Chương 24: Chuyện xưa
Nhiều người tham gia Lễ Chọn Tài đã đạt được điều họ mong muốn, nhưng cũng có kẻ ra về tay trắng. Dù vậy, không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của sự kiện lần này.
Chủ đề về buổi lễ cũng được bàn tán đầy sôi nổi, nhất là lựa chọn của Đinh La Sa hứa hẹn sẽ là đề tài được nhắc đến trong thời gian dài.
……..
Nhất đứng trước cổng thành Quy Vô Thanh, ngoảnh nhìn nơi đã dạy cậu nhiều bài học quý giá—nơi có niềm vui, nỗi buồn, được mất đan xen. Lòng cậu chợt bùi ngùi.
Từ xa, cậu vẫy tay như lời tạm biệt cuối cùng, linh cảm rằng phải rất lâu nữa mới trở lại.
Nhất tiếp tục hành trình, đi theo con đường đã vẽ sẵn trên bản đồ.
Vùng đất con người sinh sống rất rộng lớn, mang hình tròn, phân chia thành bốn thế lực dựa theo từng hướng.
Bắc có Bang TaKimMa; Đông có Đất nước VN; Nam là Bang SuHaCu; Tây là Thiên Quốc.
Thành Quy Vô Thanh nằm dưới sự quản lý của bang SuHaCu
Mục tiêu của Nhất lần này là Đất nước VN nằm ở phía Đông.
Sau một hành trình dài, vừa đi vừa ngắm cảnh, Nhất vượt qua bốn mùa, băng qua địa hình hiểm trở, núi non, đồng bằng rộng lớn.
Cậu dừng chân trước dãy núi nguy nga phía trước, cao xuyên tầng mây, không tiếc lời ca ngợi: ” Núi Vô U một xuyên là ngăn cách thời không, năm dài tháng qua mãi trường tồn. ”
Nghĩ đến bản thân còn vô hạn không gian để tiến bộ, cậu vô thức tự hỏi: ” Liệu có thể nâng được dãy núi này lên không nhỉ? ”
Từ bên cạnh hắn, một giọng nói vang lên đáp lời: ” Tất nhiên là không được rồi. ”
Nhất ngạc nhiên hỏi: ” Tại sao? ”
” Dãy núi này có lai lịch khủng khiếp” giọng nói đáp.
” Nói không ngoa, nó là căn nguyên của thế giới này. Nếu nó sụp đổ, mọi thứ sẽ diệt vong. ”
Cậu trầm ngâm một lúc, rồi hỏi tiếp: ” Vậy các hạ có thể kể ta biết một chút nguồn gốc của nó không? ”
Tiếng nói mang theo hơi thở xa xưa, từ tốn kể: ” Chuyện bắt đầu từ lúc kỷ khởi nguyên, khi vạn vật đều chìm trong hỗn độn.
Từ trong cõi u minh, một vị tái sáng thế đã vươn tay tạo ra sinh linh đầu tiên. Do có sức mạnh của vị tái sáng thế, vạn vật bắt đầu xuất hiện, đua nhau sinh sôi.
Từng loài sinh vật lần lượt xuất hiện, nhưng nhờ ưu thế của bản thân, sinh linh đầu tiên nhanh chóng thuần phục chúng nó và tạo nên thế lực lớn mạnh nhất trong lịch sử.
Nhưng vào một ngày, hủy diệt đã bắt kịp bước chân của tất cả. Mọi thứ chìm vào sắc đỏ ghê rợn, bất kể thứ gì bị chúng nhiễm phải đều không thoát khỏi số phận tan biến hoàn toàn.
Sinh linh đầu tiên đứng lên phản kháng, nhưng chỉ đẩy lùi được tạm thời. Nó biết, sớm muộn gì thứ đó cũng sẽ quay lại, và khi đó, nó có thể chịu được nhưng sinh vật khác chắc chắn sẽ diệt vong.
Cuối cùng, sinh linh đầu tiên đưa ra lựa chọn. Dùng chính bản thân làm lá chắn, đưa mọi sinh vật vào cư trú trong cơ thể. Sau khi thực hiện xong, sắc đỏ cũng trở lại. Do không còn thứ gì ngăn cản chúng, tất cả nhanh chóng bị nó bao trùm. Sự sống diệt vong, kỉ nguyên đầu tiên thịnh vượng nhất cứ thế kết thúc.
Sau thảm họa, kỷ nguyên thứ hai bắt đầu. Từ trong sắc đỏ, từng sinh vật mới được sinh ra. Nhờ ưu thế chịu được sắc đỏ và không có kẻ thù. Chúng dần bành trướng thế lực, mở rộng quy mô.
Rồi một ngày, chúng tìm đến được nơi ngủ say của sinh linh đầu tiên, cảm nhận được sức mạnh kinh khủng tỏa ra từ sinh vật ấy, chúng e ngại. Nhưng dần rà chúng phát hiện một sự thật, sinh vật ấy đã lâm vào ngủ say. Bọn chúng bắt đầu nổi lên lòng tham chiếm đoạt sức mạnh của sinh linh đầu tiên.
Chúng bắt đầu gặm nhấm cơ thể sinh linh đầu tiên, khiến một phần nhỏ cơ thể sinh linh bị ô nhiễm. Những sinh vật cư trú bên trong nhận ra mối nguy, bắt đầu nổi lên phản kháng. Cuộc chiến hai bên kéo dài rất lâu.
