Chương 13: Vấn lòng
Cả hai đi trên từng bậc thang, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Cuối cùng bà bà lên tiếng.
” Latila, sinh vật đó không tồn tại được lâu. Tốt nhất con lên hấp thụ nó. ”
Latila đi phía sau bà bà, vuốt ve sinh vật nhỏ bé trên tay. Cơ thể nó óng ánh trông như ảo ảnh lúc nào cũng có thể tan biến. Cô nghe thấy lời bà bà, như chuẩn bị từ trước mà trả lời: ” Bà bà con biết. Nhưng sinh vật này, nó cũng là một sinh mạng. Tại sao ta không để nó tự quyết định số phận của bản thân. ”
Bà bà dừng bước chân: ” Con vẫn quá nhân từ. Hãy nhớ, tuy nó là một sinh vật ngoại lai. Nhưng số phận của nó đã được định đoạt phải chết. Từ lúc nó sử dụng sức mạnh trị khỏi bệnh cho Bạch Đồ. Ta đã nhận ra sinh mệnh của nó mang đang dần thất thoát ra ngoài. Theo tốc độ này, muộn nhất ba ngày, nó sẽ tan biến hoàn toàn. ”
Latila vẫn nhất quyết: ” Vì thế, ta lại phải càng giúp đỡ nó. Nó đã xả thân hi sinh cứu Bạch Đồ, những giây phút cuối đời, cũng không nên nhẫn tâm với nó như vậy. ”
Bà bà quay lại nhìn đứa nhóc nghịch ngợm này. Trong đâu đó lại thấy hình bóng của bản thân ngày xưa. Bà lắc đầu, nói: ” Nếu con đã khăng khăng như vậy, ta cũng không can thiệp nữa. Nhưng ta phải nhắc nhở con lần nữa, hấp thu năng lượng của sinh vật này sẽ giúp con cô đọng được đến bảy mươi sợi thần quang.
Nói đến đây thôi. Việc xử lý ra sau, ta giao hết cho con. ”
Nói xong, bà bà thân hình tan biến thành từng mảnh ánh sáng nhỏ rồi tan biến đi.
Nhìn bà bà đi mất, cô ngẩn người trong chốc lát. Rồi nở nụ cười, quay người trở lại bệnh xá.
” Gì chứ, bảy mươi sợi thần quang. Con còn có thể làm hơn thế, bà bà coi thường con quá. Tốt nhất vẫn nên quay lại thăm Bạch Đồ. Chắc Bạch Đồ giờ đã được cô Băm kiểm tra xong. ”
Ngâm nga khúc hát, cô lên đường tiến về bệnh xá. Trên tay cô, sinh vật nhỏ bé mở đôi mắt nhỏ có nhân tính ra, ánh mắt hiện rõ sự cảm khái đầy cảm xúc. Nhưng khi đôi mắt mở ra lần nữa, ánh mắt của sinh vật lại trở về vẻ vô tri vốn có.
…………………
Vừa bước vào bệnh xá, Latila đã nghe thấy một giọng nói êm ái đầy dịu dàng cất lên.
Cô đi vào bên trong, tiến tới nguồn gốc âm thanh. Không ngạc nhiên mấy, người cũng như giọng nói. Với cơ thể đầy đặn, nụ cười ấm áp, gương mặt dịu dàng, chính là cô Băm. Cô Băm đang ngồi bên giường bệnh, dặn dò kĩ lưỡng những điều cần lưu ý cho Bạch Đồ.
Thấy có người đến, cô Băm quay sang nhìn. Thấy là Latila, cô dịu dàng nói: ” Latila, đến thăm bạn à. Lại đây đi, hai đứa cứ thoải mái tâm sự. Cô còn một số bệnh nhân chưa thăm khám. Cô đi trước. ”
Cô Băm đừng dậy, đi qua Latila không quên vỗ vai cô vài cái. Trong ánh nhìn của cả hai, cô tiến vào một phòng bệnh khác.
Latila thu hồi ánh nhìn, đi đến ngồi vào chỗ cô Băm từng ngồi. Với nụ cười vui tươi, cô hỏi han: ” Bạch Đồ, thấy cơ thể đã ổn chưa. Nếu có gì khó chịu, cứ nói ra cho mình biết. Cần gì cũng nói với tớ, không cần phải ngại. ”
Bạch Đồ nằm trên giường, nhìn Latila nói: ” Cậu đến cũng vừa lúc. Tớ đang có khá nhiều câu hỏi muốn được cậu giải đáp. ”
” Vậy cậu cứ hỏi, câu nào tớ biết nhất định sẽ trả lời giúp cậu. ” Latila nói với vẻ tự tin.
Suy nghĩ một chút, như sắp xếp lại thông tin. Bạch Đồ lên tiếng: ” Vậy chúng ta bắt đầu bằng câu truyện gặp gỡ giữa cậu và ‘người thần bí ấy’ đi. ”
Latila cũng không ngạc nhiên. Cô bắt đầu kể về lần đầu gặp người thần bí với Bạch Đồ. Bạch Đồ nghe đến hăng say.
Cả hai đã trò chuyện rất nhiều, với nhiều nội dung. Đến khi cô Băm đi đến thông báo bệnh xá đóng cửa để bệnh nhân nghỉ ngơi, cả hai mới dừng lại cuộc trò chuyện.
