Chương 103: Thôn Phệ.
Lời nói vừa dứt, Lâm nâng lòng bàn tay hướng về phía của Phù Yên. Ngay lập tức, những luồng hắc khí quanh người cậu như hoá thành các sợi xích lao tới cô ta và bám chặt vào.
Phù Yên phút chốc không hiểu hành động này của Lâm rốt cuộc là có ý gì,
“Này, ngươi đang nghĩ cái quái gì thế? Muốn trói ta à?”
Mồ hôi trên trán Lâm nặng hạt chảy xuống vì phải cố gượng người kiểm soát bản thân, nhưng khoé môi cậu cong lên một nụ cười nhàn nhạt, đôi con ngươi huyết hồng loé lên quang mang.
“[Thôn Phệ]…!”
Kỹ năng Nguyên Tố Hắc Ám được phát động, các sợi hắc xích bùng phát ra sức mạnh áp đảo lấy khí thế lẫn uy áp của Phù Yên đang tỏ ra.
Sau đó, sức mạnh từ Phù Yên bị các sợi hắc xích hấp thụ và truyền tới cơ thể Lâm.
“Ngươi điên rồi, ngươi có biết hành động này của ngươi nó điên tới mức nào không? Ngươi nghĩ cơ thể phàm nhân đó của ngươi có thể gánh chịu được sức mạnh của Tuế Dương à!?”
Nhãn cầu Phù Yên rung động kịch liệt, lớn tiếng quát: “Bên trong Tuế Dương bọn ta tích tụ oán niệm vô cùng lớn, sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của ngươi đó đồ ngu!”
Phù Yên vùng vẫy kịch liệt, muốn vùng vẫy trốn thoát nhưng cho dù cô ta có chống cự đến cỡ nào thì vẫn chẳng thể thoát ra được.
Còn Lâm, cậu đang không ngừng hấp thụ lấy sức mạnh của Phù Yên, nhưng song song với đó là phải gánh chịu nỗi đau đớn truyền ra từ trong sâu thẳm linh hồn.
«Cố gắng lên, chủ nhân!»
Cảm nhận được chủ nhân của mình đang đau đớn như thế nào, hệ thống trong đầu cậu vội vàng lên tiếng động viên.
Dù không thể chia sẻ được nỗi đau mà chủ nhân mình đang gánh chịu, nhưng hệ thống vẫn quyết tâm giúp sức cho cậu trong việc kiểm soát Nguyên Tố Hắc Ám.
“Lâm, anh…”
“Đừng có…tới gần đây…!”
Xueyi định bước tới gần thì bị Lâm ngăn cản lại, cậu khó khăn cất tiếng: “Giúp tôi…đưa Huohuo và Guinaifen cách xa khỏi chỗ này, hơn hết…là trốn ở đâu đó an toàn đi…!”
Để đề phòng tình huống cậu lỡ đánh mất bản thân thêm một lần nữa, thì đây chính là phương án duy nhất mà hiện tại cậu có thể nghĩ ra được.
“Ca…!”
Nhìn thấy vẻ đáng thương của Huohuo nhìn mình, Lâm cắn răng quát lớn: “Nhanh lên, Xueyi!!!”
Xueyi dù không muốn nhưng chẳng còn cách nào khác, cô khẽ cắn môi và hành động theo lời cậu nói.
“Đừng có mà chết đó…”
Xueyi một tay vác Guinaifen, một tay bế Huohuo nhanh chân chạy tới chỗ an toàn khá xa ẩn núp.
Phù Yên bị Lâm liên tục hút lấy sức mạnh, cô ta phát ra tiếng thét chói tai và vang dội khắp cả Khu Vườn Tĩnh Mịch.
Kích thước cô ta đang không ngừng bị suy giảm.
“Giết…giết…”
“Đồ sát hết đám kiến…”
“Khai mạc cho buổi tiệc máu…”
Vô số giọng nói tiêu cực, ác ý vang mãi trong tâm trí Lâm nhằm dụ dỗ cậu sa đoạ.
Lâm cố chống lại những lời dụ hoặc len lỏi trong tâm trí vì bị ảnh hưởng lượng lớn oán niệm từ Tuế Dương, tới mức đôi con ngươi huyết hồng hiện rõ những sợi tơ máu.
Cậu hai hàm răng cắn chặt vào nhau, hồi tưởng lại kế hoạch mà hệ thống đã nói lúc trước. Nếu như chiếm lấy được sức mạnh của Phù Yên ở hình thái này thì cậu sẽ có khả năng tăng cường độ kiểm soát cái thứ nguyên tố nguy hiểm trong người mình.
Dù có xác suất thành công không rõ, nhưng dù vậy cậu vẫn muốn thử, bởi cậu muốn bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Để có thể bản thân, bạn bè, người cậu yêu và trên hết là có thể tìm được cách trở về thế giới cũ của mình.
“Ta…nhất định…sẽ chiến thắng ngươi, Phù Yên!”
Cho dù là kẻ thù hiện tại hay là kẻ thù tương lai sau này cậu nhất định sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Cường độ thôn phệ sức mạnh Phù Yên bỗng chốc tăng mạnh, một lượng lớn năng lượng dồi dào chảy vào cơ thể Lâm.
Khí thế từ cậu khuếch tán ra mọi hướng kéo theo một trận cuồng phong nổi lên tại Khu Vườn Tĩnh Mịch.
