Chương 98: Âm Linh Hồn Chi Nhãn
Thu Thủy nhìn thẳng vào Dương Long, giao phó nhiệm vụ quan trọng. “Dương Long, ngươi hãy sử dụng Dương Hỏa của mình để xua đuổi các âm linh bảo vệ Tàn Hồn Động và che chắn cho ta. Ta sẽ nhanh chóng tiếp cận và lấy đi Âm Linh Hồn Chi Nhãn, sau đó chúng ta sẽ cùng rút lui ngay lập tức.”
Dương Long gật đầu đồng ý, ánh mắt kiên định. “Được. Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây thêm một đêm để phục hồi thể lực và linh lực cho thật sung mãn. Sáng mai, chúng ta sẽ lên đường.”
Sau một đêm nghỉ ngơi và phục hồi tại hang động. Rạng sáng hôm sau, họ đã rời khỏi nơi hang động và bắt đầu hành trình tiến phía Tây của Cửu U Cốc.
Họ cẩn thận men theo con đường ít chướng ngại vật mà Thu Thủy đã tính toán từ trước. Càng đi sâu về phía tây Cửu U Cốc, bầu không khí xung quanh càng trở nên nặng nề và âm u như thể có thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên ngực, khiến từng hơi thở trở nên khó nhọc. Sương mù xám xịt bắt đầu giăng kín, đặc quánh như thể có thể cắt ra thành từng mảnh. Ánh sáng từ ánh đèn tỏa ra một vòng lửa nhạt giúp soi đường, nhưng cũng chỉ đủ chiếu sáng khoảng không mấy bước phía trước.
Hai bên đường là những cây cổ thụ thân đen sì, vỏ cây nứt nẻ như vảy rồng, vươn những cành nhánh ngoằn ngoèo như móng vuốt khô cằn, chạm tới nhau giữa không trung tựa như đang âm thầm thì thầm điều gì đó đáng sợ. Trên những tán cây ấy, một lớp rêu đen và lam thạch phát quang bám đầy, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo như xác chết. Gió lùa qua khe núi, tạo nên tiếng hú thê lương, tựa tiếng vọng của những linh hồn lạc lối.
Dương Long và Thu Thủy không dám lơ là cảnh giác dù chỉ một khắc. Không ít lần, họ bắt gặp những luồng khí đen trôi lơ lửng – là Âm Hồn, lơ mơ như khói, có đôi mắt đỏ hằn máu nhìn chòng chọc vào họ. Có lúc, một con Linh Miêu ba mắt với bộ lông cháy xám vọt qua đường, móng vuốt cào rách cả đá tảng, để lại vết nứt sâu hoắm. Có khi, một đàn yêu thú cấp thấp – những con Dạ Cẩu mù mắt, miệng đầy răng nhọn, rít lên trong im lặng rồi lao vào như thể điên loạn.
Dương Long thường dùng Dương Hỏa ngưng tụ thành cầu lửa nhỏ, vừa làm sáng đường vừa đốt rụi những luồng âm khí lởn vởn. Thu Thủy một bên xem bản đồ, tìm kiếm các lối đi an toàn.
Cả hai tránh giao chiến trực diện với những sinh vật mạnh. Họ chọn cách lặng lẽ vượt qua, trốn trong bóng cây hoặc núp sau các gò đá phủ đầy khí âm. Chỉ khi buộc phải ra tay, họ mới phối hợp chuẩn xác – Thu Thủy cầm chân, Dương Long tiêu diệt, rồi ngay lập tức rút lui.
Cuối cùng, sau hơn nửa ngày băng rừng lội suối, vượt qua biết bao hiểm nguy, họ cũng tiến đến được khu vực phía tây tầng hai Cửu U Cốc. Cảnh tượng nơi đây khiến cả hai phải dừng bước.
Trước mặt họ là một thung lũng khổng lồ, sâu hun hút như vực không đáy. Âm khí nơi này đặc hơn bất kỳ chỗ nào họ từng đi qua, bốc lên từng cuộn như khói tà, lượn lờ thành hình mặt người đang gào khóc rồi tan biến vào không trung. Từng tiếng than vãn, khóc nức nở, hay cả những tràng cười điên dại văng vẳng bên tai, khiến người nghe không khỏi rợn tóc gáy.
Ở chính giữa thung lũng ấy là một ngọn núi đá lẻ loi, màu đen tuyền như bị lửa thiêu trụi. Mặt núi dựng đứng như vách tường, có từng vết nứt to bằng cả người, tỏa ra luồng khí lạnh rét buốt đến tận xương.
Ngay giữa lưng chừng vách đá, một cái hang động khổng lồ hiện ra – miệng động rộng đến mười trượng, đen kịt không thấy đáy, như một cái hố đen đang há miệng nuốt trọn mọi ánh sáng và cả linh hồn kẻ nhìn vào nó. Không một âm thanh nào phát ra từ trong động, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người ta càng thêm bất an, như thể có thứ gì đó đang đợi sẵn bên trong – câm lặng, bất động, nhưng sẵn sàng cắn nuốt tất cả.
