-
Hợp Hoan Tông Làm Lô Đỉnh, Ta Theo Linh Thạch Thu Phí
- Chương 234: Cô, cô gia, tiểu thư nói…
Chương 234: Cô, cô gia, tiểu thư nói…
…
Ngày hôm đó, phi thuyền dần tiến vào địa giới Dược Vương Cốc, Diệp Đỉnh đề nghị mở tiệc nướng trên boong tàu, mấy vị sư tỷ vui vẻ đồng ý.
Trên boong tàu dựng lên giá nướng bằng linh mộc, thịt nướng xèo xèo tỏa ra mùi thơm quyến rũ,
Mọi người quây quần bên nhau, vừa ăn thịt uống rượu thỏa thích, tiếng cười không ngớt, vô cùng sảng khoái.
“Binh binh bang bang——”
Bỗng nhiên, từ phía xa truyền đến tiếng giao đấu kịch liệt, xen lẫn tiếng pháp khí va chạm chói tai và tiếng quát tháo của các đệ tử.
“Hử? Đó là trang phục của đệ tử Dược Vương Cốc!”
Thiệu Ngạo Tuyết rất quen thuộc với Dược Vương Cốc, vừa nhìn đã nhận ra mấy bóng người đang bị vây công kia.
“Dược Vương Cốc?”
Diệp Đỉnh trong lòng khẽ động, thần thức lập tức quét qua, không khỏi nhíu mày.
Chỉ thấy hơn mười tên hắc y nhân đang vây công năm đệ tử Dược Vương Cốc, ra tay tàn độc, chiêu chiêu chí mạng.
Trong đó có một thiếu nữ mặc sa y màu xanh nhạt, hắn vẫn còn nhận ra,
chính là Tiểu Hoàn, nha hoàn thân cận của Miêu Văn Tễ.
Hắn vẫn còn nhớ, trong Thiên Táng Huyễn Cảnh, Tiểu Hoàn với thân phận nha hoàn hồi môn đã tất bật lo liệu trong hôn lễ, vô cùng tận tâm.
“Ta đi cứu bọn hắn.” Diệp Đỉnh nói xong, thân hình lóe lên, đã biến mất khỏi boong tàu.
Trên chiến trường, một lão giả của Dược Vương Cốc cùng hai đệ tử trung niên đang liều mạng chống đỡ đòn tấn công của mấy chục tên hắc y nhân, cả ba người đều đã mang thương tích, linh lực tiêu hao nghiêm trọng, xem ra sắp không trụ nổi nữa.
“Thanh Nhã! Tiểu Hoàn! Chúng ta bọc hậu cho các ngươi, mau mang thuốc đi! Muộn nữa là không kịp đâu!”
Lão giả hét đến khản cả giọng, cây cuốc thuốc trong tay múa càng lúc càng gấp.
“Lâm gia gia, phải đi thì cùng đi! Hu hu~~”
Tiểu Hoàn lo đến chảy cả nước mắt, Lâm gia gia từ nhỏ đã đối xử với nàng rất tốt, xem nàng như cháu gái ruột, bây giờ bảo nàng một mình chạy trốn, sao nàng nỡ lòng nào.
Lão giả quát lớn: “Tiểu Hoàn! Hồ đồ! Thuốc mà tiểu thư giao phó tuyệt đối không thể mất! Đây là đại sự liên quan đến tương lai của Dược Vương Cốc, ngươi phải bảo vệ thuốc và rời đi!”
“Lâm gia gia~~”
Tiểu Hoàn khóc đến không ra hơi, lý trí bảo nàng nên nghe lời Lâm gia gia, nhưng trơ mắt nhìn người thân như ông nội bị pháp thuật tấn công, tim nàng đau như dao cắt.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát giận dữ như sét đánh vang lên, uy áp của Diệp Đỉnh đột nhiên giáng xuống. Tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy lồng ngực bị đè nén, linh lực vận chuyển ngưng trệ, bất giác dừng tay.
