Chương 35: Con tàu lệch đường ray
Thanh niên nhìn hai người, mặt lạnh tanh.
” Hai ngươi, nơi đây là nơi thanh tu của bổn tọa, lại dám xâm phạm, tội đáng chết! ”
Cả hai chị em bị dọa cho thất sắc, luống cuống cúi đầu xuống trước thanh niên.
Minh Nguyệt biết phải giải quyết khó khăn trước mắt mới tính được chuyện về sau.
Cô nhanh trí, bịa ra một bộ xuất thân đáng thương, bị người bị hãm hại. Cả hai đang làm việc thì bị đánh ngất đi, lúc tỉnh dậy đã thấy nằm ở đây. Chứ không phải cố ý xâm phạm.
Kể ra tất cả xong xuôi, thứ gì cần nói cũng nói xong rồi, Minh Nguyệt cùng Minh Khuyết cúi đầu xuống chờ đợi. Cả hai lo lắng đến nỗi tiếng tim đập có thể nghe rõ ràng.
Thanh niên thật ra là Nhất, sau khi vào đây chuẩn bị một chút. Bây giờ là lúc tuồng kịch chính thức bắt đầu.
Cậu giả vờ nghi ngờ, bấm đốt ngón tay tính toán, rồi xoa mi tâm.
” Các ngươi đúng là bị lừa gạt, là ta nóng vội. Thôi các ngươi đi đi. ”
Nhất xoay người phóng lên trời biến mất, để lại hai chị em cô đơn.
Cả hai giờ mới nhận ra bản thân đã thoát tội, vội vã cúi đầu cảm tạ rồi phóng đi nhanh chóng, rời xa ngọn núi, sợ ở lại dù một giây cũng có nguy cơ bị phát hiện nói dối rồi bị bắt trở lại.
Chạy không biết bao xa, khi thấy những mái nhà, bóng người cúi đầu làm ruộng. Cả hai chị em mới dừng lại, thở phào nhẹ nhõm.
Minh Nguyệt thả Minh Khuyết từ trên lưng xuống: ” Chúng ta tới nơi có người sống rồi. Nên đi vào dò thám thông tin, coi nơi này là đâu. ”
Minh Khuyết gật đầu. Cả hai dùng bùn bẩn ngụy trang kín toàn thân, che đi mọi vẻ đẹp, kể cả con mắt cũng luôn híp lại.
Đi đến, dò hỏi những người đang cặm cụi làm nông.
Khi Mặt Trời lặn dần, cả hai chị em tìm hiểu được nơi này là Thành Hà Trấn.
Nằm ở Bắc Quang Quốc, một trong mười hai quốc gia.
Cả hai mới cố gắng nhớ lại, nhưng không thể tìm ra trong trí nhớ nơi này nằm ở đâu cả. Cuối cùng một đáp án mơ hồ hiện lên trong đầu cả hai: Nơi đây là một thế giới khác.
Tuy vậy, môi trường ở đây rất giống thế giới cũ của cả hai, tràn ngập Thần Quang trong thiên địa. Còn về sức mạnh, ở đây cũng có người tu luyện. Nhưng vì cả hai chưa tìm thấy được, cùng không dám tìm kiếm hỏi. Sợ bị chộp làm đồ chơi.
Vài ngày sau, cả hai xuất hiện trong một quán ăn lớn. Hai chị em vùi đầu rửa bát đũa. Sau khi biết được có lẽ nơi này nằm ở vị trí hẻo lánh hay một thế giới khác. Cả hai quyết định tìm việc làm và chỗ ở.
May mắn ở quán ăn này vẫn còn thiếu người rửa bát, cả hai được nhận vào làm, chỗ ở cũng được cung cấp, tuy chỉ là nhà kho đầy bụi bẩn.
Làm việc ở đây, do phải che giấu vẻ đẹp, cả hai luôn phải mặc kín đáo đầy khác thường, nên bị những người khác xa lánh, bắt nạt rất nhiều.
Có lần còn bị đổ nước bẩn lên người.
Nhưng hai người đều cam chịu, ngậm đắng nuốt cay làm việc.
Ba mươi năm sau.
Minh Nguyệt đứng trên lầu cao, nhìn ánh trăng trên bầu trời, thở dài.
” Thú triều sắp tới, cảnh giới Phát Quang của ta vẫn còn quá yếu. ”
” Tỷ, không cần lo lắng quá. Nơi này gần Vụ Sơn, có đại nhân Nhất trấn thủ, thú triều tới bao nhiêu, chịu chết bấy nhiêu. ” Minh Khuyết bước tới bên Minh Nguyệt, cười nói.
Minh Nguyệt cười. Lo nghĩ nhiều, còn có vị đại nhân cảnh giới Sơ Quang trấn thủ, thú triều cấp thấp sao có thể xâm phạm?
Nhưng lòng cô cứ cảm giác bất an. Thú triều là đám quái vật luôn rình rập đe dọa nhân tộc nơi đây.
Chúng sinh ra từ khe nứt hư không, xuất hiện có dấu vết, mục tiêu rõ ràng, nhắm đến thành trấn có con người cư trú.
