đầu đưa tay ra lệnh. Cả ba cùng tách ra lùng sục cả thôn. Sau một lúc ba người tụ tập lại.
Người cầm đầu lên tiếng: ” Hà Lan, thôn này không có dấu hiệu người còn sống. ”
Hai người đồng đội bên cạnh không trả lời, họ biết đội trưởng đang nói chuyện với cấp trên.