Chương 37: Tới Thiên Quốc
Mái chèo to lớn chuyển động, nâng cả chiếc thuyền phi lên bầu trời, tốc độ di chuyển nhanh chóng.
Minh Khuyết ôm tay tỷ tỷ, chỉ trỏ khắp nơi.
” Tỷ xem này, nơi đây quá lớn, mái trèo thật to!”
Minh Nguyệt theo muội muội dạo bước trên thuyền. Trong lòng cuộn trào suy nghĩ.
Sau khi được truyền dạy nhiều điều cùng tu hành thêm ba tuần, tuần cuối trước khi xuất phát, đại nhân đã giao cho cả hai nhiệm vụ: mua sách giúp đại nhân. Nhờ đó, cả hai lần đầu bước ra khỏi căn nhà và bất ngờ phát hiện thế giới này lại chính là thế giới cũ của hai người.
Thế giới chẳng đổi thay, nhưng thứ thay đổi là cả hai người. Giờ đây, cả hai đã có tự do, lại thêm một chỗ dựa vững chắc.
Nhìn chiếc thuyền dưới chân làm Minh Nguyệt nhớ đến một bảo khí của đất nước VN – Minh Tuyền. Nghe nói là bảo khí chiến đấu, có thể chuyển đổi hai hình dáng giữa bầu trời và mặt đất, cực kỳ dũng mãnh là hung khí trên chiến trường.
Bên bang TaKimMa cũng có một bảo khí loại tương tự, nhưng thiên về vân chuyển quân thần tốc hơn.
Minh Nguyệt nghĩ đến, tại sao đại nhân mới đến thế giới này, sao lại có thể nắm bắt nhiều thứ như vậy, không lẽ..
Chưa để cô suy nghĩ thêm, tiếng đại nhân ngay bên cạnh vang lên.
Nhất bước đến cạnh hai chị em, nhìn Minh Nguyệt nói: ” Bảo khí của ta khá giống Minh Tuyền của đất nước VN. Hình mẫu đó rất hợp ý ta, nhưng bảo khí của ta đã cải tiến, mạnh mẽ hơn nhiều. Tên của nó chưa có, nhưng sẽ có sớm thôi.”
” Quãng thời gian tiếp theo, cả hai ngươi cứ sinh hoạt trên tàu, dựa theo bảng kế hoạch ta đưa mà luyện tập. Khi đến dãy núi Vô U, chúng ta sẽ tập trung leo qua dãy núi. ”
Nhất dặn dò xong mọi việc, liền quay người trở về lại ghế tựa ở mũi thuyền nằm xuống.
Minh Nguyệt dập tắt suy nghĩ thừa thãi, dẫn theo Minh Khuyết đi tập luyện.
Qua một thời gian khá lâu, chiếc thuyền dần tiếp cận một dãy núi cao lớn hùng vĩ. Nhất nhìn dãy núi Vô U quen thuộc, thở dài:
” Lần này lại phải leo trèo nữa rồi. Không biết đến lúc nào mới trực tiếp bay qua được. ”
Càng tiếp cận dãy núi, thuyền như bị vách ngăn vô hình cản lại, tới gần chân núi thì bị kẹt đứng tại chỗ, không thể tiến thêm.
Nhất cho thuyền hạ xuống, mang hai chị em rời khỏi thuyền, rồi thu hồi thuyền lại.
Nhất quay sang nói với cả hai: ” Nơi đây là dãy núi Vô U, qua nó là phải chịu uy áp rất mạnh mẽ, càng dùng sức mạnh càng bị uy áp nhắm vào. Nên chỉ có cách leo qua bằng sức mình. Cả hai chuẩn bị đi, hai giờ sau chúng ta xuất hành. ”
Minh Nguyệt nhìn đại nhân đến tảng đá dưới chân núi ngồi xuống, thì thầm với muội muội:
” Muội thấy ổn không? Nếu cảm thấy không được, có thể ở lại, tỷ sẽ xin đại nhân. Đại nhân sẽ không trách cứ muội đâu.”
Minh Khuyết vẻ mặt hơi lo lắng, nhưng vẫn cắn răng kiên quyết.
” Muội chịu được. Không phải leo núi thôi sao, lúc trước chúng ta còn phải chịu khổ hơn nhiều lần. Với lại muội không yếu đến vậy. ”
Minh Nguyệt biết Minh Khuyết đã quyết tâm, cũng không khuyên can nữa, bắt đầu thảo luận về những việc vặt vãnh.
Hai tiếng trôi qua, Nhất thấy cả hai chị em đã có mặt, không nói nhiều, dẫn đầu bắt đầu leo lên dãy núi Vô U.
Minh Nguyệt và Minh Khuyết theo sau, ban đầu hơi không quen, nhưng càng về sau cả hai dần di chuyển mượt mà hơn.
…….
Ba năm rưỡi sau.
Nhất đáp xuống đất, mỗi tay mang theo một người.
Thả cả hai người xuống đất, Nhất tạo ra một cột nước trị liệu dội thẳng vào hai người đang bất tỉnh.
Nhận được chữa trị, hai người dần tỉnh táo trở lại, mở mắt ngơ ngác nhìn xung quanh.
Minh Nguyệt ôm đầu, ký ức tràn về, nhớ lại quãng thời gian leo lên núi cực nhọc, nhiều lần kiệt sức bất tỉnh, phải nhờ đại nhân mang theo giúp.
Nhìn xung quanh, cô nhận ra đây đã là chân núi, đại nhân đang nhìn hai người.
Cô ấp úng nói: ” Xin lỗi đại nhân, để người cực khổ phải mang theo hai chúng ta. ”
Nhất lắc đầu.
