Hợp Hoan Tông: Từ Tào Tặc Bắt Đầu Tuổi Già Tu Tiên
- Chương 889: Đây là cẩn thận không phải nhát gan
Chương 889: Đây là cẩn thận không phải nhát gan
Mãi cho đến khi công tử biến mất tại nội điện.
Hai người lúc này mới thu hồi ánh mắt.
Liễu Tư Nguyệt xoay người chắp tay hành lễ với Tô San.
“Không biết sư muội lấy thân phận gì lưu lại Lưu Ly Cung?”
Tô San chắp tay đáp lễ.
“Nguyện làm Kiếm thị cho công tử!”
Liễu Tư Nguyệt cười duyên dáng.
Hai người gần như đồng thời thẳng lưng lên.
Mắt đẹp đều nhìn về phía đối phương.
“Vậy sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Tô San từ chối cho ý kiến, hướng về phía Liễu Tư Nguyệt chắp tay hành lễ.
“Sư tỷ, sau này còn xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Nàng dù sao cũng là chân ướt chân ráo mới tới.
Một ngày nọ công tử đột nhiên mang theo nàng trở về Lưu Ly Cung.
Từ khi tới Lưu Ly Cung nàng vẫn luôn bế quan.
Không có tiếp xúc quá nhiều với Kiếm thị cùng thị thiếp tại Lưu Ly Cung.
Tạo mối quan hệ tốt với Liễu sư tỷ cùng là Kiếm thị vẫn là điều cần thiết.
Liễu Tư Nguyệt cười duyên dáng.
“Chỉ giáo thì không dám, ngươi và ta cùng khích lệ, hầu hạ tốt công tử là được.”
Cùng lúc đó, tại một bên hành lang khác.
Một đạo độn quang từ trong hành lang bay lên.
Hướng về phía ngoài phong bỏ chạy.
Trong nháy mắt liền biến mất ở chân trời.
—
Âm Dương Đạo Cực Tông.
Chủ phong quảng trường.
Một đạo độn quang từ ngoài phong bay lượn mà đến.
Rơi vào trên quảng trường vắng vẻ.
Độn quang tiếp đất hóa thành một vị đạo đồng áo trắng.
Lý Mông liếc nhìn quảng trường trống rỗng.
Sải bước chân chạy về phía bậc thang thông tới chủ điện.
Chạy một hồi liền chạy lên bậc thang.
Men theo bậc thang chạy về phía Chủ phong đại điện trên đỉnh phong.
“Đó không phải là tiểu sư đệ sao?”
Trong năm phong chỉ có thí luyện Côn Ngô phong là còn chưa kết thúc.
Chủ phong mặc dù vắng vẻ.
Nhưng cũng khôi phục một chút nhân khí.
Trên bậc thang có thể thấy lác đác tông môn đệ tử.
Có người một mình vội vàng đi qua.
Cũng có đệ tử kết bạn mà đi.
Thấy tiểu sư đệ chạy như bay trên bậc thang.
Điểm đến hình như không phải là Vạn Sự Đường.
Mà là Chủ phong đại điện nằm trên đỉnh núi.
Điều này đưa tới sự chú ý của một số đệ tử.
“Tiểu sư đệ đây là muốn đi đâu?”
“Đường rẽ đi Vạn Sự Đường đã chạy qua rồi, chẳng lẽ là đi chủ điện?”
“Chủ điện? Chẳng lẽ là Tông Chủ triệu kiến?”
“Có khả năng này.”
“Tiểu sư đệ trở thành Ngũ Phong Hầu Bổ Thánh Tử đã là sự thật, Tông Chủ triệu kiến ngược lại cũng rất bình thường.”
Rất nhiều đệ tử trên bậc thang dừng bước.
Đưa mắt nhìn tiểu sư đệ chạy như bay về phía đỉnh núi.
Lý Mông men theo bậc thang một đường chạy nhanh.