Tiểu Hoàn nhìn rõ người tới qua làn nước mắt mờ ảo, nước mắt tủi thân lập tức tuôn ra như vỡ đê, không thể kìm nén được nữa:
“Cô gia~! Cô gia!…… Hu hu~~”
Nàng méo miệng, gào lớn, lao thẳng vào lòng Diệp Đỉnh, òa khóc nức nở, dường như muốn trút ra hết mọi sợ hãi và tủi hờn.
Diệp Đỉnh không ngờ Tiểu Hoàn thấy mình lại kích động đến vậy, hắn vỗ nhẹ lưng nàng, dịu dàng nói như dỗ một đứa trẻ:
“Được rồi, đừng khóc nữa, ngoan, có ta ở đây rồi.”
Mấy chục tên hắc y nhân thấy có đối thủ khó xơi, nào dám ham chiến, quay người định bỏ chạy.
“Quỳ xuống! Ta đã cho các ngươi đi chưa?”
Diệp Đỉnh quát lớn, khí huyết kinh người cuộn trào, tạo thành một bức tường khí vô hình.
Mấy chục tên hắc y nhân như đâm phải tường đồng vách sắt, lũ lượt rơi từ trên không xuống,
“ầm ầm” rơi xuống đất, nhất thời không gượng dậy nổi.
Mấy người của Dược Vương Cốc thấy Diệp Đỉnh uy thế như vậy, lại nghe Tiểu Hoàn gọi hắn “cô gia” liền lập tức hiểu ra — đây chắc chắn là phu quân của cháu gái ruột Dược Vương, Miêu Văn Tễ, chính là Diệp Đỉnh!
Khi trước, sau khi Miêu Văn Tễ từ Thiên Táng Bí Cảnh trở về, Dược Vương đã tuyên bố trước mặt mọi người, thừa nhận Diệp Đỉnh là cháu rể của Dược Vương Cốc.
Lão giả họ Lâm và mấy đệ tử Dược Vương Cốc còn sống sót vội vàng bước đến trước mặt Diệp Đỉnh, cung kính hành lễ:
“Bái kiến Diệp tiền bối.”
“Ừm.” Diệp Đỉnh gật đầu, nhìn về phía Tiểu Hoàn, “Tiểu Hoàn, có chuyện gì vậy? Tại sao bọn hắn lại truy sát các ngươi?”
Vốn dĩ hắn định giết hết đám hắc y nhân này, nhưng nghĩ lại, đây là địa bàn của Dược Vương Cốc, dám cướp giết đệ tử Dược Vương Cốc ở đây, sự việc có điểm kỳ lạ, nên hắn đã nén lại sát ý.
“Cô gia, ta cũng không biết tại sao bọn hắn lại truy sát chúng ta…”
Tiểu Hoàn mắt đẫm lệ, bĩu môi, tủi thân nói, nức nở không ngừng.
Diệp Đỉnh không hỏi thêm nữa, tiện tay tóm lấy một tên hắc y nhân, trực tiếp thi triển Sưu Hồn Thuật.
Một lát sau, hắn đã làm rõ nguyên do — những người này chỉ là thổ phỉ ở ngọn núi gần đó, nhận một khoản linh thạch lớn của một người thần bí, phụng mệnh cướp giết đệ tử Dược Vương Cốc, còn về thân phận của người thần bí kia, bọn hắn cũng không rõ.
Sau khi biết rõ sự tình, Diệp Đỉnh không còn nương tay, vung tay một cái đã diệt sạch mấy chục tên thổ phỉ hắc y.
Nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi lo mơ hồ, có thể điều động nhiều tu sĩ làm sát thủ như vậy, người thần bí kia tuyệt không phải kẻ tầm thường, mục đích của kẻ đó nhắm vào Dược Vương Cốc, e rằng không hề đơn giản.
Diệp Đỉnh lấy khăn tay ra, giúp Tiểu Hoàn lau nước mắt:
“Tiểu Hoàn, đi, theo ta về Dược Vương Cốc.”