Quan sát từ vị trí cao trên một mỏm đá phủ rêu đen, Thu Thủy ánh mắt sắc như đao, chăm chú dõi theo từng hơi thở của thung lũng âm u phía dưới. Gió lạnh rít qua khe núi như tiếng than khóc kéo dài vô tận, khiến không gian đã âm trầm lại càng thêm quỷ dị. Từng đợt âm khí từ miệng Tàn Hồn Động cuồn cuộn bốc lên như muốn nuốt cả bầu trời.
“Vực Ngoại Thiên Ma chắc chắn đang ẩn mình gần đó.” – Thu Thủy trầm giọng, thanh âm lạnh lẽo. “Chúng ta phải hành động nhanh gọn. Một khi bị nó phát hiện, không ai có thể toàn mạng rút lui.”
Dứt lời, nàng giơ tay khẽ lật túi trữ vật. Một luồng linh quang lóe lên, ba con khôi lỗi hình người lần lượt xuất hiện trên mặt đất.
Mỗi con cao chừng nửa trượng, toàn thân đúc từ hắc thiết tinh thạch – loại tài liệu cứng rắn dị thường, chuyên dùng để luyện pháp binh nhân cấp bậc trung. Bề mặt khôi lỗi hằn sâu phù văn cổ ngữ, những đường nét đan xen phức tạp như huyết mạch, ánh lên quang mang nhàn nhạt.
Ngay khi Thu Thủy truyền linh lực vào, từng con khôi lỗi khẽ giật nhẹ, phát ra âm thanh kẽo kẹt khô khốc như tiếng xương cốt va chạm. Rồi toàn thân chúng đồng loạt rung lên, linh văn trên thân sáng rực, đôi mắt mở ra – một ánh xanh lục u ám, lạnh lẽo, vô cảm.
Từ thân thể khôi lỗi, từng đợt linh lực băng lãnh trào ra, không mang chút sinh khí nào. Chấn động ấy khiến mặt đất khẽ rung, đá vụn rung rinh, cây cỏ xung quanh ngả nghiêng như cảm nhận được tử khí.
Mỗi con khôi lỗi đều có tu vi tương đương Nhân cấp lục phẩm, dù chỉ là vật chết, nhưng dưới tay một tu sĩ điều khiển, có thể sánh ngang một tráng sĩ đã tu hành mười năm.
Dương Long đứng cạnh, hai mắt thoáng co lại. Đây là lần đầu hắn tận mắt thấy khôi lỗi thuật thường chỉ thấy ghi ở trong sách, ở Thanh Dương thành không có loại này.
Dương Long đứng bên, hai mắt hơi co lại, ánh nhìn nghi hoặc.
“Đây… là khôi lỗi thuật?”
Hắn từng nghe qua, từng đọc về nó trong điển tịch tàng kinh các, nhưng đây là lần đầu tận mắt nhìn thấy. Ở một nơi như Thanh Dương thành, loại thuật pháp này tuyệt không tồn tại.
Đúng lúc ấy, giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu – mềm mại, trầm ổn nhưng mang chút ngạo khí:
“Khôi Lỗi Thuật là sự kết hợp giữa Luyện Khí, Trận Pháp và Phù Văn chi đạo. Người tu luyện dùng vật liệu vô cơ – như kim loại, tinh khoáng – mô phỏng hình dạng sinh vật từ người đến yêu thú, sau đó khắc trận pháp, truyền linh lực, khiến khôi lỗi có thể hành động, chiến đấu, phục vụ như tu sĩ.”
“Tuy nhiên, khôi lỗi thường không có linh trí – trừ phi là những khôi lỗi cực phẩm cấp thiên, có hạch tâm linh hồn hoặc được luyện bằng cách đặc thù. Nhưng đổi lại, chúng tuyệt đối trung thành, không biết mệt, không biết sợ, không hề đau đớn. Một binh đoàn khôi lỗi có thể thay thế trăm ngàn tu sĩ bình thường.”
“Tương truyền Khôi Lỗi Thuật khởi nguyên từ thời Tiên – Ma đại chiến, khi các tiên môn chế tạo khôi lỗi để đối kháng Ma tộc đông đảo. Những khôi lỗi ấy… từng giẫm nát cả một mảnh đại lục.”
Dương Long trầm ngâm. Hắn hiểu – thứ này, tuy là tử vật, nhưng nếu dùng đúng chỗ, có thể thay đổi cục diện chiến đấu.
“Mấy con khôi lỗi trước mặt người chỉ là loại sơ cấp, động tác cứng ngắc, trận pháp bên trong đơn giản, chỉ dựa vào lệnh khống chế để hành động. Vẫn chỉ là… những cục sắt di động mà thôi.” – Như Yên kết thúc, giọng như gió thoảng bên tai.