Chương 29: Bóng đen bí ẩn
Nhìn cậu giờ như thổ hoàng đế, cả cơ thể đeo kín vòng cổ và trang sức, từ xa nhìn cứ tưởng đang mặc giáp.
Thực ra, đây đều là vòng trữ vật, nhưng dung tích chứa ít, buộc cậu phải dùng nhiều cái để chứa.
Nhất muốn gộp tất cả vào một chiếc nhẫn. Nhưng gặp hai vấn đề: thứ nhất khó ở việc kỹ năng này nghiên cứu chưa được sâu. Thứ hai là cấp độ hiện không đủ để thực hiện việc nâng cấp. Nên giờ chỉ đành dùng cách này.
Một đồng đội gần bên hô lớn: ” Thổ hào, qua đây giúp một tay! ”
Nhất rút đi suy tư, lao đến, vung sáo đập tan một đợt quái lớn, giúp hắn có cơ hội nghỉ ngơi. Xong việc, cậu lại trở về vị trí của mình.
Nhìn dòng quái vật vẫn cuồn cuộn kéo đến, giống như vô tận. Nhất tính toán rồi kết luận: ” Khoảng nửa tiếng đến một tiếng nữa. Là thời điểm phù hợp rút lui.”
Nửa tiếng sau.
Nhất thảo luận với mọi người, tất cả đạt chung quyết định.
Cả đoàn rút lui, đi theo chiến xa, di động dần về cổng ra.
Từ trên cao, đoàn đội như một mũi tên, xuyên qua đàn quái vật, xông ra ngoài.
Chẳng bao lâu, khi cả đoàn đội thành công thoát khỏi phạm vi cấm địa, đám quái vật gầm thét tức giận, rút lui trở về lại vào trong.
Một số nhỏ còn cố gắng bám theo đám người, mọi người sau khi ổn định, liền quay lại dọn sạch đám quái tàn dư.
Nhất nhìn về cấm địa, ánh mắt vẫn còn sự nuối tiếc. Bỗng một cánh tay đặt lên vai cậu, kèm giọng nói an ủi.
” Sao làm vẻ mặt thương tâm thế? Đại nhân Ngô Tụ đã bảo không cần đợi, chúng ta cũng cố hết sức rồi. Việc gì phải giữ gánh nặng trong lòng?”
Nhất quay sang, thấy một gã đầu trọc cao lớn. Cậu nghĩ thầm con hàng này có vẻ hiểu lầm rồi không. Ta đây là đang tiếc đống xác quái vật, ai thèm quan tâm sống chết của tên Ngô Tụ chết tiệt đó.
Mặc kệ ánh mắt ” ta hiểu mà ” của gã đầu trọc. Nhất bước đến chiếc chiến xa bị hư hỏng nặng. Một số người đang vây quanh lấy chiến xa thì thầm. Cậu tai thính, nghe được một ít thông tin.
” Chiến xa này hỏng rồi, vô dụng, bỏ đi thôi. ”
” Quá phí! Mang về bán cho mấy kẻ thích sưu tầm, ít nhất cũng kiếm được chút. ”
” Hâm à? Thứ này nặng lắm đấy, ngươi khiêng nổi không? Cuộn trữ vật chứa được không?”
” Ừm. Nhưng ta có thể thử. Chưa thử sao biết? ”
” Thôi đi! Chiến xa này làm từ chất liệu đặc biệt, có thể tự tu bổ khi còn năng lượng. Nhưng một khi cạn kiệt hết năng lượng, sẽ nhanh chóng hóa thành một đống phế liệu, hoàn toàn vô dụng, chẳng khác gì một tảng đá lớn được điêu khắc tỉ mỉ chút thôi. Nên tốt nhất ngươi từ bỏ đi. ”
Mấy tên thì thầm to nhỏ với nhau, rồi kéo nhau đến chiến xa khác.
Nhất tiến đến sờ thử chiếc chiến xa bị bỏ lại. Nó to lớn như một pháo đài di động, trông rất uy lực.
Tiếc thay, như lời bọn bắn trao đổi, giờ đây chiến xa này chỉ là một tảng đá được điêu khắc tỉ mỉ chút thôi, ngoài ra chẳng còn tác dụng gì.
Nhưng đó là đối với bọn hắn, còn với cậu lại khác, còn có thể tái sử dụng.
Nhân lúc không ai để ý, Nhất bình tĩnh đưa tay thu hồi chiến xa, không để lại dấu vết, rồi rời đi.
Đi dạo một vòng, thấy nơi tụ tập đông người, cậu tò mò tiến đến.
Hóa ra là đang tổ chức bày bán, trao đổi chiến lợi phẩm.
Dù sao cũng đang rảnh, Nhất đi dạo xem thử.
Sau một lúc, cậu chán nản. Không phải không có đồ vật cậu cần, mà còn nhiều là đằng khác. Tuy nhiên, cái nào giá cũng trên trời, không lỡ bỏ tinh thần ra mua.
Trước một sạp hàng, một thanh niên tuấn tú và một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn nhìn thấy bóng lưng Nhất lướt qua, trao nhau ánh mắt nghi hoặc.
Cả hai thì thầm với nhau. Thanh niên nói nhỏ:
” Có chắc là đội trưởng không? ”
Cô gái gật đầu: ” Chắc chắn! Dáng người thấp bé đó, ta không thể nào lầm được. ”
Thanh niên tuy cảm thấy cách nhận dạng của cô gái hơi kỳ, nhưng cũng không nói gì, kéo tay cô đuổi theo. Chỉ vài bước cả hai đã đuổi kịp, giơ tay lên vỗ vào vai Nhất.
