Chương 32: Thí Luyện Tranh Tài
Nhất xua tay, biểu đạt không cần khách sáo.
Ông lão nhìn cậu, rồi nhìn đứa cháu đang bận rộn trồng rau ở góc vườn. Bùi ngùi nói:
” Ta muốn nhờ cậu một việc, coi như nể tình cảm bấy lâu. Cậu có thể chăm sóc Lai Tự giúp ta không? Ta biết thời gian của mình không còn nhiều, cao nhất là hết năm nay, ta sẽ phải rời xa trần thế. ”
” Để cảm tạ, coi như khu nhà này cùng tài sản ta tích góp, ta giao hết cho cậu. ”
Ông lão thở dài, khí sắc sa sút.
Nhất nhắm mắt, không biết đang suy nghĩ gì. Đến lúc mở mắt ra, cậu nói:
” Chuyện nhỏ, ông không cần lo lắng. Ta đủ sức chăm sóc Lai Tự một đoạn thời gian, còn về sau thì Lai Tự phải tự lập.”
Ông lão vui vẻ, biết chàng trai này đã đồng ý giúp đỡ cháu mình bước vào con đường tu luyện.
Tuy không đồng ý thu làm đệ tử, nhưng vậy cũng là đáp án mà ông mong đợi.
Còn việc chàng trai có giữ lời hay không, theo sự quan sát lâu ngày của ông, tính cách của chàng trai vẫn đáng tin. Mà không giữ lời thì đã sao? Ông cũng sắp rời đi, còn có đâu thời gian để suy tính, thà đặt cược một lần.
Ông rút từ tay áo ra tấm Thông Lệnh, đẩy về phía Nhất.
” Cảm tạ cậu, đây là số tinh thần ta tích góp. ”
Nhất cầm lên, nhìn con số dài trên đó, lắc đầu đưa trở lại.
” Ông cứ giữ lại cho Lai Tự, giờ cái này đối với ta vô dụng. ”
Nhất ngáp dài, nhắm mắt lại như ngủ say.
Ông lão cầm Thông Lệnh, tâm tư sinh động. Như thấu hiểu, ông đứng dậy, trước khi đi không quên cúi đầu cảm ơn lần nữa.
Nhất hé mắt nhìn bóng lưng đi xa của ông lão, lại nhắm mắt tiếp.
Ngày tháng thoi đưa, ngày đó cũng đến. Ông lão cạn kiệt tuổi thọ mà qua đời.
Nhớ hôm đó, tiếng khóc xé lòng của thiếu niên vang lên, đến khi không thể phát ra âm thanh vẫn không ngừng lại.
Nhất đứng bên cạnh thanh niên, lặng lẽ nhìn.
Hai năm sau.
Thanh niên mở mắt, cảm nhận Thần Quang cuộn chảy trong cơ thể. Hắn biết bản thân đã thành công, bước ra một bước nhỏ trong hành trình tu luyện.
Đứng dậy, hắn tới căn nhà có lão già đang nhắm mắt đung đưa trên ghế.
Vừa đến gần, lão già vung tay, một miếng ngọc bay vào tay hắn. Lão già lên tiếng: ” Bước đầu Nhập Quang tu Thần Quang. Tập Quang tạo khí mệnh, Phát Quang dệt quang bào. Quang Khải đúc thần giáp. ”
” Dựa theo lời ta chỉ dạy, kết hợp đồ ta để lại mà tu luyện. Nếu ngươi muốn truy cầu cảnh giới cao hơn, thì cần tự tìm. Đường hãy tự xây, không lên quá dựa dẫm vào kẻ khác. ”
Lai Tự cầm miếng ngọc, tâm rung lên, lấy dũng khí nói ra: ” Người sắp rời đi sao? ”
Nhất cũng không giấu diếm, gật đầu. Cậu đã ở đây nghỉ ngơi khá lâu rồi. Cũng đến lúc phải ra ngoài khám phá. Đó mới là con đường mà bản thân Nhất theo đuổi.
Lai Tự vẻ mặt buồn bã, nhưng hắn biết không thể giữ sư phụ lại mãi. Hắn cúi xuống dập đầu.
” Ơn nghĩa của người, con sẽ luôn khắc ghi. Tuy người không nhận con làm đệ tử, nhưng người mãi luôn là sư phụ trong lòng con. ”
Nhất nói khẽ: ” Còn chuyện của cha mẹ ngươi, đừng cố quá. Nên biết tự lượng sức mà làm, chắc hẳn ông ngươi cũng mong muốn ngươi sống an bình. ”
Lai Tự vẻ mặt buồn hơn. Trước khi ông rời đi, ông có kể ra bí ẩn cái chết của cha mẹ hắn là bị người hãm hại. Lúc đó trong lòng hắn sục sôi ý nghĩ trả thù. Đến lúc này, nó cũng là một trong những quyết tâm để hắn phấn đấu tu luyện.
Lai Tự ngập ngừng đáp: ” Đồ đệ sẽ luôn nhớ lời khuyên của sư phụ, cân nhắc kỹ trước khi làm. ”
Nhất đung đưa trên ghế tựa, nhắm mắt thở dài, xua tay đuổi Lai Tự đi. Lai Tự biết sự phụ không có tâm trạng nói chuyện tiếp, liền cầm miếng ngọc, rời đi.
Vài ngày sau.
Nhất đang nghỉ ngơi trên ghế tựa, từ trên không trung một con chim bay xuống đáp vào vai cậu.
Chim đen mở miệng kêu liên tục vài phút rồi dừng lại.
Nhất mở mắt ra, thì thầm.
