Chương 96: Quyết chiến Mặc Kỳ Vân
“Ta không tin! Chắc chắn là ảo ảnh! Trò hề gì đó!”
Ánh mắt hắn quét dọc thân thể Dương Long, cố gắng tìm ra chút sơ hở – dấu vết nào đó cho thấy đây chỉ là ảo thuật, bẫy rập, hay một trò giả dạng. Nhưng không. Từng hơi thở, từng sát khí lặng lẽ tỏa ra từ người đối diện… đều vô cùng thực.
Thậm chí còn thực hơn bất cứ kẻ nào hắn từng đối mặt.
“Ngươi… làm cách nào?! Ngươi lấy đâu ra thực lực để tới được đây?! Một tháng trước ngươi còn là phế vật, không ai ngó tới! Đừng nói là ngươi tu luyện, ngay cả pháp quyết nhập môn ngươi cũng không có!!”
Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, như muốn dùng tiếng rống của mình đè chết bóng người kia.
“Ta không tin! Chắc chắn là ảo ảnh! Trò hề gì đó!”
Ánh mắt hắn quét dọc thân thể Dương Long, cố gắng tìm ra chút sơ hở – dấu vết nào đó cho thấy đây chỉ là ảo thuật, bẫy rập, hay một trò giả dạng. Nhưng không. Từng hơi thở, từng sát khí lặng lẽ tỏa ra từ người đối diện… đều vô cùng thực.
Thậm chí còn thực hơn bất cứ kẻ nào hắn từng đối mặt.
“Ngươi… làm cách nào?! Ngươi lấy đâu ra thực lực để tới được đây?! Một tháng trước ngươi còn là phế vật, không ai ngó tới! Đừng nói là ngươi tu luyện, ngay cả pháp quyết nhập môn ngươi cũng không có!!”
Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, như muốn dùng tiếng rống của mình đè chết bóng người kia.
Nhưng Dương Long vẫn không đáp.
Hắn chỉ nhếch nhẹ khóe môi. Một nụ cười hờ hững, lãnh đạm và đầy khinh thường – không giống một lời đáp, mà như một sự phán quyết.
Mặc Kỳ Vân rít lên:
“Cút đi! Đây không phải là chỗ cho loại cặn bã như ngươi! Huyết Tâm Liên là của ta, ngươi không xứng động đến một cánh hoa!”
Lúc này, Dương Long mới mở miệng.
Giọng hắn trầm thấp, không lớn, nhưng từng chữ tựa như tảng đá nặng nề rơi thẳng xuống đáy lòng Mặc Kỳ Vân. Không hề mang theo phẫn nộ, chỉ có sự điềm tĩnh – thứ điềm tĩnh của kẻ nắm chắc sinh tử trong tay.
“Nơi này không phải chỗ ta nên đến?”
“Vậy thì… để ta nói cho ngươi biết – ai mới là kẻ không nên có mặt ở đây.”
Giọng Dương Long không cao, nhưng mỗi chữ rơi thẳng vào tai Mặc Kỳ Vân.
Mặc Kỳ Vân sững người.
Trong một thoáng, hắn cảm thấy như bị một áp lực vô hình khóa chặt. Gân mạch siết lại, hô hấp trở nên khó khăn. Không hiểu vì sao, một loại bản năng sâu trong cốt tủy hắn đang rung lên – bản năng của kẻ yếu khi đối mặt với sinh tử.
Không phải vì Dương Long nói gì kinh thiên động địa, mà là… thứ áp lực tỏa ra từ hắn, lạnh lùng, trầm ổn, sâu thẳm khiến bản năng sinh tồn trong người Mặc Kỳ Vân run rẩy như muốn rút lui.
Không cho Mặc Kỳ Vân thêm một giây phút nào để chìm đắm trong nỗi kinh hoàng và hoài nghi, Dương Long lao tới, không một tiếng động, như một bóng ma xé toạc màn sương huyết. Khí thế nhân cảnh bát tầng từ cơ thể hắn bùng nổ, khiến màn sương máu xung quanh cũng phải tan đi một phần.
Ầm!!!
Hai bóng người va vào nhau giữa không trung. Linh khí cuộn trào, dư âm khiến mặt nước dưới chân tung lên thành cột trắng xóa. Chưởng ảnh, quyền kình không ngừng va chạm vào nhau.