Tiểu Hoàn gật đầu, trên mặt cuối cùng cũng nở nụ cười vui vẻ:
“Vâng, cô gia, chúng ta mau về thôi! Gần đây tiểu thư bị Cốc Chủ thúc giục sinh con, đang phiền lòng lắm, nàng ấy ngày nào cũng lẩm bẩm chuyện sinh con với cô gia, nhớ cô gia muốn chết rồi.”
“Khụ khụ, trẻ con, nói bậy gì thế.” Mặt Diệp Đỉnh nóng lên, ho nhẹ hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
“Hi hi~~” Tiểu Hoàn lè lưỡi, cười khúc khích.
Trên phi thuyền của Hợp Hoan Tông, Diệp Đỉnh sắp xếp chỗ ở cho mấy người Dược Vương Cốc còn sống sót, còn mình thì định quay lại mũi thuyền tiếp tục ăn thịt nướng.
Chỉ là Tiểu Hoàn cứ kéo vạt áo hắn, một bước cũng không rời.
Diệp Đỉnh có chút buồn bực hỏi: “Tiểu Hoàn, sao ngươi cứ kéo ta mãi thế?”
Tiểu Hoàn đỏ mặt, lí nhí nói:
“Cô gia, tiểu thư nói, lúc nàng không có ở đây, thì để ta hầu hạ ngươi, không được rời nửa bước, ngươi đi đâu ta đi đó.”
Diệp Đỉnh bừng tỉnh ngộ — nha đầu này, rõ ràng là “tai mắt” do Miêu Văn Tễ phái tới.
Nhưng hắn cũng không để tâm, dù sao cũng là người một nhà.
Sau đó, Diệp Đỉnh dẫn Tiểu Hoàn quay lại chỗ nướng thịt ở mũi thuyền. Tiểu Hoàn vô cùng cần mẫn, tất bật lo liệu bên cạnh Diệp Đỉnh, từ đưa xiên thịt, rót rượu, việc gì cũng chu đáo.
Việc này khiến Cát Tiểu Thiến, người luôn phụ trách hầu hạ mọi người, cảm thấy áp lực vô cùng.
Trước đây đều là nàng hầu hạ bên cạnh mấy vị tỷ tỷ, luôn nhận được không ít lợi lộc, đan dược, pháp khí được ban thưởng như nước chảy, khiến nàng kiếm được đầy bồn đầy bát.
Bây giờ tự dưng xuất hiện một đối thủ cạnh tranh, còn tranh việc với nàng, Cát Tiểu Thiến trong lòng vô cùng không vui, hầu hạ lại càng gắng sức hơn, chỉ sợ bị qua mặt.
Buổi tối, Diệp Đỉnh trở về phòng, chuẩn bị tắm rửa để gột sạch mùi dầu khói trên người.
Tiểu Hoàn đã sớm cần mẫn chuẩn bị sẵn thùng tắm linh tuyền, còn cẩn thận giúp hắn kỳ lưng.
Nước suối ấm áp cùng với lực đạo nhẹ nhàng khiến Diệp Đỉnh thoải mái đến híp cả mắt, trong lòng lại nảy sinh cảm giác sung sướng của một kẻ “phế vật” cơm bưng nước rót, áo đưa tận tay.
Tắm xong, Diệp Đỉnh vừa quay người lại,
thì thấy Tiểu Hoàn đang e thẹn nằm trong chăn, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ,
đôi mắt to tròn nhìn hắn không chớp, vừa có mấy phần căng thẳng, lại có mấy phần mong đợi.
Diệp Đỉnh thấy nàng lại nằm trên giường của mình, ngạc nhiên hỏi:
“Tiểu Hoàn, ngươi đang làm gì vậy?”
Tiểu Hoàn vô cùng căng thẳng, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:
“Cô, cô gia, tiểu thư nói,
lúc nàng không có ở đây, thì, thì bảo ta… bảo ta làm ấm giường cho ngươi~”
…