Từng nơi mà cơn cuồng phong lướt qua đều khắc lại những nhát cắt không khí.
Những tia hắc lôi như ẩn như hiện quanh người cậu, mái tóc đen nhánh từ từ dài ra không it, phía sau lưng không biết từ khi nào đã ngưng tụ một đôi hắc dực mờ ảo dang rộng ra hai bên.
Ẩn núp ở cách đó khá xa, Xueyi khuôn mặt vốn lạnh lùng không có cảm xúc của cô giờ đã có một sự biến hoá nhỏ khi thấy cảnh tượng trước mắt.
Những sợi lông vũ từ trong hư không bắt đầu rơi lả tả, Huohuo bên cạnh Xueyi thấy thế thì không khỏi tò mò nâng bàn tay ra hứng lấy.
Lông vũ hư hư ảo ảo rơi vào trong lòng bàn tay Huohuo bỗng chốc tan biến đi và hoá thành các đóm sáng nhỏ lấp lánh li ti rồi vụt tắt trong nháy mắt.
“Ca, cố lên…!”
Huohuo tuy rất lo lắng tình trạng hiện tại của Lâm, nhưng thân là muội muội cô hoàn toàn đặt hết niềm tin vào cậu.
“Ngươi…dừng ngay lại cho ta!”
Phù Yên tức giận quát lên, cô ta cố vận dụng sức mạnh của mình để điều khiển những khôi lõi cai ngục tấn công Lâm, nhưng mỗi lần khôi lõi cai ngục đứng lên một chút rồi lại ngã lăn ra đất.
Hành động như thế cứ lặp đi lặp lại liên tục, tới mức cô ta dường như muốn tức điên lên.
Bỏ chạy cũng không được mà tấn công thì cũng vô dụng, tình hình của Phù Yên không khác gì là con cá nằm trên thớt mặc cho Lâm hút sức mạnh.
Không biết thời gian trôi qua lâu, sức mạnh Hắc Ám quanh người Lâm dần dần thu liễm lại.
Khí thế mạnh mẽ biến mất, tóc và đôi con ngươi của cậu cũng theo đó mà trở lại hình dáng ban đầu vốn có của nó.
«Ngài thành công rồi, chủ nhân»
“Vậy…sao…”
Nghe lời này từ hệ thống, Lâm không kiềm được mà phát ra tiếng cười khẽ. Và rồi sau đó, tầm nhìn của cậu trở nên mờ dần, thân hình cậu ngã ra đất mà bất tỉnh.
Về tình trạng của Phù Yên, cô ta đã trở về với kích thước ban đầu của mình, còn sức mạnh từ việc hấp thụ các Tuế Dương khác đều đã không còn.
“Không… không thể nào, không thể nào như thế được!!!”
Phù Yên không thể tin được bản thân lại thua, thậm chí là thua thảm bại dưới tay của một nhân loại mà cô ta lúc trước đã lợi dụng.
“Tên nhân loại đáng chết, bao nhiêu công sức của ta chuẩn bị bao nhiêu năm tháng đều bị người phá hủy cả rồi! Ta liều mạng với ngươi!!!”
Phù Yên hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc phẫn nộ trong mình nữa, cô ta bay nhanh về phía Lâm đang bất tỉnh kia nhằm tính toán hấp thụ luôn cậu.
Xueyi thấy thế thì giật mình, cô định lao ra thì đã có một bóng dáng nam tử xuất hiện và ngăn không cho Phù Yên tấn công Lâm.
“May mà tới kịp, cậu nợ tôi một ân tình đó Lâm”
Nam tử vừa xuất hiện là Jing Yuan, vẫn là điệu bộ ung dung đó.
Việc Jing Yuan tới đây là vì cảm nhận được một nguồn sức mạnh kinh khủng quen thuộc dao động tại Khu Vườn Tĩnh Mịch.
“Thiệt tình…cậu có biết đã phá giấc ngủ trưa của tôi rồi không”
Jing Yuan thở dài mệt mỏi, anh ta cúi người xuống bên cạnh Lâm và lấy ra một viên đan dược đút vào trong miệng cậu.
Nhìn sắc mặt của Lâm đã đỡ hơn nhiều, Jing Yuan gật đầu hài lòng rồi đứng dậy và hướng ánh nhìn về phía Phù Yên.
“Ngươi là…tướng quân Luofu nhỉ?”
Nhìn phong thái của Jing Yuan toát ra, Phù Yên đã đoán được người đến rốt cuộc là ai.
“Từ lâu rồi…ta rất muốn đấu với ngươi, tướng quân Luofu”
“Đấu với ta? Trong tình trạng này của ngươi?”
Jing Yuan duy trì nụ cười nhạt trên môi, khẽ lắc đầu: “Không, ngươi sẽ không đánh bại ta được đâu, dù cho ngươi có sở hữu được sức mạnh ban nãy đi chăng nữa”
“Như ta nói, Teng Xiao và Liêu Nguyên lúc đó ngang tài ngang sức. Nhưng đối với ngươi, Phù Yên, ván cờ này vốn đã không công bằng, thực lực của ta cao hơn ngươi nhiều”
Jing Yuan giọng điệu thản nhiên nói một lèo, làm cho Phù Yên không khỏi cảm giác như bị coi thường vậy.
Nhưng nhìn lại tình hình trước mắt, tới ngay cả nhân loại mà không thể đánh bại được thì huống chi đánh với tướng quân Luofu.