Chương 10: Diệt chi
Thấy tên thanh niên hống hách như thế, cô định đôi co với hắn. Một cánh tay đã duỗi ra ngăn cản cô lại.
Nhất lên tiếng: ” Nếu ngươi đã muốn cây Ám Chung Tượng này. Vậy ta tặng cho ngươi. Haha..mong ngươi thu thập được nó. ”
Nói xong, cậu quay người mang theo cô bé đi xa. Tuy rất không vừa lòng, nhưng cô cũng không phản đối với ý kiến của cậu.
..
Nhìn hai người đã đi mất, tên thanh niên gãi đầu.
” Hai người này dễ dàng khuyên lui thế. Tưởng ít nhất cũng phải đánh vài chiêu chứ. Thôi kệ đi, giờ tranh thủ thời gian thu thập cây Ám Chung Tượng này.”
Tên thanh niên ánh mắt sáng lên nhìn về phía cái cây lớn. Không một lời dư thừa, hắn nhảy người lên cao, cơ thể sáng lên. Hai nắm đấm bao bọc một lớp giáp kiên cố, lao đến đấp thật mạnh vào cái cây.
Trước đòn đánh đầy khí thế ấy. Cái cây như một quái vật bừng tỉnh từ giấc ngủ sâu. Cành lá đung đưa, theo đó từng chiếc lá như từng ám khí mang theo sát khí kinh khủng đánh trực tiếp với cú đấm.
Hai bên va chạm với nhau, tạo ra một luồng dư ba mang sức mạnh khủng khiếp. Mặt đất nứt toác ra, đất đá rơi liên tục từ trên cao xuống.
Nhưng chỉ trong ít giây, từ thế cân bằng đã có sự chuyển biến. Từng chiếc lá xuất hiện ngày càng nhiều. Đồng thời sức mạnh cũng ngày càng lớn khiến nắm đấm bị đẩy lùi về sau.
Thấy thế, hắn hét lớn lên, gồng hết tất cả sức mạnh đấm liên tục về phía trước. Sức mạnh được tăng cường khiến nắm đấm chiếm lại ưu thế, tiến gần đến thân cây.
Cái cây như cảm thấy bị xúc phạm, từ dưới đất một cái rễ lớn trồi lên. Rễ cây không dừng lại mà xông thẳng đến hắn.
Hắn quay sang nhìn thấy rễ cây phi đến, vẻ mặt như mướp đắng. Ban đầu tưởng đánh bại cây này dễ dàng như những cây trước. Không ngờ cây này lại khác biệt như vậy, sức mạnh này đã đạt đến cảnh giới Tha Hóa Tượng.
Hắn cũng ở cảnh giới Phát Quang ngang hàng nhưng cũng chống chọi không nổi. Chứng tỏ cây này còn chưa tung hết sức, cảnh giới thực sự của nó có lẽ là Gai Cai Tượng.
Giờ hắn đã hiểu, thâm ý nụ cười và câu nói trước khi rời đi của tên kia.
Không phải lúc nghĩ ngợi lung tung, giờ hắn phải gồng mình chống lại đòn tấn công, an toàn rút lui.
Chỉ nghe một giọng nói thì thầm lướt qua.
[ Quang kỹ – Nắm đấm lớn ]
Hai nắm đấm của hắn bỗng chốc to lớn lên. Sức mạnh như được tăng cường lên gấp đôi. Mang theo sức mạnh ấy va chạm với rễ cây.
Rễ cây không hổ danh là vũ khí thông dụng của thực vật. Sức mạnh mà nó mang đến mạnh mẽ hơn số lá cây mà hắn đối chọi. Chỉ vừa va chạm, nó đã đánh bật hắn bay ra xa, nội tạng đảo lộn lên hết.
Phun ra một ngụm máu, hắn chớp thời cơ chui ngay vào một lối đi hòng tẩu thoát khỏi tầm đánh của cái cây.
Nhưng tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc. Thì trước mặt hắn một rễ cây đâm thủng lớp đá chui lên, rồi lao vút về phía hắn.
May sao bản năng mách bảo, hắn hai tay đan chéo lại đỡ phía trước. Rễ cây va vào hai tay khiến hắn bay ngược trở lại hang động.
Nhìn lại hang động giờ đã tan hoang. Những rễ cây trồi lên từ mặt đất như từng con mãnh thú đói khát gào thét. Thật sự là một khung cảnh khó quên.
Chúng thấy hắn, cả đám như thấy con mồi mà cùng nhau lao lên. Số lượng rễ cây phải hơn trăm. Hắn mà bị chúng đánh phải, nhất định tan xác.
Nhưng hắn vẫn bình tĩnh, bởi hắn còn có ác chủ bài.
Giọng nói thì thầm lại vang lên.
[ Siêu Quang kỹ – Sí Lực Thần ]
Hai nắm đấm của hắn bao bọc trong ánh sáng chói mắt, hóa thành hai đôi cánh. Không do dự, hắn vỗ cánh lao vút lên trần hang.
Cái cây như nhận ra ý định của hắn. Nó phi ra rất nhiều lá cây tốc độ rất nhanh để ngăn chặn. Nhưng điều vô ích, hắn như một mũi tên phá tan tất cả. Xuyên thủng trần hang, biến mất đi. Để lại từng tiếng gào thét đầy tức giận của cái cây.