” Thí Luyện Tranh Tài, cuộc thi năm mươi năm một lần sao? Có lẽ nên đi xem một chút. ”
Chim đen vỗ cánh bay đi xa, dần mất đi thân ảnh trên bầu trời.
……
Một tháng sau.
Bên trong khu nhà đấu lớn, được cấu tạo kiên cố với phong cách hiện đại.
Đông đảo khán giả ngồi trên kín khu khán đài. Bên ngoài khu nhà đấu lớn còn tụ tập một lượng người càng lớn hơn đến xem Thí Luyện Tranh Tài lần này.
Cuộc sống khá nhàm chán, thỉnh thoảng mới có dịp trọng đại, ai cũng háo hức.
Nhất thay đổi về trạng thái thanh niên. Gương mặt không nổi bật, bình thường đến tầm thường, ngồi trên khán đài. Ánh mắt mới mẻ nhìn khắp nơi.
Công nhận tuy đã có kinh nghiệm tham gia Lễ Chọn Tài giống Thí Luyện Tranh Tài. Nhưng bố trí ở đây tạo cảm giác thích thú hơn nhiều.
Mái vòm lớn bọc kín, từng ngọn đèn ma tinh lớn treo trên trần chiếu xuống dưới, có thể thay đổi đủ loại màu sắc.
Đến ghế ngồi cũng được thiết kế tỉ mỉ, tạo cảm giác thoải mái khi ngồi. Quan trọng hơn có cả đèn cổ vũ, đầy đủ mọi hình dạng.
Cậu đang đánh giá xung quanh, bỗng dưng xung quanh mất hết ánh đèn, cả sân đấu trở nên đen kịt. Bóng tối đối với cậu là vô dụng, nhìn vẫn đảm bảo bình thường, nên cậu không lo lắng.
Ánh sáng cũng chỉ bị dập tắt trong giây lát, rồi từng loạt ánh sáng trắng phát ra từ ma tinh đồng loạt chiếu vào nam tử trung niên, trang phục đẹp đẽ.
Nam tử lịch sự cúi chào khán giả.
Hắn giơ cao tay hô lớn: ” Mọi người chắc đều rất háo hức phải không? ”
Khán đài trong giây lát đáp lại: ” Đúng! ”
Nam tử làm trò ảo thuật, tay chỉ lên trần. Theo đó, từng màn ảnh lớn hiện ra, chiếu lên một bản danh sách thông tin tuyển thủ.
Nam tử giới thiệu từng thành phần tham gia, không quên nói về thành tích của những người từng tham gia qua Thí Luyện Tranh Tài.
Được một lúc, nam tử chuyển sang nói về quy định giải đấu và phần thưởng.
Nhất ngồi nghe, chọn lấy ba điều quan trọng nhất trong quy định giải đấu.
Một là không chấp nhận ngoại tộc tham gia, bao gồm bán nhân, kẻ dị biệt,..
Hai không dùng chiêu trò gian lận, còn như thế nào là gian lận thì phụ thuộc vào quyết định của bên ban tổ chức đưa ra.
Ba là ai không tuân thủ quy định, giết không tha.
Thông qua quy định thứ ba, có thể thấy được sức mạnh của Bang TaKimMa. Là quốc gia đứng đầu về sức mạnh, Bang TaKimMa không hề nể mặt các quốc gia còn lại.
Còn thiếu ghi rõ: ” Ta thích giết người của nước ngươi mà không xin phép đó, ngươi làm được gì? ”
Cười mỉm, cậu tập trung vào trận đấu đầu tiên chuẩn bị diễn ra. Nhờ vào màn hình lớn, khán giả ở mọi góc độ điều dễ dàng theo dõi trận đấu. Cả bên ngoài nhà thi đấu cũng có màn ảnh lớn.
Hai kẻ cao lớn bước lên lôi đài lục giác. Cả hai không nói một lời, vung nắm đấm lao vào nhau.
Từng chiêu ra tay không chút lưu thủ, đánh đến nắm đấm hóa thành tàn ảnh, tiếng tít gào của gió bên tai.
Người không có tóc nhắm đến đầu đối thủ, tung một quyền có ánh sáng bao bọc, sức mạnh bùng nổ.
Tiếng thì thầm: ” Quang Kỹ – Đả Quyền ”
Đối thủ cũng không thua kém, người nghiêng về sau, tay ra quyền, sức mạnh phát tán ra xung quanh, uy lực khó lường.
Tiếng thì thầm: ” Quang Kỹ – Sà Quyền. ”
Hai bên va chạm, Sà Quyền chiếm ưu thế, lấy nhu khắc cương, thành công đả thương gã đầu trọc.
Gã đầu trọc hai mắt tức giận, quyền quyền tung ra ẩn chứa toàn lực.
Nhưng dù vậy, sau vài phút gã đầu trọc vẫn bị một chiêu hiểm trúng bụng, ngã xuống trọng thương bất tỉnh.
Trọng tài ra sân, sau khi xác định gã đầu trọc mất khả năng chiến đấu, tuyên bố người còn lại chiến thắng.
Nhất ngồi trên khán đài, cảm thấy trận đấu này độ hấp dẫn quá kém, làm cậu cảm giác tẻ nhạt vô vị.
Một số khán giả kề bên cậu còn xì xào chê bai, đủ biết độ tệ hại của trận đấu.
Nam tử dẫn chương trình vội trấn an khán giả đang xao động.
” Các vị, trận đấu vừa nãy chỉ là mở màn. Đến tiếp theo mới coi là chính thức, chắc chắn để mọi người thỏa mãn. ”
Trong ánh đèn, hai đối thủ bước lên.
Hình ảnh lẫn thông tin của cả hai đồng loạt hiện rõ trên màn ảnh.