Chương 23: Lễ Chọn Tài – Hồi kết
Đinh La Sa sắc mặt ung dung, trái ngược với vẻ mặt cẩn trọng của Thu Hằng, áp lực tâm lí mà đối thủ tạo ra là quá lớn.
Cô biết, thực lực đối thủ trước mắt rất mạnh mẽ thông qua trận đấu của hắn với Mạc Vô Ưu.
Từ lúc bước vào, cô đã biết trước kết quả lần này. Nhưng cô vẫn muốn đánh một trận thật bùng nổ, dốc toàn lực. Đây cũng là một cơ hội hiếm có để cô tiêu diệt tai họa ngầm từ Siêu Quang Kỹ.
Thu Hằng đưa tay làm lễ, giọng kiên định.
” Đinh La Sa các hạ, xin được chỉ giáo. ”
Đinh La Sa như hiểu ý định của Thu Hằng, khẽ gật đầu.
Thu Hằng dốc toàn lực, cơ thể bao bọc bởi tử khí và sát khí ngập trời. Một bộ giáp tím xuất hiện, che kín cơ thể cô.
Giữa mi tâm cô hiện lên ký hiệu một chiếc đầu lâu, bị hai thanh kiếm ghim chặt.
Theo sức mạnh tăng dần, đôi mắt đen kịt của chiếc đầu lâu dần lóe lên tia sáng đỏ rực.
Hai thanh kiếm từ từ bị bật ra, cho đến khi hoàn toàn rời khỏi đầu lâu và tan biến.
Lúc này, sức mạnh của Thu Hằng đã đạt tới mức kinh khủng, ký hiệu đầu lâu há miệng như đang cười nham hiểm.
Khí chất của cô trở nên càng ma mị, toát lên vẻ tà ác đầy mê hoặc.
Tử khí và sát khí xoáy quanh lấy cô làm trung tâm, tạo lên một cơn lốc năng lượng, rồi bị dẫn dắt chảy vào hai thanh kiếm trong tay cô.
Nhận năng lượng, hai thanh kiếm hình thái phát sinh biến hóa. lưỡi kiếm sáng lên hai sắc thái đỏ tím tà mị. Phần tay cầm xuất hiện thêm một đầu lâu khắc họa trang trí, miệng mở ra đầy hung tợn.
Thu Hằng cầm kiếm, khẽ liếm lưỡi kiếm, vẻ mặt thỏa mãn: ” Hahaha.. tư vị này… Đã lâu quá ta chưa cảm nhận lại, vẫn hấp dẫn như ngày nào.”
Thu Hằng nhìn về Đinh La Sa, người vẫn ung dung đứng đó, hưng phấn nói: ” Tiểu tử, hay là chúng ta kết thúc trận đấu tại đây?. Dù có đấu, kết quả cũng chẳng thể thay đổi. Ngươi thấy sao?”
Đinh La Sa, mắt vẫn khép hờ, gương mặt bình thản, đầy phiền muộn nói: ” Thứ lỗi, ta đã hứa với cô gái kia rồi. ”
Thu Hằng nhíu mày, vẻ mặt khó chịu:” Không còn cách nào khác sao? ”
Đinh La Sa đáp: ” Nếu ngươi chịu được một đòn của ta. ”
Thu Hằng sững người giây lát, rồi bật cười lớn: ” Được! Cứ thế đi. Tiểu tử, nhớ giữ lời!”
Đinh La Sa khẽ gật đầu.
Không nói một lời, năng lượng từ Đinh La Sa bộc phát kinh hoàng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại.
Hắn từ tốn bước về phía bậc thềm dẫn xuống sàn đấu.
Thu Hằng đứng ngơ ngác, mắt trợn to, vẻ mặt nhăn nhó, cả người ngã xuống đất.
Khi Đinh La Sa sắp bước xuống bậc thềm, Thu Hằng chống tay đứng dậy đầy nhọc nhằn, ánh mắt trở lại vẻ thanh tịnh vốn có. Cô cúi đầu về phía Đinh La Sa, giọng kiên định: ” Ta nhận thua. ”
” Đinh La Sa, ơn tình này ta sẽ khắc ghi. Nếu cần giúp đỡ, cứ gọi, Thu Hằng nhất định sẽ dốc sức tương trợ. ”
Nói lời cảm tạ xong, Thu Hằng quay người rời khỏi sàn đấu.
Đinh La Sa khẽ nhếch môi, lẩm bẩm: ” Haiz, với chút bản lĩnh ấy, e rằng đến tư cách giúp ta, cũng khó phù hợp. ”
Hắn đi dần về phía lối ra, khuất khỏi tầm mắt khán giả.
Nhất vẻ mặt hốt hoảng trở về phòng trọ, ánh mắt khó kìm được kinh ngạc.
Trong khoảng khắc Đinh La Sa tung sức mạnh, Nhất bật hết toàn lực để quan sát từng cử chỉ.
Như toại nguyện, cậu bắt gặp một cảnh tượng thoáng qua trong chớp mắt.
Đó là khung cảnh bầu trời bị xé toạc, để lộ một khoảng không đen kịt. Nhưng đều kinh khủng hơn là cảm giác khoảng không đen kịt đó mạng lại như bị liếc nhìn.
Chỉ trong giây lát, toàn bộ côn trùng truyền tin của cậu điều đồng loại tan biến, không để lại chút dấu vết.
Dãy số đếm trong đầu hắn, giảm một mạnh xuống còn ” 249 năm 11 tháng 29 ngày 23 tiếng 20 phút 12 giây “.
