Chương 21: Chân lý
Huyền Tâm phớt lờ lời Lục Ma, vẫn đứng yên, miệng lẩm nhẩm chú văn, ánh mắt điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Thái độ ấy như một mũi dao đâm vào lòng tự tôn của Lục Ma.
Đôi mắt hắn rực đỏ, sát khí bùng lên như ngọn lửa địa ngục. Những tia sáng đen kịt như vực thẳm bao quanh hắn, hòa quyện với bộ chiến giáp gai góc, dữ tợn, khiến khán giả trên khán đài không khỏi rùng mình
Hắn cầm cây lưỡi hái tỏa ra ánh sáng, vung về phía Huyền Tâm.
Một hư ảnh lưỡi hái to lớn phóng đến đánh tan lớp năng lượng vàng bọc bên ngoài cơ thể Huyền Tâm.
Tiếng thì thầm: ” Siêu Quang Kỹ – Phách Tật ”
Đến giờ phút này, Huyền Tâm vẫn bình thản. Hắn chắp tay lại, phía sau lưng tầng tầng lớp lớp cánh tay xuất hiện chồng lên nhau. Chốc lát đã phóng lớn lên đối chọi với hư ảnh lưỡi hái của Lục Ma.
Tiếng thì thầm: ” Siêu Quang Kỹ – Ngàn Tay ”
Chênh lệch giữa hai bên hiện rõ, khi Lục Ma phải cố gồng hết sức, thì Huyền Tâm chỉ sử dụng một phần ba trong số hàng mấy nghìn cánh tay, đã nhẹ nhàng đỡ được.
Càng nhiều cánh tay ra nhập, lưỡi hái dần dần bị đẩy lui. Lục Ma gầm rú, hư ảnh lưỡi hái thoát ly chiến trường, lao vào trong cây lưỡi hái trên tay hắn.
Nghiến răng, Lục Ma nhìn về phía Huyền Tâm nói: ” Người nhất định phải chết! Xem Lưỡi Hái Tử Đình của ta đây.”
Cả người Lục Ma theo việc hư ảnh gia nhập mà trở lên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hay nói cách khác là sau khi thi triển kỹ thuật ” Hợp ” mà trở lên mạnh mẽ hơn.
Cả cơ thể Lục Ma bay lên, cầm vũ khí mang sức mạnh to lớn hơn đánh về phía Huyền Tâm.
Phía sau Huyền Tâm, hơn phân nửa số cánh tay phóng lên đối chọi.
Lục Ma gầm lớn: ” Ha… Chết đi! ”
Tất cả cánh tay bị đẩy lùi về sau. Lúc này Huyền Tâm mới mở mắt ra, cánh tay vừa bị đánh bay liền tập hợp thành một bàn tay to lớn, trong giây lát đã đè bẹp Lục Ma xuống sàn đấu.
Lục Ma hai chân trụ vững, gương mặt méo mó, cố gắng chống cự.
Mặt sàn đấu nơi Lục Ma đứng, dần nứt toát ra từng rãnh như màng nhện.
Lục Ma hét lớn: ” Đừng tưởng thế này là hạ được ta, xem đây.”
Từ cơ thể Lục Ma, càng nhiều sức mạnh thoát ra, thành công nâng bàn tay to lớn lên.
Bàn tay liền thu trở về lại sau lưng Huyền Tâm.
Ánh mắt Huyền Tâm hơi tỏ vẻ công nhận: ” Các hạ không tệ, đỡ được đòn đánh này của ta. ”
Lục Ma đang tức giận, nghe lời Huyền Tâm càng thêm tức, hét lên: ” Im miệng, đừng có mà ra vẻ. ”
Huyền Tâm thấy thái độ của Lục Ma. Hắn chỉ lắc đầu nhẹ: ” Hà cớ gì phải như vậy. Ta cũng không phải giống bọn hắn. Thứ ta truy đuổi là ‘Chân Lý ‘ mà không phải ‘Tư Đạo’. ”
Lục Ma như không thèm để ý lời của Huyền Tâm, trong tâm trí hắn bây giờ chỉ có duy nhất một ý nghĩa, đó là giết chết tên trướng mắt phía trước.