Latila vẫy tay chào tạm biệt cô Băm. Nhìn cô từ từ đóng cửa bệnh xá, khi cánh cửa đã khép kín, cô mới quay người đi từ tốn về nhà.
Ngôi nhà của cô cũng cách nhà bà bà không xa. Trước khi mở cửa vào nhà, cô vẫn thoáng nhìn thấy ánh sáng phát ra từ cửa sổ của nhà bà bà.
Vào bên trong nhà, cô trước hết đặt nhẹ nhàng sinh vật vào chiếc hộp vốn dĩ là chỗ ở ban đầu của nó.
Xong khi dọn dẹp, sắp xếp hết mọi thứ. Cô đi vào nhà tắm, xả nước, cô trút bỏ hết quần áo rồi ngâm người vào bồn tắm chỉ để lộ đầu.
Một cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Đúng thật là ngâm nước nóng vẫn luôn luôn là phương án giải tỏa tốt nhất.
Nhìn lên trần nhà, cô bất giác nghĩ ngợi lung tung, khi tỉnh thần đã thấy nước nóng cũng đã nguội lạnh từ lúc nào.
Cô vội vàng rời khỏi bồn tắm, mặc quần áo vào tiến đến phòng ngủ.
Nằm trên giường, cô chăm chú nhìn sinh vật nhỏ bé trong hộp. Như thì thầm với sinh vật, cô nói.
” Ngươi có khả năng đặt biệt như vậy, nhưng một khi sử dụng sẽ tự tổn thương bản thân. Ngươi có từng nghĩ đến việc ít kỷ, giữ lại không bao giờ dùng không. ”
Nhìn con vật đôi mắt tròn xoe ngây thơ, cô bật cười: ” Haha….mình đúng là ngốc quá. Nhưng bản thân có lẽ từng hi vọng có được đáp án. Liệu khi gặp trường hợp tương tự. mình có thể đưa ra quyết định giống nó không?. ” Ánh mắt cô mông lung lại. Tâm tư chìm đắm trong những chuỗi ý nghĩ tự hỏi.
Nhưng một việc diễn ra khiến tâm tư cô tập trung trở lại. Sinh vật nhỏ bé nhìn cô, ánh mắt nó như thấu hiểu tâm tư của Latila.
Tiếp đó nó từ từ bò ra khỏi hộp. Di chuyển lung tung nhưng có quy luật trên giường. Mất vài phút một dãy chữ đã hiện ra trước mắt cô.
Cô đọc thầm: ” Nếu bạn cần sức mạnh, tôi có thể giúp bạn hết mình trước khi bản thân tan biến. Câu hỏi của bạn rất hay, nhưng đối với tôi. Nó cũng chỉ có một đáp án, đó là sẵn sàng cống hiến hết mình, dù cho đó sẽ khiến tôi chết. Bởi khi tôi được sinh ra, sứ mệnh tồn tại của tôi là dành cho thời khắc đó. Điều đó chính là thứ tạo ra tôi, để tôi tiếp tục tồn tại. ”
Cô nhìn sinh vật nhỏ bé, ngạc nhiên nói: ” Ngươi hiểu được những gì ta nói. ”
Sinh vật chỉ đáp trả bằng một dòng chữ, ” Đúng vậy. ”
Latila cảm thấy thích thú, bắt đầu đặt câu hỏi.
” Bạn là gì? Đến từ đâu?Tại sao người đó lại có được bạn? Bạn có gia đình như chúng tôi không?…..” Cô hỏi một loạt dài câu hỏi, rồi ngừng lại nhìn chăm chú sinh vật nhỏ bé.
Như cảm thấy phiền phức, sinh vật nhỏ bé nhích người viết lên dòng chữ, ” Đừng hỏi những câu hỏi thừa thải. Thời gian của tôi không còn nhiều. Nếu bạn muốn sức mạnh, ngay bây giờ hãy bắt đầu. ”
Như nhận ra mình quá thất thố, Latila vẻ mặt tò mò thu hồi lại. Nhìn sinh vật với vẻ mặt nghiêm túc.
” Tôi đã sẵn sàng. ”
Sinh vật hài lòng, vung người bay lên, cơ thể được nâng đỡ bởi những vệt ánh sáng lung linh.
Từng dòng chữ lung linh hiện lên giữa không trung trước mắt cô.
” Cốt lõi sức mạnh của bạn nằm ở số lượng năng lượng mà bạn hấp thu được từ thiên địa. Từ đó mà thu nạp vào cơ thể cho bản thân sử dụng.
Mà muốn điều khiển chúng dễ dàng, sẽ cần cô đọng năng lượng thành từng sợi ánh sáng, hay còn gọi là Thần Quang.
Tôi sẽ bắt tay từ đó, giúp bạn hấp thụ năng lượng thiên địa nhanh hơn. Việc của bạn chỉ cần tập trung cô đọng chúng lại.
Nhưng trước đó, tôi phải nói với bạn. Khi tôi giúp bạn, sẽ cần bạn giao quyền kiểm soát cơ thể cho tôi. Nếu bạn thấy rủi ro, vậy bạn có thể dùng các biện pháp khống chế tôi lại. Hãy suy nghĩ kĩ, ngày mai nếu bạn đồng ý, chúng ta sẽ bắt đầu. “