Chương 36: Thành lập tổ chức OUZO
Theo sắp xếp từ trước, quái vật thủ lĩnh sẽ bị cậu bức ép đi xa, đến khi rời xa chiến trường thì cậu chỉ việc xóa đi quái vật. Còn lại để đám thú triều càn quét Thành Hà Trấn, trong lúc nguy cơ, Nhất xuất hiện cứu hai chị em. Lấy lý do bị quái vật đả thương mà sắp chết, gợi lên hình tượng hi sinh cao cả mà khiến hai chị em đau buồn.
Vậy là tuồng kịch này kết thúc.
Nhưng với tình hình hiện giờ, mọi thứ đã bắt đầu đi lệch quỹ đạo vốn có.
Nhất cảm giác điều này có gì đó không ổn, phải giải quyết trước khi vấn đề trở lên lớn hơn.
Điều động sức mạnh kiểm soát thế giới, Nhất chỉ tay.
” Diệt! ”
Thời gian, không gian ngưng đọng, lệnh của đấng sáng tạo là không thể nghịch. Thế giới nổi lên sức mạnh hủy diệt, xóa sổ tất cả.
Nhưng giây sau, Nhất ánh mắt âm trầm lại.
Trên bầu trời, không gian bị xé rách ra, bên trong là tròng mắt nhòm ngó vào nơi này.
Giọng điệu đầy sự vui mừng vang lên bên tai cậu.
” Ngươi rất đặc biệt, hãy phô diễn ra giá trị của ngươi nào. ”
Ngay giây phút tròng mắt xuất hiện, cậu hoàn toàn mất đi quyền khống chế Ngọc Mộng, muốn thoát ra cũng không dễ. Ngay cả lệnh hủy diệt thế giới cũng bị hủy bỏ.
Chưa để Nhất có thời gian suy nghĩ, quái vật trâu từ xa lao tới, vung cặp sừng húc về phía cậu.
Nhất dùng sức mạnh vung về phía trước, một làn sóng năng lượng hủy diệt đánh nát quái vật thành tro bụi.
Với nỗi lo lắng, cậu di chuyển về Thành Hà Trấn, ở đó còn hai chị em, không thể để cả hai chết ở đây được.
Giọng nói bí ẩn lại vang lên: ” Ừm..Sức mạnh mà ngươi sử dùng rất đặc biệt. Ta chưa thấy bao giờ, tuy giờ rất yếu ớt, nhưng ẩn chứa tiềm năng lớn. ”
” Để xem nào. Đống tạo tác của ngươi cũng thú vị đấy, để đó lại phí, mang ra chơi với chủ nhân của chúng thì còn gì bằng. ”
Nhất tái mặt. Đáng ghét, tên này lấy mô hình quái vật cậu tạo ra lúc rảnh để dùng. Hầu hết chúng điều được tạo ra với sức mạnh đáng sợ, thần thông thiên phú tầng tầng, lớp lớp. Với trạng thái bây giờ của cậu, diệt bọn chúng có chút khó khăn.
Giọng nói dứt lời, phía trước xuất hiện từng thân ảnh tỏa ra áp lực mạnh mẽ, sức mạnh ẩn chứa của mỗi thân ảnh khó thể đánh giá.
Chưa kịp phản ứng, thân ảnh mặt sói đã lao tới, vung móng vuốt dài, chém nát không gian, chẻ Nhất ra thành nhiều mảnh.
Nhất lợi dụng sức mạnh hồi phục lại cơ thể, đưa tay nhẹ nhàng bẻ cả một mảng lục địa đập về phía đám quái vật.
Tên người sói dùng một tay đón đỡ, tay còn lại dùng móng vuốt vung mấy lần, làm mảnh lục địa nát thành nhiều mảnh.
Những quái vật khác hành động, chúng tập hợp lại giáp công Nhất, đủ loại hình thù kỳ lạ: người mặt ưng, lão già có cơ thể khô quắt, hay quái vật to béo vân vân. Tất cả chúng tung ra đủ loại sức mạnh, muốn ép chết cậu.
Nhất hừ lạnh. Tuy mất quyền kiểm soát thế giới, nhưng nói chung nơi đây được tạo ra từ năng lượng của cậu, nên vẫn xoay sở được, chưa tới tuyệt cảnh.
Cơ thể hóa lớn, bóp lục địa thành một cây sáo lớn khổng lồ, bao bọc sức mạnh hủy thiên diệt địa đánh tan đòn tấn công của đám quái. Rồi thế như chẻ tre đánh bay bọn chúng đi xa như một quả bóng bị xì hơi.
Nhưng lập tức, những quái vật cậu tạo ra đồng loạt hóa khổng lồ, tay cầm vũ khí to lớn lao tới Nhất.
Trận chiến giữa hai bên làm thế giới đảo lộn, càng khôn xoay chuyển.
Đánh tới khi thế giới không thể chịu nổi, rách tung tóe. Nhất nhân thời cơ trước khi thế giới hủy diệt mà thu lại ý thức của hai chị em, rồi thông qua chỗ phòng thủ yếu kém thoát ra ngoài.
Thế giới tạo ra bởi cậu dần tan rã. Ánh mắt trong hư không liếc nhìn, vẻ đầy hài lòng, để lại câu nói rồi biến mất:
” Ngươi đã được lựa chọn. Đừng làm ta thất vọng. ”
…..
Thoát ra Ngọc Mộng, nhìn nó vỡ nát thành từng tia năng lượng, tan biến giữa không trung. Nhất lau mồ hôi, thật sự quá nguy hiểm và kích thích. Không phải thế giới này do cậu hoàn toàn bằng sức mình tạo ra, thì việc thoát ra gần như vô vọng.
