Chương 31: Cấp 100
Nhất mở cửa, thấy bên ngoài là cậu bé đang rụt rè. Lai Tự nhìn cậu, hỏi:
” Anh có muốn ăn uống chung với ông và em không? Với ông em bảo anh có nhu cầu gì không? ”
Nhất mỉm cười: ” Anh không cần thêm gì cả. Ông với em cứ sinh hoạt như bình thường, như lúc không có anh đến là được. Cảm ơn cả hai đã quan tâm. ”
Cậu lấy từ trong áo ra hai chùm quả, đặt vào tay Lai Tự.
” Đây là chút quà, tặng cho em với ông ăn cho vui. Thời gian tới anh sẽ bận việc, bảo ông không cần đến thăm và cũng không cho ai đến gần nhà anh. Em về truyền lời đi. ”
Lai Tự rụt rè cầm hai chùm quả, cúi đầu cảm ơn, rồi rời đi.
Nhất nhìn theo, khẽ lắc đầu. Cậu đã phát hiện ông của Lai Tự tuổi thọ sắp cạn. Không thể giúp gì ngoài việc tặng trái cây do cậu tạo ra, giúp ông chống lại mọi bệnh tật, và sống khỏe mạnh đến những giây phút cuối đời.
Người thường sống tối đa một trăm năm mươi năm. Nhưng khi bước vào con đường tu hành, tuổi thọ từ hai trăm năm trở lên.
Ở cảnh giới ban đầu Nhập Quang, tuổi thọ cao nhất có thể đạt tới ba trăm năm.
Nhưng ông lão tuy có tu luyện, tiếc cảnh giới chỉ là Nhập Quang, căn cơ lại tổn hại nặng, tuổi thọ đã sắp cạn, số phận khó xoay chuyển.
Coi như là cậu, nếu không dùng sức mạnh duy trì liên tục, cũng sẽ bị sinh tử trói buộc. Còn việc giúp đỡ, hắn bây giờ cũng không mạnh đến thế. Làm việc trái ngược quy tắc thế giới này, càng phải giá lớn gấp nhiều lần. Dù sao cũng là khách qua đường, không thể vì đó mà tổn hại đến bản thân, giúp trong phạm vi có thể, không thẹn với lương tâm.
Trở về phòng khách, cậu tháo xuống đống trang sức, chọn đại một cái vòng, cầm lên.
Tung về phía trước mặt, trong không khí thình lình xuất hiện liên tiếp xác quái vật rơi xuống.
Đến khi trang sức vỡ vụn, xác chết mới ngừng xuất hiện. Cả phòng giờ tràn ngập bởi xác chết quái vật, năng lượng dày đặc từ chúng tỏa ra. Không nhờ phòng hộ cậu bố trí từ trước bên ngoài, giờ vệ binh đã mò đến đây rồi.
Sở dĩ xác quái vật to lớn lại chứa vừa đủ căn phòng, đơn giản là vì cậu đã dùng sức mạnh giảm nhỏ kích thước của chúng lại, thuận tiện cho công việc hấp thụ.
Nhất đưa tay chạm vào xác quái vật, không bao lâu xác quái vật trở thành cát bụi tan biến. Cứ như vậy, Nhất lặp đi lặp lại công việc, không biết mệt. Đến lúc chứa đủ năng lượng mười tầng, cơ thể cậu tan biến vào khoảng không, đi vào Không Gian Trùng Điệp.
Vài ngày sau, cậu lại xuất hiện trở lại, cơ thể đầy rẫy vết thương to nhỏ. Sau khi nghỉ ngơi hồi phục lại, cậu lại tiếp tục.
……
Mười năm sau.
Nhất quan sát con quái vật khổng lồ trước mắt, cảm thán.
Sau hai năm mệt mài tu luyện, hấp thụ năng lượng từ xác quái vật. Nhất thuận lợi đạt tới cấp 99. Tiếp tục thừa thế tiến lên hấp thụ thêm năng lượng, cậu lại tới ngưỡng cửa cấp 100. Không chừng chừ, cậu hấp thụ năng lượng lấp đầy tầng thứ mười.
Con mắt màu đen bí ẩn trên lòng bàn tay xuất hiện kéo cậu vào Không Gian Trùng Điệp.
Cậu tưởng chừng sẽ chiến đấu với quái vật giống như những lần trước. Nhưng không, chẳng có gì xảy ra cả. Nhất lang thang giữa không gian đen kịt,mênh mông không có điểm cuối.
Tiêu tốn tám năm tính toán, thử đủ mọi cách, cuối cùng cậu thành công tính ra, bản thân đang đứng trên cơ thể con quái vật mà bản thân đang tìm kiếm.
Lần này cậu dồn lực phóng to cơ thể, kích thước lớn hơn tất thẩy mọi lần thử trước. Cuối cùng, Nhất đã thấy rõ được hình dáng quái vật.
Quái vật to lớn, hình thể như là một quả cầu đen tuyền. Nó như đang lâm vào ngủ say. Nhân cơ hội, Nhất hành động.
Hít sâu, Nhất tạo ra một thanh kiếm khổng lồ, dồn lực chém mạnh về phía quái vật.
Quái vật đang ngủ không thể phòng bị, hứng trọn nhát chém, nó bừng tỉnh, gào lên đau đớn và tức giận.
Từ cơ thể quái vật, từng nhánh máu thịt mọc ra, như có ý thức, vương dài ra chủ động tấn công Nhất.
Nhất không bị bất ngờ, sau vô số trận chiến, kinh nghiệm chiến đấu của cậu đã đạt tới trình độ lão luyện.