Điều đó làm sáng tỏ một sự thật. Cảnh tượng cậu trông thấy thuộc về tương lai hoặc quá khứ.
Bởi theo truyền thừa, bản thân Nhất chỉ tồn tại ở hiện tại. Dù dùng bất kì cách gì để dòm ngó tương lai hay của quá khứ, điều sẽ phải đánh đổi bằng thời gian tồn tại của cậu.
Lúc trước mới bị đả kích tinh thần, nay lại tiếp tục chịu thêm đòn chí mạng chỉ vì thói tò mò.
Nhất chán nản ngã lưng xuống giường, thở dài thở ngắn như ông cụ tuổi xế chiều:
” May côn trùng mất đi vẫn tạo lại được. Không đến cả đường về còn đi khó. ”
Mắt nhắm lại, tạm gác mọi chuyện lại, cậu chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Sáng sớm hôm sau.
Nhất tỉnh dậy, cuống cuồng chạy đến đấu trường cùng năm phân thân.
Hôm nay là lễ trao thưởng, vậy mà cậu lại ngủ quên. Khi đến nơi, buổi lễ đã diễn ra hơn nửa.
Trên đường lên nhận thưởng, Nhất nhìn từng người đi qua, gương mặt rạng rỡ sau khi nhận phần thưởng.
Cậu bước lên, lòng đầy mong đợi.
Cuối cùng cũng đến bên chỗ cậu. Một thanh niên cầm theo khay đựng chứa từng chiếc thẻ tiến đến, lần lượt theo theo thứ hạng giải đấu mà trao thưởng cho từng người.
Mỗi người nhận được một thẻ. Mỗi thẻ đều phân theo màu sắc khác nhau. Xếp hạng theo vị trí trong giải đấu từ thấp tới cao.
Lần lượt là trắng – xanh lá – xanh da trời – tím.
Phân phát xong, Nhất trở về khán đài, nhìn hai thẻ xanh lá và ba thẻ tím trong tay, lòng vui sướng.
Những tấm thẻ này, gọi là Thông Lệnh, có chức năng dùng để lưu trữ một con số nhất định.
Như trong thẻ tím đang hiển thị con số là năm mươi nghìn. Chỉ cần cầm lấy nó đem đến Tụ Lầu là có thể lấy được số tinh thần tương ứng. Rất chi là tiện lợi.
Ít nhất cậu đã có thêm một trăm chín mươi nghìn tinh thần. Đợt này tạm thời không cần phát sầu về vấn đề chi tiêu ăn ở nữa.
Tiếng ca hùng tráng vang lên, hai bóng người từ lối đi tiến vào trung tâm đấu trường, không ai khác ngoài Thu Hằng và Đinh La Sa.
Lần này, một cô gái xinh đẹp cầm một chiếc khay nhỏ, trên được phủ vải đỏ, tiến đến trước mặt Thu Hằng và Đinh La Sa.
Cô gái mở lớp vải đỏ ra, để lộ bảy chiếc thẻ hồng, lần lượt trao cho Thu Hằng hai thẻ, còn của Đinh La Sa năm thẻ.
Chưa dừng lại, cô gái mở thêm lớp vải phủ phía dưới nữa để lộ ra một chiếc túi đen tuyền tỏa ra từng tia năng lượng huyền bí. Từ cái nhìn đầu tiên, Nhất đã thấy túi này bất phàm. Cô gái trao chiếc túi cho Đinh La Sa.
Kết thúc màn trao thưởng, khán giả đều đồng loạt reo hò chúc mừng.
Thu Hằng theo cô gái rời đi, để lại Đinh La Sa cùng nam tử dẫn dắt buổi lễ quen thuộc.
Nam tử cất lên giọng trang trọng: ” Giờ đây, xin mời các vị đại nhân xuất hiện. Khoảng khắc đáng mong đợi nhất lễ Chọn Tài của chúng ta, chính thức bắt đầu.”
Ánh sáng trên bầu trời ngày càng sáng, rồi chúng từ từ thu hồi lại, tạo thành mười hai hư ảnh mờ ảo.
Những hư ảnh này tỏa ra luồng áp lực mạnh mẽ, khiến khán đài im lặng, chăm chú theo dõi.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Đinh La Sa, chờ đợi lựa chọn của hắn.
Đinh La Sa lần này mắt nhắm nghiền, khóe môi nhếch lên, cất giọng khiến cả đấu trường sững sờ: ” Ta từ chối. ”
Hắn quay người rời đi, để lại phía sau là cả khán đài ngập trong sự ngỡ ngàng khó tin, tiếc nuối v.v..
Mười hai hình bóng, mỗi người như mang theo tâm trạng khác nhau, cũng đồng loạt tan biến, trả lại không gian không còn áp lực nữa.
Nam tử cung kính chờ các vị đại nhân rời đi hết, hắn mới đứng thẳng người lên, hô lớn: ” Lễ Chọn Tài chính thức khép lại! Dù khoảng khắc cuối không như kỳ vọng của mọi người. Nhưng hành trình này đã thắp lên ngọn lửa trong lòng quý vị. Đó cũng là một điều quý giá trong cuộc sống. Hân hạnh và cảm ơn được phục vụ tất cả! ”
Sau khi Lễ Chọn Tài khép lại, thành Quy Vô Thanh lại trở về nhịp sống ban đầu của nó. Các hào kiệt từ khắp nơi lần lượt rời đi. mang theo ký ức về những trận đấu kinh thiên.