Chương 28: Thu hoạch lớn
Trừ khi muốn xác định quan hệ chủ tớ mới có thể giao ra Linh Tuệ.
Ngô Tụ nhìn quái vật phía trước, rồi nhìn lại Linh Tuệ trên tay, không chờ đợi mà dùng máu trên ngón tay viết xuống tên bản thân.
Ngay khi hoàn thành, tên hắn phát sáng rồi vụt tắt, ẩn tàn bên trong Linh Tuệ.
Giờ đây Ngô Tụ có thể cảm nhận được ý nghĩ của quái vật và còn nắm sinh tử của nó.
Không còn nỗi lo, Ngô Tụ vẫy tay kêu gọi quái vật lại gần. Quái vật cảm nhận cả hai đã xác nhận quan hệ chủ tớ, thở phào vui vẻ, đến bên Ngô Tụ nhảy cẫng lấy lòng.
Ngô Tụ trả Linh Tuệ lại cho quái vật, dù sao vật này giữ cũng không còn tác dụng gì.
Trong lúc quái vật thu hồi Linh Tuệ, Ngô Tụ tranh thủ sắp xếp thông tin, chuẩn bị hỏi quái vật.
Thấy quái vật đã thu xong Linh Tuệ, Ngô Tụ nhìn nó, bắt đầu hỏi: ” Ngươi tên gì? Bằng cách nào lấy cảnh giới Gia Cai Tượng kéo ta vào ảo cảnh? Đả Ngọc Mạch Sơn đang ở chỗ nào? ”
Quái vật trầm tư suy nghĩ, rồi vội đáp: ” Chủ nhân, ta tên Nghịch Lân. Việc chủ nhân bị lâm vào ảo cảnh là do thần cấp thiên phú ‘ Luân Chi Mắt ‘ của ta ” vừa nói quái vật vừa cúi đầu xuống để hắn nhìn kĩ con mắt to lớn nơi đỉnh đầu.
Ngô Tụ ngạc nhiên, tên này nhìn hèn hèn mà lại sở hữu thần cấp thiên phú, đây không phải là thứ dễ có được. Thường là không thể có, trừ khi là thuộc chủng tộc đặc biệt.
Chỉ một số ít chủng tộc đặc biệt mới sỡ hữu thiên phú, mà để có thiên phú mạnh mẽ càng là hiếm có.
Thiên phú phân cấp từ Sơ cấp – Trung cấp – Cao cấp – Địa cấp – Thiên cấp – Thần cấp – Siêu cấp.
Nhân loại đang sở hữu ” Ki ” cũng được coi là một loại thiên phú mạnh mẽ xếp hạng Siêu cấp, ẩn chứa tiềm năng to lớn.
Nhắc đến, Ngô Tụ mới để ý, quái vật trước mặt hắn có ngoại hình khác xa so với mô tả về chủng tộc quái vật canh giữ cấm địa này. Nếu không nhầm, đúng ra là một đám rồng dung nham, cơ thể làm từ nham thạch cứng cáp to lớn, da dày thịt chắc.
Nghịch Lân giương mắt to, tiếp tục trả lời: ” Đả Ngọc Mạch Sơn, thật sự mà nói, ta khuyên chủ nhân lên bỏ đi ý định lấy nó. Bởi lão tổ ta là người đang giữ nó rồi. Nếu nhớ không lầm là dùng thành đá kê đồ rồi. ”
Ngô Tụ biết sự thật, thần tình trầm xuống. Hắn đến đây với mục đích lấy Đả Ngọc Mạch Sơn, nay lại nói không thể lấy được, thật không cam lòng.
Ngô Tụ nhìn Nghịch Lân nói: ” Chuyện này là thế nào, sao chủng tộc các ngươi ở cấm địa này? ”
Cảm nhận tâm trạng Ngô Tụ không tốt, Nghịch Lân từ tốn trả lời.
” Chuyện phải nói đến việc chủng tộc thuộc hạ. Vào một ngày, chủng tộc Sà Cư sinh sống bình thường ở cấm địa Chung Sơn. Thì một tổ chức tự xưng MACHI tiến đến, không nói một lời đã đánh hội đồng lão tổ. Lão tổ bị thương nặng, bất đắc dĩ phải thỏa hiệp với chúng, thế mới có sự việc hiện giờ” Nghịch Lân kể lể, giọng đầy uất ức.
Ngô Tụ mới hiểu ra, hóa ra là tranh chấp địa vị. Phải công nhận tổ chức MACHI này phát triển nhanh chóng, mới qua trăm năm đã hồi phụ và có thể trấn áp một tộc mạnh mẽ như Sà Cư.
Tộc Sà Cư danh tiếng rất lớn, sỡ hữu thần nhãn cường hãng, rất giỏi chiến đấu. Tuy vậy nhưng khá an phận thủ thường, chỉ trông nơi cấm địa Chung Sơn. Nếu không với sức mạnh lớn đó, đủ để chủng tộc này phát triển lớn mạnh hơn.
Tổ chức MACHI lần này có hành động lớn, đáng lẽ lên có tin tức. Lần này hắn lại không nghe thấy phong thanh gì. Xong việc này, Ngô Tụ phải về điều tra kĩ, dù sao tổ chức MACHI cũng là tổ chức lâu đời đối chọi với nhân loại, cần phải cẩn thận với chúng.
Như mấy năm trước, chúng tấn công bất ngờ, gây ra thiệt hại cho nhân loại. Nhưng nhân tộc sao nhường nhịn, liền cữ tinh anh ra trận, đánh cho MACHI tan tác. Không phải vì sợ mai phục, MACHI còn bị thiệt hại lớn nữa.