Cho đến ngày, mọi thứ dần bị bao trùm trong sắc cam, mọi vật bị chúng bao trùm sẽ tan biến. Sợ hãi, cả hai bên đình chiến, trốn vào cơ thể sinh linh đầu tiên.
Các kỷ nguyên tiếp nối, đến rồi diệt vong cứ theo một vòng luẩn quẩn. Đến kỷ nguyên này, sắc đen xuất hiện, đưa mọi thứ về điểm khởi đầu.
Giờ đây, khi bên ngoài đã an toàn, các sinh vật sống sót qua mỗi kỉ nguyên bắt đầu rục rịch rời khỏi cơ thể sinh linh đầu tiên, chiếm đoạt không gian cho mình, kiến tạo thế lực riêng. Chỉ một số ít vẫn ở lại trong thân thể sinh linh đầu tiên. ”
Giọng nói bất ngờ hỏi: ” Ngươi thử đoán xem, thân thể sinh linh đầu tiên đang nằm đâu? ”
Nhất suy nghĩ một lúc, mới trả lời: ” Chẳng lẽ…là nơi chúng ta đang sinh sống? ”
Một tiếng cười lớn vang lên: ” Haha, haiz.. Các ngươi đều giống nhau, luôn đưa ra cùng một câu trả lời!”
” Thật ra, đáp án đúng phải là Giới Bích Chi Cùng. ”
Nhất nghi hoặc: ” Giới Bích Chi Cùng là nơi nào? Ta chưa từng nghe qua. Và nó liên quan gì đến dãy núi Vô U? ”
Giọng nói đáp: ” Giới Bích Chi Cùng là khoảng không mênh mông cách nơi này rất rất xa, ẩn chứa vô số bí ẩn. Hiện nay nói với ngươi những điều này ngươi cũng không hiểu. Chờ đến lúc ngươi tự mình đi đi.
Còn dãy núi Vô U, tất nhiên có liên quan. Vì cả vùng đất này đều được tạo nên từ một phần da thịt của sinh linh đầu tiên, bị phá hủy trong cuộc chiến năm xưa. Cả vùng đất này cũng chỉ là kí sinh trên nó thôi. ”
Nhất nghe xong, vẻ mặt thoáng chán nản. Dù câu chuyện thú vị, cậu vẫn thích tự mình chứng kiến hơn là nghe kể.
Cậu nói, giọng điệu không mấy hứng thú nữa:
” Chuyện hay đấy, nhưng với một kẻ yếu đuối như ta, nó chẳng khác gì một vở thoại kịch trong đoàn hát rong ven đường. ”
” Thôi, ta còn có việc, đi trước. ” Nhất nhảy người lên cao, phóng về phía dãy núi Vô U.
Giọng nói thì thầm, như nói với chính mình : ” Đám trẻ này, ngày càng thiếu tôn trọng lịch sử, tự coi thường bản thân. Haiz, nhớ năm đó, chỉ vì ‘ lời thoại hát rong ‘ mà ta bôn ba. Chỉ vì một lời thổi phồng mà ta cố gắng, gặp khó khăn đều tự tin đối mặt. ”
” Thôi vậy, ít nhất kỹ năng kể truyện của ta chưa bị mai một. ”
Nhất đi được một đoạn dài, dừng lại trước chân dãy núi Vô U, hắn mới ngoảnh đầu nhìn lại.
Lưng cậu ướt đẫm mồ hôi, cảm giác lạnh lẽo. Giọng nói bí ẩn vừa rồi thật kỳ lạ, dù đã điều động côn trùng tìm kiếm, cậu vẫn không tìm ra nguồn gốc.
Cuối cùng, Nhất đành quy cho tu vi bản thân quá yếu, không đủ phá vỡ lớp ngụy trang của đối phương.
Cảm giác bất lực xen lẫn nỗi sợ, sợ rằng một lời không hợp, đối phương có thể ra tay, vẫn ám ảnh cậu.
Lại có thêm một mục tiêu, thúc đẩy hắn phải mạnh mẽ lên nhanh chóng.
……….
Năm năm sau.
Nhất nhảy xuống tản đá phía trước, lăn lộn một vòng rồi đáp đất hoàn hảo.
Đứng dậy, cậu nhìn lại dãy núi Vô U phía sau, lòng thầm mắng chửi.
Dãy núi này đúng là hố người. Ngay khi đặt chân lên, cậu đã cảm nhận một áp lực vô hình đè nặng cơ thể, rất khó phát hiện nếu không chú ý.
Càng leo cao, áp lực càng tăng. Nhất cắn răng tiếp tục, bởi không còn lựa chọn khác, muốn tới bên kia chỉ có duy nhất con đường này.
Vượt qua tầng mây, cậu sững sờ trước độ cao kinh khủng của dãy núi, như thể nó chạm tới tận trời.
Nhất kiên trì tiến lên, càng nhiều năng lượng phải tiêu hao để chống lại áp lực tăng dần.
Đến về sau, cậu từ đi, chuyển sang bò lết để leo lên tiếp. Mất năm năm, Nhất mới khó khăn vượt qua được.
Nghĩ lại phải vượt qua dãy núi Vô U này hai lần nữa, cậu bất giác rùng mình.
Không còn áp lực, Nhất cảm thấy mỗi bước chân nhẹ nhàng như lướt trên mây.
Khi mặt trời dần tắt, một bóng dáng tường thành sừng sững hiện ra phía xa. Dưới ánh hoàng hôn, nó như một pháo đài bất khuất, với những ngọn đèn bắt đầu thắp sáng.