Chương 1: Dịch Quang
” Ai mua Kinh Dịch thảo không. Chỉ cần hai viên tinh thần, sẽ có ngay một cây. Giá cả đảm bảo, hàng chất lượng cao, trên không lừa lão, dưới không lừa trẻ. ” Một trung niên trải chiếc khăn đơn giản xuống đất, lấy từ chiếc rỏ bên hông từng bụi cây một bày ra trước mắt hô lớn.
” Này chú, thứ này có thể giảm giá một ít không. Nếu được cháu nguyện ý mua. ” Một tiếng nói đầy trẻ trung vang lên. Một thanh niên cơ thể khỏe mạnh đứng trước người trung niên đưa tay ra hỏi.
Người trung niên liền để ý đến chiếc khăn bịt mắt của cậu thanh niên này. Hắn liền nghĩ đến chắc thanh niên này bị mù.
Ngẫm nghĩ một lúc, người trung niên trả lời lại:
” Nếu vậy, ta sẽ giảm giá nếu cháu mua từ mười cây trở lên. Nếu không, ta cũng không thể giảm giá được. Ta sống là nhờ vào số tinh thần kiếm được từ việc buôn bán này. ”
Cậu thanh niên đứng im lặng một lúc, cuối cùng từ trong bao áo, cậu móc ra một túi nhỏ đưa cho người trung niên.
” Vậy cũng được. Đây là số tinh thần giá gốc của mười cây Kinh Dịch thảo. Chú xem thế nào, giảm giá cho cháu. Số còn lại cứ bỏ lại trong túi là được. ”
Người trung niên nhận lấy cái túi, cẩn thận đếm đi đếm lại số tinh thần, khi đã kiểm tra đầy đủ. Hắn từ bên hông lấy ra một chiếc rỏ nhỏ, cẩn thận xếp từng bụi cây một, đến khi đủ mười cây.
Đưa lại chiếc túi chứa sáu viên tinh thần lẫn cái rỏ. Người trung niên nói với thanh niên thấp bé trước mắt.
” Đây là tinh thần còn thừa sau khi giảm giá, còn trong đây là mười cây Kinh Dịch thảo. Nhớ cầm cẩn thận, thói đời này nhiều kẻ xấu, việc xấu lắm. ”
Người trung niên vỗ vai cậu thanh niên, rồi lại trở về lại chỗ cũ tiếp tục hô lớn bán hàng.
Cậu thanh niên gật đầu như cảm tạ. Mang theo chiếc rỏ đi xa.
Nơi ở của cậu khá xa thị trấn. Thành ra trên đường về thường bị đám ” chó con ” theo đuôi.
Vừa nghĩ đến, từ phía trước đã lao ra một tên cao to vạn vỡ. Hắn nhắm đến chiếc rỏ trên tay cậu.
Nhưng trước khi hắn bắt được, cậu đã dịch người sang bên đủ đến né tránh.
Thấy bắt hụt, tên cao to giận dữ lao vào tiếp, lần này hắn rút từ bên hông một thanh đao lớn vung về phía cậu.
Vẫn bình tĩnh, cậu đưa tay lên, chỉ dùng hai ngón tay đã khóa cứng lưỡi đao của tên cao to.
Tên cao to biết gặp phải kẻ mạnh, lập tức bỏ đao rút lui về sau. Cậu cười nhẹ.
” Làm gì đi sớm thế, số tinh thần để mua đồ hôm nay cũng nên lấy lại ít nhiều từ các ngươi. ”
Dứt lời, cậu đã cầm thanh đao lên, nhắm thẳng vào tên cao to, trước lúc hắn kịp phản ứng đã đâm xuyên qua tim hắn.
Đi tới xác tên cao to. Như quen thuộc, cậu nhanh chóng mò hết đồ có giá trị từ tên này. Thu được một túi tinh thần, một quyển sách đồi trụy.
Đứng dậy, cậu tiếp tục đi về nhà. Khi đến được ngôi nhà đơn sơ, cái túi chỗ hông cậu đã phồng to lên rất nhiều.
Chuẩn bị mở cửa vào, từ phía sau một tiếng nói của người phụ nữ vang lên.
” Nhất à cháu. Lại xuống thị trấn mua đồ sao. Cháu bị mù, đi đường phải cẩn thận, lần sau có gì thì nhờ con Tấm nhà cô đi chung cho đỡ vất vả. ”
Cậu quay lại, lễ phép cảm ơn.
” Cô Hương. Cháu cũng quen việc đi lại khi không nhìn thấy đường rồi. Cô không cần phải nhờ Tấm đâu. Cô và Tấm cũng còn nhiều việc phải làm. Cháu không làm phiền đâu ạ. ”
” À chỗ này cháu có tiện thể mua cho cô và Tấm ít hộp bụi La Sa. Rất có lợi cho làn da của phái nữ, cô nhận lấy coi như quà cháu cảm ơn cô đã giúp đỡ cháu ban đầu. ”
Cô Hương nhìn thiếu nhiên trước mặt, ngậm ngùi: ” Vậy cô không khách sáo, nhưng nhớ lần sau có gì khó khăn đừng ngại đến nhờ cô. Cô luôn sẵn lòng giúp đỡ. ”
Cậu gật đầu đồng ý với cô.
Khi cả hai người chuẩn bị kết thúc trò chuyện. Một giọng nói đầy nam tính chen vào.