Chạy một mạch tới cửa Chủ phong đại điện.
Lý Mông thả chậm bước chân.
Ngẩng đầu nhìn thoáng qua cửa điện khí thế hùng vĩ.
Hai bên cửa điện có hai cây cột ngọc thạch khổng lồ.
Trên cột ngọc thạch quấn quanh hai bức tượng Chân Long.
Con Chân Long kia nhìn qua sống động như thật.
Đuôi rồng đặt trên mặt đất.
Đầu rồng thì quan sát bậc thang ngoài cửa điện.
Trong cái miệng lớn đang mở ra còn ngậm một viên bảo châu lưu quang tứ phía.
Viên bảo châu kia lấp lánh ngũ sắc linh quang.
Nhìn qua cực kỳ bất phàm.
“Hai kiện trận khí này ngược lại không tệ.”
Cái gọi là trận khí chính là pháp khí dùng để bố trí trận pháp.
Trận Pháp Sư khi bố trí trận pháp cần dùng trận khí làm mắt trận.
Phẩm giai trận khí càng cao uy lực trận pháp càng mạnh.
Trận bàn cũng thuộc về một loại trận khí.
Trận phù thì tự thành một phái.
“Tiểu sư đệ hảo nhãn quang!”
Ngay tại lúc Lý Mông đi về phía cửa điện.
Trong cửa điện đột nhiên vang lên một giọng nói nhẹ nhàng.
Một vị nữ tử áo trắng ngay sau đó đi ra khỏi cửa điện.
Đi về phía Lý Mông đón lấy.
Một lớn một nhỏ hai người dừng bước ngoài cửa điện.
Gia Cát Lưu Hà cười tủm tỉm nhìn tiểu sư đệ.
Hướng về phía tiểu sư đệ chắp tay hành lễ.
“Tiểu sư đệ, đã lâu không gặp.”
Lý Mông trên dưới đánh giá sư tỷ một chút.
Thân thể nho nhỏ chắp tay đáp lễ.
“Gặp qua sư tỷ!”
Nghe giọng nói non nớt kia của tiểu sư đệ.
Gia Cát Lưu Hà đi về phía trước ngồi xổm trên mặt đất.
Một đôi mắt đẹp như cười như không nhìn tiểu sư đệ.
“Tiểu sư đệ, ngươi sẽ không quên sư tỷ rồi chứ?”
Lý Mông lắc lắc cái đầu nhỏ.
“Nhớ kỹ, nhớ kỹ, sư tỷ chính là vị tiên nữ tỷ tỷ được ta cứu ở Trạm Lam giới.”
Một tiếng “tiên nữ tỷ tỷ” làm cho Gia Cát Lưu Hà rất hưởng thụ.
Trên mặt hiện lên nụ cười ôn nhu.
Gia Cát Lưu Hà hướng về phía tiểu sư đệ nháy nháy mắt.
“Đúng vậy a, nếu không có tiểu sư đệ ra tay cứu giúp, sư tỷ nói không chừng đã vẫn lạc tại Trạm Lam giới.”
Gia Cát Lưu Hà đứng dậy.
Vươn tay ngọc thon dài nắm lấy bàn tay nhỏ của tiểu sư đệ.
Kéo tiểu sư đệ đi về phía cửa điện.
“Đi thôi, Tông Chủ đang đợi ngươi.”
Hai người kề vai sát cánh tiến vào chủ điện.
Hai tỷ đệ không nhanh không chậm đi trong đại điện.
Lý Mông nhìn quanh đại điện rộng lớn.
Không gian đại điện khí thế hùng vĩ vô cùng dư dả.
Hai người đi trong đại điện giống như hai con kiến đang di chuyển.
Mặt đất càng là trơn bóng như gương.
Lý Mông vừa đi vừa cúi đầu nhìn mặt đất.
Mặt đất vậy mà phản chiếu ra dáng vẻ hai người.