Lục Ma đưa lưỡi hái nhắm vào tay rạch một đường dài, máu theo vết thương bắt đầu chảy xuống rơi vào lưỡi hái.
Sát tính lập tức bùng nổ, cuồn cuộn như sóng trào, cả sàn đấu rung lên như sắp sụp đổ, không gian bắt đầu có dấu hiệu bất ổn.
Nhìn chăm chú Lục Ma, sắc mặt Huyền Tâm nghiêm túc lại.
Lục Ma hai mắt vô hồn, cơ thể lơ lửng trên không. Những cánh tay, mặt người gào thét thoát ra từ lưỡi hái trên tay hắn.
Oán khí lẫn sát nghiệt cất cao lên một cách chóng mặt.
Người áo đen lại xuất hiện, hắn chỉ đứng bên ngoài, ánh mắt nhìn vào sàn đấu, không có hành động gì biểu hiện sẽ can thiệp.
Nhất ngồi trên khán đài, ánh mắt chăm chú, sợ bỏ lỡ điều gì.
Như một mầm cây non giữa giông bão, thân hình Huyền Tâm bị nhấn chìm trong năng lượng cuộn trào như thác nước của Lục Ma. Kể cả ánh sáng vàng phát ra từ hư ảnh phía sau của Huyền Tâm cũng chỉ còn le lói như ngọn nến trong đêm gió bão bùng, tùy thời có thể dập tắt.
Huyền Tâm nhìn khung cảnh xung quanh bản thân y như địa ngục, oán sát khí, sát nghiệt nặng nề bao trùm mọi thứ. Kết hợp cùng tiếng rít gào, khóc than đầy rẫy khắp nơi.
Hắn thở dài, hai mắt nhắm lại, thì thầm: ” Các hạ dấn thân vào con đường tà đạo quá sâu. Tuy ta không phải kẻ không phân biệt phải trái. Nhưng các hạ phải hiểu, gieo nhân ách phải chịu quả. ”
” Huyền Tâm ta, đứng trước oán nghiệt nặng nề này, không thể khoang dung! ” Huyền Tâm chắp tay lại, hư ảnh bàn tay phía sau làm tương tự.
Khác biệt là nó phóng lớn lên trong giây lát đã bao bọc Lục Ma lẫn sức mạnh tuông ra cuồn cuộn từ y.
Huyền Tâm nhẩm thầm: ” Tạm biệt. ” hai tay hắn dồn lực ép vào.
Hư ảnh thêm lực, năng lượng xung quanh Lục Ma dần dần bị ép vào trong, không gian càng ngày bị thu hẹp.
Lục Ma như cảm nhận được nguy cơ, hai tay vung vẫy muốn chạy trốn. Nhưng giờ cơ thể không theo hắn kiểm soát. Năng lượng bị đánh cho tan nát, cảm thấy bị coi thường.
Chúng tập hợp lại thành một lưỡi hái lớn, liên tục tấn công vào hư ảnh, khiến hư ảnh bị đẩy lùi lại về sau.
Huyền Tâm cảm thấy khó giải quyết, giờ đánh nhẹ nhàng không thể chế ngự thứ tà đạo này. Mà nếu thêm lực, ách Lục Ma sẽ phải tử thương, hắn còn có việc cần giải nhất lần này, nếu đánh chết Lục Ma, chắc chắn sẽ bị tước bỏ quyền thi đấu.
Chỉ vỏn vẹn vài giây suy tư, Huyền Tâm mở mắt ra, trong mắt chỉ còn lại sự kiên định.
Hắn tăng thêm sức mạnh, hư ảnh bàn tay trong phút chốc to lớn hơn gấp bội, một phát ép nát Lục Ma thành công.
