Chương 97: Xích Viêm Huyết Xà
Ở một bên khác, ẩn mình trong màn sương mờ cùng bóng tối dày đặc dưới tán cổ thụ mục nát, Thu Thủy nín thở dõi theo toàn bộ diễn biến. Đôi mắt lạnh lùng của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào – từ sự hỗn loạn trong đội hình của Mặc gia, đến từng đòn phản kích hung bạo của Xích Viêm Huyết Xà, và cuối cùng là khoảnh khắc Dương Long bước ra từ màn sương như một lưỡi đao vô thanh vô ảnh.
Chính nàng là người phối hợp với hắn giăng ra cái bẫy này. Dục Huyết Tán do nàng bí mật rắc ra, nhưng tất cả chỉ là phần nhỏ trong toàn bộ cục diện mà Dương Long sắp đặt. Từ việc hắn dự đoán chính xác thời điểm mê hương lan tỏa, lợi dụng hướng gió đổi chiều, cho đến việc hiểu rõ bản năng của Xích Viêm Huyết Xà – một khi bị kích thích và thương tổn, nó sẽ rơi vào trạng thái cuồng bạo, bất kể kẻ địch hay đồng loại.
Thu Thủy âm thầm thán phục.
Mọi bước đi của hắn đều lạnh lùng, chính xác, như thể đã được diễn tập hàng trăm lần trong đầu. Hắn không phải kiểu người lao lên liều mạng, mà là kẻ bình tĩnh sắp xếp từng quân cờ, từng thời điểm, từng sát chiêu cuối cùng. Từng cái chết của Lục Thạch, Lữ Thanh, rồi đến Mặc Kỳ Vân… không phải ngẫu nhiên, mà là kết quả tất yếu của một kế hoạch hoàn mỹ được chuẩn bị từ trước.
“Hắn không chỉ mạnh,” Thu Thủy lặng lẽ nghĩ, “mà còn rất đáng sợ.”
Theo những gì nàng biết, Dương Long từng là “phế vật” – kẻ bị chính gia tộc coi thường, bị thiên hạ cười chê. Nhưng hiện tại, trước mắt nàng là một con người hoàn toàn khác.
Hắn biết nhẫn. Biết ẩn mình. Biết khi nào lùi, khi nào ra tay.
Hắn không bị tình cảm chi phối, không mềm lòng, không xao động trước sinh tử. Và khi cần giết – giết không chớp mắt.
Một người như vậy… nếu là đồng minh, có thể đặt cược. Nếu là kẻ địch, tuyệt đối không thể xem thường.
Ánh mắt nàng ánh lên tia nghiêm nghị, nhưng không thiếu phần hào hứng.
“Hắn là người có thể dùng được,” nàng thầm khẳng định. “Không còn là một quân cờ yếu ớt nữa, mà là một con át chủ bài.”
Mặc Kỳ Vân đã chết. Trận này coi như đã thắng.
Giờ đây, nàng phải tính tiếp bước thứ hai – làm sao lấy được thứ mình cần.
Kế tiếp làm sao để lấy được đồ mình muốn thôi. Trong đầu nàng, một kế hoạch mới đang thành hình.
Ngay khi xác Mặc Kỳ Vân ngã xuống, Dương Long không hề do dự, lập tức cúi người lấy đi túi trữ vật của hắn.
Không chút do dự Dương Long vội vàng lao thẳng tới chỗ Huyết Tâm Liên. Một tay hái đóa huyết liên đỏ sẫm, một tay liền nhanh chóng lấy một hộp ngọc từ trong túi trữ vật, cẩn thận thu thập Huyết Tâm Liên vào hộp ngọc. Nhưng chính khoảnh khắc đó…
“Rào!!”
Một tiếng rít cao vút vang lên, xé toạc màn sương đầm lầy.
Ở bên kia, Xích Viêm Huyết Xà đang trong trạng thái điên cuồng. Nó đã thương nặng, toàn thân phủ đầy vết máu và vảy cháy xém, nhưng đôi mắt rực lửa vẫn gắt gao nhìn chăm chăm vào Dương Long – nơi vừa hái đi Huyết Tâm Liên.
Ngay giây sau, con yêu thú khổng lồ gào thét rồi lao thẳng về phía Dương Long như một luồng huyết quang!
“Tới rồi!”
Dương Long sắc mặt ngưng trọng nhưng không hề hoảng loạn. Hắn đã sớm dự liệu được tình huống này, tay lập tức giơ lên, liên tục điểm xuống ba vị trí đã bố trí sẵn dưới lớp bùn lầy.
“Bành!” – “Ầm!” – “Đùng!”
Ba tiếng nổ liên hoàn vang lên kèm theo cả khói độc, mặt đất bắn tung tóe, khói bụi cuồn cuộn bốc lên che mờ tầm nhìn. Các bẫy dập kích hoạt theo đúng kế hoạch – là những trận pháp nổ linh thạch, được Dương Long chôn xuống từ trước để phòng bị.