” Sẽ có trừng phạt, nhưng dù sao cũng do ta bắt hai ngươi theo cùng. Nhưng biểu hiện của cả hai kém hơn nhiều ta nghĩ, khiến ta rất thất vọng. Phạt hai ngươi tu luyện gấp ba lần bình thường, không được lười biếng. Giờ đứng dậy sắp xếp đi, bốn tiếng sau xuất phát. ”
Minh Nguyệt cùng Minh Khuyết tu chỉnh lại sơ qua.
Bốn tiếng sau, ba người dùng phi thuyền di chuyển, dựa theo hướng trên bản đồ mà tiến lên.
Sau một tuần di chuyển bằng thuyền, đằng xa hiện lên một vòng ánh sáng thuần khiết mà cao quý.
Càng tiến lại gần, đầu óc như được gột rửa, làm người ta bất giác thả lỏng tinh thần, xua tan mệt mỏi.
Minh Nguyệt và Minh Khuyết thư giãn.
Nhất mặt vẫn lười biếng như trước, nằm trên ghế tựa nhìn về thành trì to lớn bao phủ trong thánh quang phía trước.
Ánh mắt cậu lóe lên sự chờ mong.
” Thiên Quốc, coi nơi này mang đến thứ gì thú vị không nào?”
……
Hai tiếng sau.
Nhìn nhà trọ phong cách có chút cổ xưa, Nhất gật đầu với ông chủ:
” Cho ta hai phòng thượng hạng, đây là tiền đặt cọc một năm. ”
Đưa cho ông chủ một túi lớn tinh thần, Nhất được dẫn lên tầng năm cao nhất trong sự cung kính của ông chủ.
Để hai chị em đi nghỉ ngơi, cậu bước vào phòng còn lại.
Bên trong nội thất đầy đủ, không thiếu thứ gì. Ngồi lên chiếc giường êm ái, Nhất ngã lưng xuống ngủ say.
Sáng sớm hôm sau, cả ba cùng dậy sớm, đi ra ngoài du ngoạn. Hôm qua, sau khi tới gần Công Sơn thành, để không gây thêm rắc rối, cả ba xuống thuyền đi bộ vào trong, may mắn vẫn thuê kịp phòng ở.
Công Sơn là tên thành trì này.
Nghe nói nơi này đang chuẩn bị cho lễ hồi hương, khách tham quan đổ về đây rất đông, nhiều khách sạn đã sớm kín phòng.
Trên con đường lớn làm bằng đá trắng bằng phẳng, trên đường đầy ắp người đang đi lại, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên từng ngôi nhà tô điểm thêm vẻ đẹp của nơi này.
Nhất dẫn theo hai chị em tới một tòa lầu quen thuộc: Thông Thiên Lầu.
Bước vào đại sảnh rộng lớn, tới quầy tiếp khách, Nhất nhìn vào vị thanh niên trong quầy, yêu cầu:
” Cho ta tất cả thông tin mà nơi này có. Ưu tiên thông tin càng bí mật càng tốt, ta sẽ trả giá cao. ”
Thanh niên, để chắc chắn, hỏi lại lần nữa để xác nhận. Sau khi Nhất gật đầu, thanh niên mời cậu đến phòng riêng chờ đợi.
Vài phút sau, một trung niên cao lớn, khí chất bình tĩnh bước vào phòng.
Ngay khi trung niên bước vào, cậu đã nhận ra người này tu vi không thấp đã đạt tới cảnh giới Sơ Quang. Cảnh giới này không phải là cỏ dại ven đường mà dễ gặp. Chỉ có nơi quan trọng như này mới gặp được.
Trung niên ngồi xuống, cũng quan sát ngược lại thanh niên khí định thần nhàn trước mắt. Dám có khẩu khí một lúc gom hết thông tin, kể cả thông tin mật, ngoài tài lực, sức mạnh cũng có lẽ là điểm dựa vào.
Từ người thanh niên, hắn không cảm nhận được sức mạnh ba động. Chỉ có hai khả năng, một là có bảo vật che giấu, hai là cảnh giới cao hơn hắn.
Hắn càng nghiêng về phán đoán thứ hai.
Quay sang quan sát hai thiếu nữ bên cạnh thanh niên, hắn phát hiện cả hai chỉ ở cảnh giới Phát Quang.
Thấy thanh niên chỉ ngồi đó, không có ý định mở lời, trung niên đành lên tiếng trước: ” Xin tự giới thiệu, ta là chủ quản chi nhánh của Thông Thiên Lầu ở Thiên Quốc tại Công Sơn thành, Nguyễn Văn Tân. Cậu có thể gọi ta là Văn Tân. Yêu cầu của cậu, ta có thể thực hiện được. Nhưng giá cả để có số lượng lớn thông tin đó là rất cao. ”
” Cậu biết Thông Thiên Lầu chúng ta có quy định nghiêm khắc về giao dịch. Bất cứ khách hàng có hành động không tốt, sẽ bị truy tra đến cùng, bất kể tu vi, thân phận. ”
Nhất gật đầu, lười biếng trả lời:
” Văn Tân chủ quản, ta đến với thành ý cao nhất, không nói cho vui. ”
Văn Tân không nhiều lời, búng tay ra hiệu. Ngoài cửa một cô gái mang khay phủ vải lụa đỏ bước đến, cung kính đưa cho Văn Tân.
Văn Tân kéo khăn lụa sang một bên, để lộ ra một chiếc nhẫn đen tuyền, nhìn Nhất giới thiệu:
” Đây là nhẫn trữ vật, trong đó chứa thứ cậu yêu cầu. Giá năm mươi tỉ tinh thần. Giá cả không quý, tất cả điều là trả giá bằng nhiều sinh mạng mới có được. “