Khi hư ảnh tan biến đi, để lộ ra thân hình Lục Ma đầy máu me rơi xuống mặt sàn đấu. Oán sát khí cũng tiêu tan theo hơi thở sự sống của hắn.
Khán giả nhận ra việc Lục Ma chết không thể chết hơn, từng tiếng nghi luận vang lên.
” Chết người rồi ” ” Thật sự hắn chết rồi ” ” Đây coi như là người chết đầu tiên của lễ hội đi” ” Chết tốt lắm, thứ ma đạo như hắn nên bị tru diệt”…
Trước sự việc, tên mặc áo chùm đen che kín cả người từ tốn đi lên sàn đấu. Khi đi qua Huyền Tâm, người đang nhắm mắt, miệng lẩm bẩm chú ngữ, hắn có chút liếc qua rồi thôi.
Đứng giữa sàn đấu, người áo đen đưa tay lên rồi bỏ xuống nhẹ nhàng.
Hành động nhỏ đó làm cả khán đài im lặng trở lại, ai cũng cúi người xuống. Bởi cơ thể đang bị một áp lực vô hình đè nặng.
Một phút trôi qua, người áo đen thu tay lại, mọi người mới đứng thẳng người lại được, cùng nhau thở phào nhẹ nhõm rồi hướng ánh mắt về phía kẻ tạo ra áp lực mạnh mẽ ấy.
Người áo đen thấy tất cả đã tập trung vào bản thân, chỉ để lại một câu rồi biến mất: ” Huyền Tâm vi phạm quy định của Lễ Chọn Tài, phạt đến Địa Uyên thu thập Hàn Phách Tằm và xóa bỏ quyền thi đấu. ”
Huyền Tâm nghe rõ từng lời, vì khi đưa ra quyết định, hắn đã biết trước được kết quả của bản thân, chỉ thở dài đáp: ” Đã rõ. ” quay người đi xuống sàn đấu.
………
Nhìn lên trần nhà, trong đầu Nhất vẫn nhớ rõ từng hình ảnh của trận đấu vừa diễn ra hôm nay.
Sau khi Huyền Tâm bị tước quyền thi đấu. Mọi người cũng rời khỏi, kéo nhau đi nói chuyện.
Cậu thì dừng lại nghe ngóng chút ít rồi đi về phòng trọ.
Thật sự là cảnh giới Quang Khải kết hợp với Siêu Quang Kỹ thật quá lợi hại, phát huy ra hai trăm phần trăm công lực của người sử dụng.
Sau hai ngày theo dõi, cậu đã tổng kết ra. Nếu đối chọi trực diện, phần thắng của cậu gần như bằng không.
Bởi cảnh giới của cậu chỉ là hàng mô phỏng, uy lực khó thể so bằng với cảnh giới thực sự.
Khổ hơn là việc chuyển đổi năng lượng cũng chênh lệch nhau về lượng. Khi bỏ ra mười mà chỉ nhận lại một.
Nên càng đánh lâu, cậu sẽ càng lép vế.
Trằn trọc suy tư, Nhất cũng phải thở dài: ” Quá khó, muốn giải quyết thì có hai cách. Một là tu luyện và hợp nhất phương pháp tu hành. Hai là tăng cấp cho đến khi đủ mới thôi. “. Nhưng hắn biết, hai cách này điều có sự bất lợi mà bản thân hắn hiện giờ không dám hoặc không thực hiện được.
Suy nghĩ đầy mệt mỏi, tâm trạng cũng càng suy sụp, ngán ngẩm. Nhất quyết định bỏ hết sang một bên và nhắm mắt lại đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cậu bừng tỉnh, nhanh gọn lẹ xử lý mọi việc rồi bước tới đấu trường.
Sau khi ngồi ngay ngắn, cậu ngáp ngắn ngáp dài chờ trận đấu bắt đầu.