Nhiều câu hỏi lóe lên trong đầu về con mắt quen thuộc ấy. Con mắt khiến cậu mất đi một số lượng lớn thời gian.
Hơn hết, những lời nói ẩn ý của nó làm cậu cảm nhận được âm mưu to lớn đang dần lộ diện.
Trả ý thức của hai chị em trở về thân thể, Nhất ngồi trên ghế nghỉ ngơi, hồi phục lại tinh thần mệt mỏi sau nhiều ngày giao chiến ác liệt.
Trong lúc Nhất nghỉ ngơi, Minh Nguyệt và Minh Khuyết lần lượt tỉnh dậy.
Cả hai tinh thần vẫn dừng lại lúc đất trời vỡ nát, không gian nứt ra từng vết lớn.
Hoảng hốt nhìn xung quanh, cả hai dần bình tĩnh lại khi nhìn thấy gương mặt thân quen đang nằm trên ghế, tựa như ngủ say.
Minh Khuyết ôm tay tỷ tỷ, thì thầm: ” Tỷ tỷ, chúng ta giờ đang ở đâu?”
Minh Nguyệt nhìn xung quanh, thông qua cách bài trí căn phòng, cô khó lấy được thông tin gì hữu ích.
Minh Nguyệt lắc đầu trả lời: “Tỷ cũng không rõ. Nhưng tỷ nhớ, đại nhân Nhất là người cứu chúng ta. ”
” Bây giờ đại nhân đang nghỉ ngơi, chúng ta cứ im lặng chờ đợi thôi. ”
Minh Khuyết gật đầu, cả hai nằm trở về quan tài, nhìn nhau.
Nhưng tinh thần cả hai dần mỏi mệt, do vừa chịu qua xung kích quá lớn, bất giác đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc cả hai chị em tỉnh dậy lần nữa, một gương mặt nam tử quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cả hai, làm hai người giật mình lùi về sau.
Nhất quay mặt đi, tiện tay ném hai bộ trang phục tới cả hai.
” Mặc vào đi ” rồi mở cửa ra ngoài.
Cả hai chị em hồi phục tinh thần, cầm trang phục rồi thay vào.
Bộ trang phục rất đẹp, vừa vặn với cả hai. Minh Nguyệt là phục trang màu đen kết hợp họa tiết đỏ. Còn Minh Khuyết lại là màu trắng và họa tiết đen.
Hai chị em nhìn nhau trầm trồ khen ngợi. Ngoài cửa Nhất nghe côn trùng truyền tin báo cả hai đã thay xong, liền mở cửa bước vào nhà.
Cậu đi tới ghế tựa ngồi xuống, nhìn cả hai nói: ” Hai ngươi đã thấy đấy, thế giới kia đã bị hủy diệt rồi. Chúng ta tuy sống sót, nhưng bị cuốn vào không gian loạn lưu mà tới nơi này. Từ giờ hai ngươi hãy theo ta, là đồng hương ta sẽ không bạc đãi. ”
Lời Nhất gợi lại hình ảnh trong ký ức của Minh Nguyệt và Minh Khuyết. Cảnh trời đất hoang tàn, thiên vỡ, địa sụp, không gian như tờ giấy bị rách trăm ngàn lỗ.
Trong lúc tuyệt vọng, đại nhân Nhất đã đến đưa tay ra cứu cả hai trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn, nhờ đó cả hai mới sống sót được.
Tuy còn nhiều nghi vấn, nhưng cả hai biết bây giờ không phải là lúc tìm lời giải cho chúng. Cả hai cúi đầu xuống, tuyên bố: ” Minh Nguyệt và Minh Khuyết nguyện đi theo đại nhân, báo đáp ân cứu mạng của ngài. ”
Nhất gật đầu, tuy biết cả hai chỉ nói báo đáp chứ không bảo trung thành, nhưng điều đó không vấn đề gì với cậu.
Ném cho mỗi người một viên chất lỏng kỳ diệu kèm theo một ngọc thạch tím.
Cậu nói: ” Chất lỏng là thứ dùng đề trữ vật, hình dáng biến hóa theo ý các ngươi. Bên trong chứa đồ ta chuẩn bị giúp ích cả hai tu luyện, coi như là lễ tặng hai ngươi. Còn ngọc thạch tím, dùng tinh thần nhập tâm vào đó. Có thể thấy được tri thức tu hành và công việc của hai ngươi phải làm sau này. ”
” Dù sao cũng không thể ăn không, mà không làm chút gì. ”
Nhất vẻ mặt nghiêm túc lại.
” Và từ giờ, hai ngươi sẽ hoạt động dưới tư cách là thành viên của tổ chức OUZO do ta sáng lập. Nghe rõ chưa! ”
Cả hai chị em nhận lấy đồ vật, hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Nhất hài lòng. Coi như lập tổ chức tiện cho sau này. Tổ chức càng mở rộng và phát triển, việc thu thập xác quái vật để tu luyện của cậu coi như được giải quyết.
Còn cậu chỉ việc đi chu du tứ phía, trở về luôn có người hầu hạ, một mũi tên trúng nhiều đích là đây.
Nghỉ ngơi thêm một tháng nữa, Nhất bắt đầu lên đường đến địa điểm cuối cùng trong hàng trình: Thiên Quốc ở phía tây.
Sau khi để lại lời nhắn cho Lai Tự, Nhất dẫn theo cả hai chị em ra khỏi nơi đây.
Đã chuẩn bị Định Thiếp cho cả hai từ trước, nên rất thuận lợi rời đi.
Rời xa khu dân cư một quãng đường khá xa, Nhất triệu hồi ra chiếc thuyền sau khi qua cải tạo, mang theo cả hai chị em lên thuyền.