Thú triều cấp thấp, thủ lĩnh cao nhất là cảnh giới Gia Cai Tượng. Một vị cảnh giới Sơ Quang là đủ dẹp yên. Nhưng nếu là thú triều trung cấp hay cao cấp, phải ít nhất xuất động một vị cảnh giới Bản Nguyên Quang hay Nhập Thần Quang mới giải quyết nổi.
Nhưng có lẽ là cô lần đầu gặp thú triều nên lo lắng quá. Theo ghi chép thú triều tấn công của Thành Hà Trấn, tất cả đều chỉ là cấp thấp thú triều, một mình vị đại nhân kia là đã đủ dẹp loạn nhanh chóng.
Thấy tỷ tỷ vẫn đứng đơ ra, vẻ mặt trầm tư. Minh Khuyết ôm tay Minh Nguyệt, kéo cô tới bàn ăn lớn. Trên bàn là đủ loại món ăn ngon do Minh Khuyết nấu, nói với tỷ tỷ: ” Tỷ không cần lo lắng, không sao đâu. Đây tỷ ăn thử đi, nhân lúc còn nóng, coi tài nghệ nấu ăn của muội có tiến bộ không. ”
Minh Nguyệt thấy muội muội không muốn bản thân buồn, liền gạt bỏ cảm giác bất an qua một bên, vui cười ăn uống với Minh Khuyết.
” A. Món này muội nấu có tiến bộ. Thịt ngọt hơn, vẫn giữ được gia vị ngấm vào. ”
” Hì hì. Tỷ khen muội như thế muội vui chết mất. Tỷ tỷ, thử ăn món này. ”
” Được. ”
…….
Cách Thành Hà Trấn một khoảng cách xa. Dao động không gian thấy rõ, giây sau, không gian nứt toác ra thành một cánh cổng đen ngòm xoay quanh liên tục.
Bước ra từ cánh cổng là một đám quái vật đủ loại kích cỡ, ánh mắt tham lam hung ác, muốn xé xác con mồi.
Dần dần, số lượng quái vật đi ra hết. Bước ra cuối cùng là một quái vật trâu to lớn, tỏa ra uy áp mạnh mẽ. Đi đến đâu, đất đá rung động, quái vật run rẩy.
Đám quái vật như triều bái quân vương, nằm xuống khuất phục.
Quái vật trâu dùng ánh mắt to lớn, nhìn về hướng của Thành Hà Trấn, rống lớn vang dội.
Đám quái vật như nghe được hiệu lệnh, khí thế hung hãn lao về hướng Thành Hà Trấn.
Hai ngày sau, quân lính tập hợp ngoài Thành Hà Trấn, có sự tham gia của nhiều người tu luyện.
Mọi người chú mục đến vị thanh niên đạp không đứng trên trời, đó là Nhất. Vị cao thủ trấn thủ nơi đây, cảnh giới Sơ Quang, dẹp yên bao nhiêu thú triều. Hôm nay có mặt cũng với mục đích duy nhất: dẹp yên thú triều.
Nhất nhìn xa xa, cột khói dày đặc, sắt khí bức người. Cười mỉm, thì thầm: ” Cùng bước vào giai đoạn cuối nào! ”
Đàn thú tràn đến như một cơn lũ, những nơi đi qua, không một thứ gì còn tồn tại, đất đá cây cối cản đường đều bị hủy diệt, san thành bình địa.
Mọi người của Thành Hà Trấn vẻ mặt tái mét, với số lượng này, đây không còn là phạm trù của thú triều cấp thấp nữa, đã đạt tới thú triều trung cấp. Điều đó đồng nghĩa với thủ lĩnh của chúng là quái vật cảnh giới MOTA tượng.
Tuy cảnh giới ngang bằng với đại nhân Nhất, nhưng do quái vật thường có thần thông mạnh mẽ, da dày thịt béo, nên có thể áp chế người tu luyện có cùng cảnh giới. Vậy mới có quy định phải có một vị cảnh giới Bản Nguyên Quang mới có thể dẹp yên thú triều quy mô trung này.
Bây giờ, tất cả mọi người gửi gắm hi vọng vào thân hình trên không ấy.
Nhất đứng trên không, thần tình lạnh nhạt.
Dù sao đây cùng là thế trận do cậu tạo ra, không có gì lo lắng.
Thú triều tiến đến gần, lộ diện thủ lĩnh của chúng ở cuối đàn. Một con quái vật trâu to lớn, uy áp mạnh mẽ tỏa ra từ nó, ánh mắt nhân tính hóa đầy vẻ khinh bỉ, nhìn về đám người Thành Hà Trấn như nhìn giun dế.
Nó gầm lớn, quái vật tăng tốc lao vào tấn công người Thành Hà Trấn, trận chiến khốc liệt cứ thế bắt đầu.
Nhất phi người lên cao, rồi lao tới quái vật trâu, vũ khí là cây sáo trên tay phóng to vung xuống.
Quái vật trâu hai sừng sáng lên, mạnh mẽ đỡ lấy đòn đánh. Không những vậy, còn phản công lại bằng một tia năng lượng mạnh mẽ phát ra từ cặp sừng.
Nhất không phòng bị, bị tia năng lượng đánh rơi xuống đất, cày nát ra một rãnh nứt lớn.
Nhìn vết thương trên người, ánh mắt cậu không thể tin.