Bay đi rất xa chỗ ban đầu, hắn mới ngừng lại nghỉ ngơi. Nằm trên mặt đất, cảm giác từng cơn đau kéo đến. Hắn nhíu mày, rồi lại dãn ra. Nhìn bầu trời đen thui nở nụ cười tươi.
” Haha..vui thật. Cảm giác kích thích giữa lằn ranh sinh tử này. Á chà lâu quá mới cảm nhận lại được. Haha…hai kẻ dị biệt kia cũng thú vị. Nhân cơ hội ta đánh nhau với Ám Chung Tượng mà chớp thời cơ lấy đi Trọng Tượng. ”
Đúng vậy, lúc giao đấu. Hắn đã để ý được hai bóng hình một lớn một bé rón rén tiếp cận gốc cây, rồi trộm đi vài cây Trọng Tượng. Nhưng tình hình chiến đấu căn thẳng, hắn cũng không thèm quan tâm nữa.
Nghỉ ngơi một lát, khi cơ thể khôi phục lại kha khá. Hắn đứng lên, nhìn về hướng chân núi.
” Cũng lên về rồi. Lần này định kiếm đủ số lượng gỗ Ám Chung Tượng làm bồi dược điều chế. Đáng tiếc chỉ lấy được vài thân gỗ Ám Chung Tượng non. Chẳng biết dùng được không. Mong Tinh huynh có thể xoay sở được. ”
” Là một Diệt Chi, cuộc sống cũng không dễ dàng gì. Haiz, đi nào. ”
Nói xong, hắn phi người xông thẳng xuống chân núi, thoát đi U Sâm Tượng.
….
Ở bên khác, Nhất lọm khọm nhìn xung quanh. Khi xác định mọi thứ xung quanh an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhớ lại cảnh ăn trộm đồ không lâu trước, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài thật là kỳ diệu.
Quay lại phía sau, cô bé đang ôm năm cây thần dược. Hai mắt sáng lên, miệng nhếch lên cười ngây ngô.
Cậu không lỡ đánh gãy niềm vui của cô. Để lại một tờ giấy nhắn lại. Cậu chui vào cái hang đã đào sẵn, rồi lấy ra một cây thần dược mà cậu giữ lại từ trước, bắt đầu hấp thu.
Cảm giác thật quá sảng khoái. Năng lượng mà nó ẩn chứa rất cô đặc và có số lượng lớn.
Mới hấp thụ tầm năm phần trăm năng lượng ẩn chứa trong thần dược. Vòng năng lượng của cậu đã đạt tới ngưỡng tối đa.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cậu cũng hấp thu đầy tầng thứ mười.
Khoảng khắc choáng váng kéo đến. Tỉnh táo lại, cậu lại thấy bản thân trở lại bãi cát đen rộng lớn.
Vươn vai, nắm chặt nắm đấm. Cậu bắt đầu tìm kiếm quái vật.
….
Cô sau khi lấy được thần dược, vui vẻ quên cả trời đất. Khi niềm vui vơi đi, cô mới nhận ra cậu đã biến mất.
Chưa kịp hoảng loạn, cô thấy trên tay đang cầm một tờ giấy, cô đọc xong mới hiểu. Hóa ra cậu đi bế quan tăng tiến tu vi, sẽ mất chút thời gian, mong cô thông cảm.
Cô dù trong lòng rất gấp, muốn về làng ngay bây giờ. Nhưng cô cũng hiểu, thời cơ tăng tiến tu vi rất quý giá với mỗi người. Dù sao cậu cũng vì cô mà mạo hiểm. Không thể vì bản thân mà cô ích kỉ, đòi hỏi vô lý được.
Nên cô ngồi trong hang, ngán ngẩn chờ đợi.
..
Khoảng ba ngày, đó là thời gian cô tính đại khái. Cậu cũng từ cái hang bên cạnh đi ra. Giờ đây, vẻ mặt hắn đã tự tin hơn rất nhiều.
Bước ngay ra ngoài, hắn tiến đến chỗ cô. Đưa tay ra nói: ” Đi thôi, Anh đưa em ra khỏi đây. ”
Cô chờ câu này lâu lắm rồi, nắm lấy tay hắn, gật đầu.
Nhất vác cô lên, lòng bàn chân sáng lên, cơ thể dùng tốc độ cực nhanh phóng ra khỏi hang, hướng xuống núi.
Trên đường xuống núi rất thuận lợi, chỉ gặp vài đống đá, điều bị hắn tiện tay xử lý.
Khi đi xa U Sâm Tượng. Hắn thì thầm với cô bé: ” Này, thoát khỏi U Sâm Tượng rồi. Muốn tự về hay anh đưa về cùng. Anh đây cũng giỏi y thuật đấy. Có khi còn giúp đỡ được. ”
Cô rơi vào trầm tư. Bà bà dặn không nên dẫn người lạ về làng, kể cả là kẻ dị biệt. Nhưng theo cô, trên chặng đường này, cậu đã chứng minh được bản thân là một người tốt bụng, giữ chữ tín.
Điều đó khiến cô nghiên về câu trả lời mời cậu về làng hơn.