” Là Hương với cháu Nhất hả. Cả hai đang nói chuyện gì thế, cần giúp đỡ gì không. ”
Cô Hương quay sang, nhìn người trung niên cơ bắp vạn vỡ, mặt hơi hồng lại.
” Anh Cường, không có gì đâu, chỉ là cháu Nhất vừa đi một mình từ thị trấn về. Nên tôi ra đây hỏi han coi cháu nó có bị bắt nạt gì không thôi. ”
Cường vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu: ” Nhất, chú nói bao lần rồi. Có việc cần đến thị trấn thì phải bảo với chú, chú dẫn đi cho. Bây giờ thiên hạ cũng không thái bình, nhiều kẻ mang lòng dạ ác lắm. ”
Nhất lập tức quay sang xin lỗi chú Cường, mãi chú mới nguôi giận.
Cô Hương cũng tranh thủ lúc cả hai chú cháu trò chuyện mà rời đi.
Chú Cường khi thấy cô Hương đã đi xa, vẻ mặt nghiêm túc đã thay đổi trở lên thần bí lẫn kích động, tiến sát mặt lại gần tai của cậu nói nhỏ nhẹ.
” Nhất, sách chú cần cháu có mua được không. ”
Nhất lắc đầu ngao ngán trong lòng, chú Cường này tính tình thẳng thắng, cương trực, tốt bụng. Nhưng mắc cái mao bệnh là thích đọc mấy thứ sách không lành mạnh cho lắm.
Rút trong chiếc túi bên hông vài quyển sách, cậu đưa nó vào tay chú Cường rồi nói.
” Đây, sách của chú đây. Không thiếu quyển nào. Mà chú nhớ đọc ít thôi, đọc nhiều ảnh hưởng lắm. ”
Chú Cường nhận lấy, lập tức một mặt hào hứng không thể nhịn được. Gật đầu đồng ý với lời khuyên của cậu như lấy lệ. Sau khi dặn dò cậu một ít nữa, chú Cường vội vàng rời đi.
Nhất đứng đợi một hồi, khi xác định không còn ai hỏi thăm nữa. Cậu mới mở cửa nhà đi vào.
Nhưng chưa vào nhà ngồi được nóng mông. Từ ngoài cửa đã nghe tiếng chân người đi rất vội vã về phía này.
Lúc cậu chưa phản ứng lại đã tiến vào trong nhà, rồi đóng cửa lại.
Tiếp đó là những tiếng thở nặng nhọc vang lên khắp không gian.
Nhất nghe tiếng mới nhận ra là người quen, liền lên tiếng đầy sự thắc mắc.
” Tấm, cô làm gì mà phải trốn vào đây thế. ”
Cô gái đang dựa người vào cửa, nghe có người gọi liền giật mình quay sang. Sau khi nhìn thấy hóa ra là Nhất, cậu thiếu niên mù đây mà. Cô mới thở phào nhẹ nhõm nói.
” Nhất làm mình hết cả hồn. À cho mình trốn tí nha. Tại bác Kiên cứ bắt mình luyện Thần Quang mệt quá, mình mới phải tìm nơi chốn một thời gian. ”
Nghe vậy, cậu gật đầu đồng ý cho cô ở lại.
Rút Kinh Dịch thảo từ trong chiếc rỏ bên người, cậu quen thuộc bắt đầu bỏ từng cái lên chiếc nồi phía trước. Bắt đầu xử lý nguyên liệu một cách tỉ mỉ. Cẩn thận trong từng giai đoạn.
Tấm thấy cậu xử lý Kinh Dịch thảo, liền tò mò đi tới ngó nghiêng. Rồi cô nói ra.
” Nhất, cậu nấu dịch quang này có khó không?. Có thể dạy mình được không?. ”
Nhất vẫn cần mẫn làm việc, miệng đáp lại: ” Cậu từ bỏ đi, mấy thứ rườm rà như này cậu không học nổi đâu. Với lại, nấu cái này cần thiên phú, cậu thì không có.
Tốt nhất là cậu vẫn nên tập trung vào việc tu luyện đi. ”
Tấm không phục, hai má phồng lên tức giận.
” Hứ, chưa thử sao biết được. Để tớ thử xem, có khi còn làm giỏi hơn cậu. ”
Nhất quay sang, biểu cảm nghi ngờ.
” Thật sự muốn thử?? ”
Tấm thấy cậu hồi tâm chuyển ý, liền gật đầu lia lịa.
Thở dài, cậu đứng lên, xong đưa tay mời cô vào chỗ của cậu ngồi ban đầu.
Tấm thích thú, ngồi vào chỗ của cậu, ánh mắt lấp lánh.
Nhất bắt đầu chỉ dạy cho Tấm thực hiện các bước, thủ thuật, những gì cần lưu ý khi nấu dịch quang.
Không mất bao lâu, nồi đầu tiên đã hoàn thành. Trong ánh mắt mong chờ của Tấm, cậu mở nắp nồi ra. Đập vào mắt là một nồi như cám lợn.
Tấm thấy sắc mặt của cậu, liền biết không ổn, nhòm vào xem, ngay sau đó rụt cổ lại nói nhỏ: ” Ừm ưm.. do lần đầu chưa quen thôi. Chắc chắn làm nồi thứ hai là được. ”
Bởi một cây Kinh Dịch thảo cũng nấu được ba nồi. Nên cậu nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định đồng ý cho Tấm thử lại lần nữa. Sau khi giảng lại kĩ một lần nữa, cậu để Tấm tự suy nghĩ và nấu lại.