Khí kình tràn ra khiến đầu Huyết Xà bị chấn lùi, thân thể va đập vào những thân cây mục xung quanh, phát ra tiếng răng rắc vang dội. Dù những cái bẫy này không thể gây thương tích nặng cho Huyết Thú, nhưng đủ để cầm chân nó trong vài hơi thở. Và chỉ bấy nhiêu thôi cũng là quá đủ đối với Dương Long.
Ngay khoảnh khắc đó, Dương Long xoay người, hét lớn:
“Đi!”
Thu Thủy từ trong bóng cây lập tức lao ra, thân pháp nhẹ như u linh, sát bên hắn không chút chần chừ.
Hai người lao đi như hai tia chớp, xuyên qua màn sương mù đặc quánh, men theo đường rút lui đã được tính toán từ trước. Mỗi bước chân đều không lạc phương hướng dù khung cảnh vẫn u ám mờ mịt.
Phía sau, tiếng gào thét giận dữ của Huyết Xà vang dội cả không trung. Yêu thú vùng vẫy, cố gắng đuổi theo, nhưng tàn dư của vụ nổ cùng làn khói độc vẫn chưa tan hết khiến nó không thể vượt qua ngay được.
Dù vậy, hơi thở của Huyết Xà vẫn như sóng triều máu cuộn trào, cuồng nộ bám đuổi theo bóng lưng hai người.
Chỉ đến khi Dương Long và Thu Thủy hoàn toàn mất hút trong tầng tầng rừng sâu, từ nơi xa xa, vẫn còn vẳng lại tiếng thở phì phò đầy căm phẫn và giận dữ của Huyết Xà, như vang vọng mãi tận cuối chân trời.
Sau khi thoát khỏi đầm lầy và cắt đuôi được Huyết Xà, Dương Long và Thu Thủy không dám chần chừ. Cả hai nhanh chóng tìm đến một nơi trú ẩn an toàn hơn, một hang động nhỏ nằm khuất trong một vách đá cheo leo. Nơi đây đủ kín đáo để tránh sự dò xét của những sinh vật nguy hiểm trong khu rừng.
Sau khi thoát khỏi đầm lầy và hoàn toàn cắt đuôi được Xích Viêm Huyết Xà, Dương Long và Thu Thủy không dám dừng lại lâu. Cả hai men theo triền núi gồ ghề, băng qua vài khe đá rậm rạp, cuối cùng mới tìm được một nơi trú ẩn đủ an toàn – một hang động nhỏ ẩn sâu trong vách đá cheo leo, được cây cối và địa hình tự nhiên che lấp gần như hoàn toàn.
Vào đến nơi, Dương Long kiểm tra lại thương thế của mình. Dù không quá nghiêm trọng, nhưng vài vết rách và bầm tím vẫn in hằn trên cơ thể hắn do những va chạm trong lúc chạy trốn. Thu Thủy cũng có vài vết xước nhỏ, nhưng nàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Sau khi xử lý sơ qua các vết thương, Thu Thủy lấy ra tấm bản đồ đã sờn cũ và trải ra trước mặt.
“Chúng ta đã mất khá nhiều thời gian ở đầm lầy,” Thu Thủy trầm ngâm nói, ngón tay nàng lướt nhẹ trên tấm bản đồ. Ánh mắt nàng tập trung vào một điểm cụ thể. “Mục tiêu chính của chúng ta nằm ở phía tây tầng hai Cửu U Cốc.”
Nàng chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt. “Trước mắt, chúng ta sẽ cần phải đi vòng qua khu vực đầm lầy này, tránh những khu vực có mật độ yêu thú cao nhất. Sau đó, chúng ta sẽ men theo con đường này, nơi có ít chướng ngại vật tự nhiên hơn, để tiến vào phía tây của Cửu U Cốc.”
Thu Thủy ngước lên nhìn Dương Long, ánh mắt nàng ánh lên vẻ nghiêm trọng. “Theo như ta biết, nơi này từng là đất phong của một vị Linh Hồn Chi Vương thời thượng cổ. Tàn Hồn Động chính là nơi kết tụ oán niệm và linh lực ngàn năm. Tương truyền, cứ mỗi ba mươi năm một lần, Hồn Nhãn sẽ ngưng hiện trong mắt bão âm khí, có thể hấp thu linh hồn tàn thức, giúp tăng mạnh thần hồn cảnh giới.”
Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục lên kế hoạch chi tiết cho giai đoạn cuối cùng khi họ tiến đến gần nơi có Âm Linh Hồn Chi Nhãn. “Khi đến gần Tàn Hồn Động, ta sẽ sử dụng khôi lỗi để đánh lạc hướng Vực Ngoại Thiên Ma. Đồng thời, ta sẽ thiết lập một trận pháp để cầm chân nó. Trong lúc đó, hai chúng ta sẽ nhanh chóng đột nhập vào động quật.”