Lý Mông ngẩng đầu nhìn về phía sườn mặt sư tỷ.
Lại quay đầu nhìn về phía Tông Chủ đại vị trên bậc thang.
Trên Tông Chủ đại vị loáng thoáng thấy được một vị nữ tử.
Thân hình vị nữ tử kia có chút mơ hồ.
Chỉ có thể nhìn thấy hình dáng thân hình hơi có vẻ đầy đặn.
Đi tới đi lui, bậc thang đã đến.
Hai người dừng bước trước bậc thang.
Gia Cát Lưu Hà buông lỏng tay tiểu sư đệ ra.
Hướng về phía mẫu thân trên Tông Chủ đại vị chắp tay hành lễ.
“Tông Chủ, tiểu sư đệ tới.”
Lý Mông cũng đi theo sư tỷ chắp tay hành lễ.
Giọng nói non nớt vang vọng trong đại điện.
“Đệ tử Lý Mông bái kiến Tông Chủ!”
Lý Mông khom người cúi đầu.
Gia Cát Lưu Hà khom người cúi đầu.
Hai người đều đang chờ giọng nói của người thứ ba xuất hiện.
Chờ một hồi lâu, trong đại điện vẫn yên tĩnh.
Mà trên Tông Chủ đại vị phía trên bậc thang.
Nữ tử thấy không rõ thân hình không biết đã lộ ra bộ mặt thật hay chưa.
Gia Cát Thải Vân ngồi trên Tông Chủ đại vị híp mắt đánh giá Lý Mông.
Tựa hồ muốn nhìn trộm một mặt chân thực của Lý Mông.
Thần thức đã sớm bao phủ toàn bộ đại điện.
Cũng bao phủ tên nhóc con kia.
“Nhân tộc tiểu tử, nữ nhân này không đơn giản, ngươi phải cẩn thận một chút.”
Thần thức truyền âm đến từ Ngọc Diện La Sát làm cho Lý Mông thần sắc khẽ động.
“Tiền bối, ngươi dùng thần thức truyền âm nói chuyện với ta, sẽ không bị nàng phát hiện chứ.”
“Yên tâm, nữ nhân kia mặc dù là hậu duệ Âm Dương gia, nhưng tu vi kém một chút, chỉ cần không sử dụng thôi diễn chi thuật của Âm Dương gia, muốn phát hiện sự tồn tại của thiếp thân, nàng hiện tại còn chưa làm được.”
Nghe Ngọc Diện La Sát nói như vậy.
Trong lòng Lý Mông thở dài một hơi.
Ngọc Diện La Sát chính là Thượng Cổ Yêu Tộc.
Nếu bị người phát hiện mình giấu một con Thượng Cổ Yêu Tộc.
Vậy hắn có lý cũng nói không rõ.
Nhân Yêu đại chiến đã kéo dài không biết bao nhiêu tuế nguyệt.
Tranh chấp khí vận hai tộc làm cho hai bên thù địch nhau.
Bất luận là bên nào cũng sẽ không dung thứ sự tồn tại của kẻ phản bội.
Ngọc Diện La Sát một khi bị người phát hiện.
Bất luận hắn có lý do gì đều sẽ bị xem nhẹ.
“Tiền bối, ngươi vẫn là đừng nói chuyện nữa.”
“Thế nào, sợ?”
“Nói nhảm, vãn bối có thể không sợ sao.”
Lý Mông nhịn không được liếc mắt một cái.
Ngọc Diện La Sát cũng thật là.
Nơi này khoảng cách với Tông Chủ gần như thế.
Nếu bị Tông Chủ phát hiện tung tích Ngọc Diện La Sát thì thật sự xong đời.
“Hừ, đồ nhát gan.”
“Cái này không liên quan đến nhát gan, đây là cẩn thận.”
“Được được được, thiếp thân ngậm miệng là được chứ gì.”