Chương 30: Phấn đấu
Cha của Nghịch Lân, chân thể khổng lồ, gầm lên tức giận : ” Thằng nghịch tử! Cả ngày chỉ biết phá phách, chơi bời. Nếu nó chịu sử dụng một phần đó dùng cho việc tu luyện. Giờ tộc ta có phải thêm một trụ cột vững chắc không. ”
Mẹ Nghịch Lân đến bên cạnh, giọng hiền từ: ” Con còn nhỏ, làm gì phải gò bó? Lão tổ cũng chỉ giận cho có thôi, lần nào cũng vậy. Anh đừng có tức giận con quá.”
Cha Nghịch Lân thở dài, bất đắc dĩ: ” Em cứ bao che cho nó, phải để nó trưởng thành. Tộc ta đang cần máu mới. Lão tổ cũng vừa trọng thương, thời gian cũng chẳng còn nhiều. Cần một người đứng ra gánh vác cả tộc, con nó là thiên tài trăm nghìn năm có một, phải đảm nhận trách nhiệm nặng nề này. ”
Mẹ Nghịch Lân thở dài, ánh mắt đau buồn, di chuyển ra ngoài: ” Được rồi. Khi con về, em sẽ nghiêm khắc hơn. ”
Cha Nghịch Lân cũng đi ra phụ giúp tìm kiếm Nghịch Lân. Cả tộc không ngờ rằng, Nghịch Lân sớm đã theo người ngoài bỏ trốn rồi.
……..
Nhất nhìn dãy núi Vô U cao lớn trước mặt, lắc đầu ngao ngán, rồi bắt đầu leo lên.
Lần này, cậu có tiến bộ, chỉ mất bốn năm đã vượt qua dãy núi, đến được vùng đất tiếp theo.
Rời dãy núi, Nhất đi thêm ba ngày đường.
Chẳng bao lâu, phía xa đã hiện lên bóng dáng mục tiêu lần này. Đó là một khu dân cư rộng lớn, từng ngôi nhà mọc san sát nhau, được bao bọc bởi một màn chắn năng lượng khổng lồ.
Nhất trầm trồ trước quy mô tráng lệ, vô thức tăng tốc tiến gần hơn.
Khi trời tối, Nhất đã có mặt trước lối vào khu vực dân cư to lớn này.
Khác với những nơi khác, ở đây không có cảnh xếp hàng. Hai người mặc áo đen đứng canh hai bên, trước mặt là một thiết bị hiện đại. Người vào chỉ cần đặt Định Thiếp vào máy, chờ vài giây để máy quét, rồi nhận lại là được phép vào.
Nhất đi đến, bắt trước theo. Bỏ Định Thiếp của cậu vào máy, chiếc máy hiện ra sóng năng lượng quét qua một lượt, rồi trả lại thẻ.
Lính canh gật đầu ra hiệu.
Nhất từ từ đi vào bên trong. Hiện ra trước mắt cậu là từng dãy nhà khác biệt xây xen kẽ với nhau, kéo dài hai bên, tạo thành một lối đi chính giữa.
Người đi đường ăn mặc đủ kiểu trang phục, nhìn mà hoa hết cả mắt.
Xung quanh vọng lại từng tiếng nói chuyện rộn rã, đám trẻ con chạy nhảy vui vẻ khắp nơi.
Càng đi sâu, khung cảnh càng tráng lệ. Nhà cửa hai bên dần thay bằng các tòa tháp cao lớn, đồ sộ.
Người ở đây vẻ mặt lạnh lùng, ai cũng đi rất gấp, trông thật vội vã. Không khí bớt nhộn nhịp, chỉ còn tiếng bước chân đơn điệu.
Đến khi mặt trời mọc lên, Nhất dừng chân. Bởi một đội mặc áo đen ngăn cản cậu bước tiếp. Theo như cậu cảm nhận, đám này cảnh giới cũng không thấp, chưa biết chuyện gì, cậu cũng ngoan ngoãn hợp tác.
Một tên áo đen bước ra, lạnh lùng nói: ” Quy cũ, đưa giấy thông hành, mới được phép đi vào. ”
Nhất vô thức đưa Định Thiếp ra, nhưng cả đám áo đen nhìn nhau, không ai đưa tay nhận lấy.
Tên áo đen trông có vẻ là đội trưởng bước ra, nhìn cậu, hỏi: ” Mới đến đây? ”
Nhất gật đầu.
Gã đội trưởng nói: ” Vậy coi như giúp ngươi hiểu quy định ở đây. Vùng từ đây trở ra là nơi hoạt động của người thường tham quan, buôn bán và sinh hoạt. Còn từ đây trở vào trong là nơi cho quyền thế ở. Nên lần sau, không có giấy thông hành cho phép vào trong, thì không được lảng vảng xung quanh đây. Nếu có hành vi vi phạm, lúc đó đừng trách chúng ta bắt ngươi vì tội quấy rối.”
Nói xong. gã ra hiệu đuổi cậu đi.
Nhất bị xua đuổi, những người đi ngang qua chỉ nhìn chút rồi lại tiếp tục đi, vẻ mặt như nói ” nhìn đã quen “.