Hắn ít đọc sách, lên mới nhận ra thân phận của Nghịch Lân chậm, nhưng việc hàng đầu bây giờ là phải tìm cách lấy Đả Ngọc Mạch Sơn.
Ngô Tụ chuẩn bị mở miệng hỏi thăm Nghịch Lân. Nghịch Lân lại như hiểu ý, mở miệng nói trước: ” Ta biết chủ nhân muốn lấy Đả Ngọc Mạch Sơn, thuộc hạ có thể lấy được. Nhưng chủ nhân phải hứa dẫn ta ra ngoài chơi cùng. Ta ở trong đây chơi cũng phát chán rồi. ”
Cảm thấy điều kiện mà Nghịch Lân đưa ra chấp nhận được. Mà đem theo sủng thú bên người, cũng không phải việc lạ gì.
Ngô Tụ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Chỉ chờ có thế, Nghịch Lân nhảy người lên cao ăn mừng. Để lại câu nói ” Chủ nhân chờ ở đây, thuộc hạ sẽ đi lấy cho ngài” rồi lao người chui xuống dung nham biến mất.
Ngô Tụ cũng không sợ Nghịch Lân làm phản, bởi hắn đang nắm giữ sinh tử của nó, chỉ cần nó sinh ra ý nghĩ phản bội, hắn sẽ không để nó sống đến giây thứ hai.
Trong lúc chờ đợi, Ngô Tụ ngồi xuống tảng đá tĩnh tâm, tuy hơi lo lắng tình hình của đám người, nhưng với chiến xa, hắn không nghĩ sẽ có nguy hiểm gì. Trừ khi tham quá, không chịu rút lui, lúc đó thì sống hay không cũng là do bọn hắn chọn.
……
Trở lại đám người, sau khi Ngô Tụ rời đi, với sự giúp sức của chiến xa, đã tạm thời ổn định lại trận địa, hai bên đánh nhau đầy khốc liệt. Nhưng nhờ màn chắn, bên đám người vẫn chưa có thương vong, ngược lại quái vật lại thiệt hại lớn.
Đủ loại nguyên liệu lấy từ xác quái rơi vào tay mọi người, ai lấy cũng càng có thêm tinh thần, càng ra sức.
Tuy không có thương vong, nhưng người bị thương vẫn có, mà lại có rất nhiều, đang xếp hàng chờ đợi trị thương.
Sau một lúc lâu, trận địa càng nghiên về quái vật, vì người bị thương càng ngày càng lớn, kéo theo số lượng quái vật ngã xuống thấp đi.
Quái vật gầm thét tấn công, màn chắn càng ngày càng mờ đi, trông lúc nào cũng có thể tắt.
” Sao rồi, bên anh có ổn không? ”
” Không ổn, hai phần ba chiến xa bên này đã sắp cạn năng lượng. Chúng ta cần rút lui. ”
” Chưa được, kiên trì thêm chút nữa. Anh phải hiểu, cơ hội này là ngàn năm có một, không thể nản phí, phải trụ đến giây phút cuối cùng. ” Nhất thì thầm vào không khí trước mặt.
Im lặng phút chốc, không khí trước mặt vọng lại lời đáp, đầy mệt mỏi: ” Rồi, rồi, đã hiểu. Nhưng tình hình nếu càng thêm tệ, ta phải ra lệnh rút lui. Bên này trụ không được bao lâu. ”
Nhất vui vẻ trả lời: ” Được, ta biết điểm dừng. ”
Bất chợt một giọng nói nữ tính chen vào, ” Này, hai ngươi coi đội trưởng này là không khí à. ”
Cả hai cùng thanh đáp, giọng chắc nịt: ” Không phải đúng thế sao?”
Bên kia ngừng lại chút ít, rồi tức giận gầm lớn: ” Đây không có sức chiến đấu mạnh mẽ như hai người. Nhưng là người chữa trị duy nhất của ba tổ đội này đó. Liệu hồn mà chọc bản cô nương, tí bị thu thương đừng hòng đây chữa cho, trốn góc mà mếu máo đi. ”
Nhất như nghe truyện cười, mỉm cười, rồi ngắt kết nối: ” Đây không cần. ”
Bên còn lại thì cười lớn, rồi ngắt kết nối.
Cô gái xinh đẹp động lòng người, đang chữa trị cho hàng dài người bị thương, cứ vài giây lại có một người được chữa khỏi, sinh long hoạt hổ trở lại chiến trường.
Cô phồng má thì thầm: ” Đợi đó, đợi đó” tay vô thức ghìm mạnh lên đùi bị thương của bệnh nhân.
Người đang được chữa trị, vôi kêu đau: ” Á á..đau chết mất. ”
Cô gái nghe tiếng kêu lớn mới tỉnh hồn lại, vội vàng xin lỗi.
Nhất nhìn cơ thể đầy là vòng cổ, trang sức. Gương mặt vui vẻ, lẩm bẩm: ” Ngô Tụ, coi như tội lỗi lúc trước giữ ta và ngươi xóa bỏ. ”
Vung vũ khí về phía trước, cây sáo phóng lớn bọc ánh sáng càng quét quái vật như cỏ dại. Những con bị chết, xác chúng biến mất bí ẩn, rồi chỗ trống nhanh chóng bị đợt quái sau lấp đầy.
Nhất cảm nhận năng lượng càng ngày theo không kịp tốc độ tiêu hao, buồn phiền: ” Quá nhiều rồi, xong vụ này, ít nhất phải tăng cấp lên ba chữ số. “