Nhất nghi hoặc quay người lại, nhận ra hai người, sắc mặt không vui nay càng thêm khó chịu.
Cả hai chào hỏi: ” Đội trưởng, ngài khỏe chứ?”
Nhất xua tay: ” Sao, tìm ta có việc gì? ”
Cả hai ngượng ngùng: ” Cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là…hơi chút thiếu tinh thần, nên muốn..”
Chưa nói hết, Nhất ra đưa tay ra hiệu dừng. Cậu vuốt vuốt mi tâm cảm thấy nhức đầu, nghĩ đến việc bị đám này lừa một vốn. Ban đầu thắng nhiều tưởng dễ ăn, đến lúc đặt to thì đánh liên tiếp thua, thành ra bị hố thảm, nợ một khoản tinh thần lớn.
Càng nghĩ càng cảm thấy thua thiệt. Không nói thêm, nợ thì trả, Nhất mặt lạnh lùng lấy tấm thẻ Thông Lệnh tím, đưa cho cả hai.
” Đây, cầm lấy. Coi như thanh toán hết nợ, còn dư cho luôn cả hai. Đừng làm phiền ta nữa, mau cút. ”
Cả hai vui vẻ nhận lấy Thông Lệnh, chào tạm biệt rồi rời đi.
Nhất tiếp tục đi dạo, nhưng tâm trạng chưa bao giờ tệ đến thế.
Trong bóng tối, một đôi mắt đầy bí hiểm nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, nở nụ cười rồi biến mất.
Hội chợ không tồn tại lâu, ba ngày sau theo mọi người rời đi mà kết thúc.
Nhất vừa đi vừa xem bản đồ. Trên mặt bản đồ đã có hai nơi được đánh dấu. Chỉ còn hai nơi cuối cùng nữa là chuyến đi chu du của cậu sẽ hoàn thành.
Nhìn vào bản đồ, cậu lẩm bẩm: ” Vậy điểm đến tiếp theo là Bang TaMaKi, xuất phát!” Tinh thần hăng hái, Nhất phi nhanh.
……….
Ngô Tụ đang nhắm mắt tĩnh tâm, bỗng mở mắt, nhìn về mặt hồ dung nham phía trước, đang cuồn cuộn gợi sóng.
Từ dưới dung nham, thân hình quen thuộc xuất hiện. Nghịch Lân chui ra từ dung nham, đến gần Ngô Tụ, há miệng phun ra một trụ đá màu sắc đỏ cam rực rỡ, nhỏ xíu.
Ngô Tụ cầm trụ đá, nhìn Nghịch Lân nói: ” Đây là Đả Ngọc Mạch Sơn? Sao nhỏ thế? ”
Nghịch Lân gãi đầu, đáp: ” Tại nó lớn quá, mang theo bất tiện. Nên ta nhờ người bạn giúp thu nhỏ nó. Chủ nhân yên tâm, ta biết cách khôi phục kích cỡ nó về ban đầu. ”
Ngô Tụ cũng chỉ có thể gật đầu, dù sao có cái mang về là được. Cất Đả Ngọc Mạch Sơn đi, Ngô Tụ ra lệnh cho Nghịch Lân trở hắn rời đi.
Nghịch Lân vui vẻ, mang theo Ngô Tụ trên lưng, lao ra khỏi cấm địa.
Trên đường đi, nhiều quái vật xông đến cản trở, nhưng đều bị ánh mắt của Nghịch Lân trừng trở về. Cả hai thuận lợi rời khỏi.
Ngô Tụ ngồi trên lưng Nghịch Lân, thầm nghĩ đến thú cưỡi của sư phụ. Nghe nói là một cổ thú trong cổ địa. Hắn thật ao ước có thể sở hữu một con, cưỡi Nghịch Lân có ngầu đấy, nhưng chưa đủ ” bá khí ” đối với hắn.
Nếu để Nghịch Lân biết suy nghĩ trong lòng Ngô Tụ khinh bỉ, thầm mắng: ” Đúng là được voi đòi tiên! ”
Sâu dưới đáy hồ dung nham, hàng loạt quái vật khổng lồ, ngoại hình giống Nghịch Lân đang di chuyển.
Một đám quái vật thân hình nhỏ hơn nhiều, tụ tập lại nói chuyện.
” Các ngươi thấy gì lạ không? ”
” Lạ gì? ” đám còn lại nhìn đứa vừa nói, vẻ mặt nghi hoặc.
” Dạo này không thấy Nghịch Lân xuất hiện nữa. Mấy bữa trước, ta còn thấy hắn lén la lén lút, trông rất khả nghi,” tên kia đáp.
Đám còn lại giờ mới nhận ra Nghịch Lân đúng thật đã biến mất. Bắt đầu thảo luận đoán xem Nghịch Lân ở đâu.
Lúc cả đám đang thảo luận sôi nổi. Một luồng uy áp mạnh mẽ quét qua, kèm theo giọng lão già trầm thấp đầy giận dữ vang lên trong không gian rộng lớn.
” Người đâu! Bắt Nghịch Lân về cho ta! ”
Đám quái vật vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, lập tức tản ra tìm kiếm. Ai cũng thầm nghĩ: ” Đợt này Nghịch Lân gây họa lớn, khiến lão tổ nổi giận thế này! “