Cậu ngượng ngùng rời đi, trở về lại khu vực ngoài cùng. Nơi đây theo cậu thấy, tuy nhìn qua ai cũng không phú quý như phía trong, nhưng lại giàu có tình cảm. Không khí nhộn nhịp, có sức sống. Đây là không khí mà Nhất thích hơn.
Khi đi dạo xung quanh, Nhất cảm thấy góc áo bị kéo, cậu quay lại nhìn.
Cậu bé rụt tay về, rụt rè nói với cậu.
” Anh ơi. Anh có cần thuê nơi ở không ạ? Chỗ ông em có phòng trọ, giá cả hợp lý. ”
Thấy Nhất im lặng, cậu bé cúi đầu, vội vã chạy đến nơi khác.
Nhất đang phân vân, thấy cậu bé sắp đi mất, vội đưa tay kéo cậu bé lại.
” Nhóc. Có cho thuê nhà ở đúng không?”
Cậu bé rụt rè gật đầu.
Nhất cười, ” Vậy dẫn anh đi xem thử. Nếu được anh sẽ thuê. ”
Cậu bé vẻ mặt trở nên tốt hơn trông thấy, lòng nghĩ đợt này có tiền mua thuốc cho ông rồi. Bên ngoài thì tranh thủ kéo tay cậu đi qua những con đường chật hẹp, rắc rối.
Cậu bé dừng lại trước mặt một khu nhà trông khá cũ kỹ, nhưng so với những căn nhà bên cạnh. Cũng coi như là một khu nhà ” mới “.
Cậu bé tiến đến gõ vào mặt cửa, gọi to: ” Ông ơi, cháu Lai Tự đây! Có người đến xem nhà!”
Từ bên trong, một chuỗi dài tiếng bước chân vang lên. Lúc ngừng lại, cửa được mở ra, một ông lão đang ho khan bước ra.
Cơ thể ông gầy gò, lưng còng, mắt híp lại chỉ còn một khe hở để nhìn. Mặc trên người bộ quần áo hơi chút cũ nát.
Ông hướng ánh mắt vào đứa cháu, vẫy gọi cậu bé. Cậu bé chạy đến ân cần đỡ ông.
Người ông vuốt đầu cháu, ngước lên nhìn cậu nói: ” Khụ khụ, chàng trai muốn xem nhà? Theo ta. ”
Ông cùng đứa bé di chuyển vào bên trong, Nhất đi theo phía sau.
Đi một đoạn, ông lão dừng lại, chỉ vào căn nhà khá rộng trước mặt nói: ” Ở đây. Khụ khụ, chàng trai có thể vào trong xem nội thất. Nếu ưng ý, ta lại bàn giá sau. ”
Nhất đứng trước căn nhà, không cần vào trong, thông qua côn trùng truyền về tin tức, cậu đã nắm rõ nội thất bên trong.
Cậu trả lời ông lão: ” Ta đồng ý ở đây. ”
Ông lão cũng không nói gì về việc cậu sao không vào xem, đã vội đồng ý, chỉ đáp: ” Giá cả tính theo số ngày thuê. Thuê ngày một giá, tháng giá khác, năm lại giá khác nữa. Khụ khụ, chàng trai muốn thuê thế nào? ”
Nhất suy nghĩ, cho ra câu trả lời: ” Ta muốn mua lại căn nhà này. Ông ra giá đi. ”
Cậu nghĩ, với số tinh thạch trong tay, mua một căn nhà để ở lâu dài, tiện cho tu luyện, là hợp lý.
Ông lão lâm vào trầm tư, cậu bé kế bên cũng đứng im bất động, như sợ ảnh hưởng đến suy nghĩ của ông.
Sau một lúc, ông lão gật đầu: ” Có thể. Khụ khụ, căn nhà này ta bán giá một trăm nghìn tinh thần, không mặc cả. ”
Nhất tính toán, cảm thấy giá cả rất hợp lý. Dạo này giá đất lên cao, hơi đắt chút không vấn đề. Mà giá ông lão đưa ra đã rẻ hơn một phần ba thị trường rồi, không có lý do gì để từ chối.
Cậu cười.
” Thành giao! ”
Cậu đưa cho ông tấm Thông Lệnh màu xanh lá, khắc con số một trăm nghìn rõ nét.
Ông lão nhận lấy, nhìn ngắm một lúc, rồi thu vào túi. Hai bên trò chuyện một lúc. Khi trời dần tối, ông lão dắt theo đứa cháu tạm biệt cậu, rời đi.
Nhất bước vào căn nhà mới. Bốn bức tường được sơn trắng, trần nhà gắn một chiếc đèn quạt lớn, vừa chiếu sáng vừa làm mát cả căn nhà.
Căn phòng chia làm bốn phòng: phòng ngủ, phòng bếp, phòng vệ sinh và phòng khách.
Vào phòng ngủ, Nhất nằm trên chiếc giường đơn sơ, không biết lúc nào mệt mỏi ập đến, kéo cậu chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Nhất mở mắt tỉnh dậy. Dùng sức mạnh làm sạch qua cơ thể rồi bước ra phòng khách rộng rãi nhất.
Cậu thuận tay tạo ra một tờ giấy trắng, viết dòng chữ, dáng lên tường.
( Mục tiêu đạt cấp 100.)
Vừa xong, tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.