Thanh kiếm vung ra liên tiếp như một cối xay, nhanh chóng chặn thế công quái vật, chặt đứt vô số nhánh máu thịt tiếp cận.
Nhưng máu thịt bị cắt rời lại bất ngờ trở thành những quái vật độc lập. Chúng bám lên người Nhất, dùng giác hút biến đổi từ máu thịt xuyên thủng da thịt, bắt đầu hút lấy hút để sức mạnh của cậu.
Nhất nhẫn nhịn đau đớn, điều động sức mạnh đánh văng chúng đi, kết hợp lùi lại.
Quái vật càng ngày càng tái tạo ra nhiều nhánh máu thịt, từng nhánh máu thịt tạo thành một mạng lưới như rễ cây, rậm rạp chằng chịt lan rộng ra xung quanh, che phủ kín không gian. Tấm lưới lớn đó mục tiêu nhắm đến giam giữ Nhất.
Nhất hừ lạnh, tay bùng phát ngọn lửa mạnh mẽ, phóng về phía quái vật. Ngọn lửa quét qua đâu, máu thịt bị cháy thành tro.
Nhiệt độ khủng khiếp làm không gian biến dạng.
Quái vật lập tức phản công, nó dùng cơ thể như một quả cầu, lao đến tấn công.
Quái vật lao thẳng vào ngọn lửa, dù bị thiêu đốt, nhưng nhanh chóng bị dập tắt.
Thừa thế xông lên, quái vật va vào cơ thể Nhất, đè xuống dưới. Từ cơ thể, lẫn xung quanh liên tục có từng sợi máu thịt đâm vào cơ thể Nhất, hút khô mọi thứ chúng chạm vào.
Nhất cảm nhận cơ thể như có hàng ngàn, hàng triệu con kiến gặm xé cơ thể.
Nhất gầm lên, một ngọn lửa mạnh mẽ bao bọc cơ thể cậu lại, mới tạm thời hoãn lại tốc độ chúng gặm nhấm.
Dùng sức mạnh, khó khăn lắm mới thành công đánh quái vật ra xa. Nhất đứng dậy, cơ thể bọc trong bộ giáp lửa nhiệt độ kinh khủng. Tay cầm thanh kiếm rèn đúc từ ngọn lửa lao vào quái vật.
Cả hai giao chiến ác liệt, không ai nhường ai, sức mạnh ngang ngửa.
……..
Hai mươi năm sau.
Cơ thể Nhất thủng trăm ngàn lỗ, không thấy một chỗ nào còn nguyên vẹn. Cậu đâm thanh kiếm sâu vào cơ thể quái vật, dùng ngọn lửa từ kiếm tuôn ra, thiêu đốt nó từ bên trong.
Quái vật thoi thóp, cố gắng phản kháng, nhưng bị cậu chặn đứng. Trong đau đớn, nó hóa thành tro bụi.
Nằm xuống thở hổn hển, Nhất không thể tin nổi quãng thời gian hai mươi năm này đã ăn bao nhiêu khổ, chịu bao nhiêu tra tấn. Nhưng mọi thứ giờ đã kết thúc.
Bên cạnh, một cánh cửa quen thuộc hiện ra, như lời khẳng định chiến thắng của cậu.
Mệt mỏi đẩy cửa, cậu đã thấy trở về căn nhà quen thuộc.
Người đầy vết thương, cậu ngã xuống đống xác quái vật, để lại chỉ lệnh cho cơ thể tự chủ hấp thụ năng lượng chữa trị thương thế, rồi chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy, cơ thể đã cơ bản khôi phục chức năng.
Nhất kiểm tra bản thân. Ngoài việc đã đạt cấp 100, cậu còn phát hiện dòng số đếm trong đầu sáng lên thêm một đoạn.
Từ ban đầu chỉ sáng một phần tư, giờ đã thành hai phần tư.
Theo suy đoán nhanh chóng, cậu kết luận sự thay đổi này liên quan đến cấp 100. Còn việc dòng số đếm sáng lên để làm gì, cậu cũng chỉ ngậm ngùi từ bỏ truy tìm đáp án, vì chẳng có chút manh mối nào.
Những ngày tiếp theo, sau khi phá bỏ cấm chế xung quanh nhà, cậu đi qua chào hỏi ông lão và Lai Tự. Lai Tự nay là một chàng thanh niên khỏe mạnh.
Sau thời gian dài tu luyện và chiến đấu với tần suất cao, Nhất muốn cho bản thân cơ hội để thư giãn.
Đống xác quái vật đã tiêu hao sạch, chuyển hóa thành năm tầng của cấp 100.
Nhất ngồi trên ghế nằm, nhàn nhã uống trà.
Nhận ra có người đến, cậu nhìn sang.
Ông lão cơ thể đã tốt hơn rất nhiều so với lần đầu cả hai gặp nhau, giờ đi đứng không khác gì người bình thường khỏe mạnh. Không còn bóng dáng của bệnh tật, trông sức sống tràn đầy.
Nhưng Nhất biết, tuổi thọ ông chỉ còn một năm nữa. Dù cơ thể có khỏe mạnh như nào, ông cũng phải ra đi. Tuổi này rồi, căn cơ lại tổn hại, muốn tu luyện cũng không thể, cơ thể không chịu nổi giày vò.
Nhất đưa tay ra mời, ông lão vui vẻ ngồi xuống ghế bên cạnh.
Ông nhìn về bầu trời trong lòng trầm ngâm, cuối cùng ông mở lời.
” Chàng trai, ta biết cậu là người tu hành, cảnh giới cũng không thấp. Nhờ cậu mà thân thể ốm yếu của ta mới khỏe trở lại. Ta rất cảm ơn cậu đã ra tay giúp đỡ. “