Dương Long quyền pháp như hỏa long giáng thế. Mỗi chiêu là một cú chấn động, khí thế nóng rực như dung nham nhưng từng đòn lại chuẩn xác đến lạnh lẽo, không thừa không thiếu, không một chút lãng phí linh lực.
Ngược lại, Mặc Kỳ Vân càng đánh càng hoảng.
Tu vi của hắn vốn chỉ ở nhân cảnh lục trọng, kém Dương Long hai cảnh giới. Dù có pháp khí hộ thân và phù chú thủ thế, nhưng dưới sự áp bức khủng khiếp của quyền kình đối phương, hắn dần mất thế thủ. Tay chân bắt đầu loạn nhịp, linh khí bị cắt đứt nhịp vận chuyển. Trong mắt hắn, Dương Long dường như không còn là một “phế vật” như lời đồn, mà là một hung thú đội lốt người, mỗi quyền đều nhắm vào yếu điểm của hắn.
Chỉ mười hơi thở.
Mặc Kỳ Vân bị ép lùi liên tiếp, rồi một quyền cực mạnh giáng thẳng vào vai trái, khiến thân thể hắn xoay ba vòng giữa không trung, rồi bị bắn văng hơn mười trượng như diều đứt dây.
ẦM!!
Hắn đập thẳng vào thân một cổ mộc đỏ sẫm, thân cây vỡ đôi, lá bay tơi tả. Hắn lồm cồm ngồi dậy, nửa thân trên máu thịt lẫn lộn, ánh mắt hoảng loạn như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Khốn… khốn kiếp… sao ta có thể thua một tên phế vật như ngươi…” – Mặc Kỳ Vân gầm lên, giọng run rẩy, khản đặc như trộn lẫn với máu.
“Không thể… để chết ở đây… không thể…!”
Trong cơn tuyệt vọng, hắn cắn răng, lấy ra một tấm kim phù ẩn giấu trong tay áo. Linh văn trên bề mặt phù chú lóe lên ánh vàng như lân hỏa.
“Đây là thứ phụ thân cho hắn, bảo chỉ dùng khi vạn bất đắc dĩ…!”
Hắn dán phù lên ngực, linh lực từ phù văn bạo phát. Trong nháy mắt, khí cơ toàn thân hắn bành trướng, da thịt ửng đỏ, mạch máu nổi rõ. Một vòng hào quang đỏ máu bao phủ thân thể, khiến khí thế của hắn nhảy vọt từ nhân cảnh lục trọng lên cửu trọng chỉ trong tích tắc!
“Dương Long! Hôm nay ngươi phải chết !!”
Hắn gào lên như kẻ điên, linh khí quanh thân bạo động đến cực điểm. Từ hai tay hắn, hàn khí bắt đầu tụ lại, ngưng kết thành một lưỡi trảm đao dài hai trượng, sắc bén như ánh trăng lạnh giữa trời đông.
Không khí xung quanh đông cứng, Cây cỏ xung quanh bị phủ bởi một tầng sương mỏng như bị đóng băng.
“Hàn Băng Trảm Hồn – thần thông Hoàng giai sơ kỳ!”
Một trảm đao lạnh như băng tuyết chém thẳng về phía Dương Long, mang theo sát ý thấu xương và một tia dao động linh hồn, như muốn trảm nát cả ý chí của kẻ đối đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, Dương Long vẫn đứng yên bất động.
Toàn thân hắn bốc lên từng luồng hỏa diễm màu vàng kim, hai mắt như hai mặt trời cháy rực. Hắn gầm nhẹ, linh lực tụ lại đầu tay, một đạo quyền ý cực nóng tụ lại thành hình.
Từ dưới chân hắn, lửa bùng lên, như có thiên hỏa thiêu đốt cả đất trời. Hắn khẽ quát một tiếng:
“Liệt Viêm Quyền – Tam Thức…”
Một bước đạp xuống!
ẦM!! – Đất nứt thành mạng nhện.
“Hỏa Long… Triều Thiên!!”
Từ quyền ấn ngưng tụ nơi tay hắn, một con hỏa long bảy trượng bùng nổ hình thành. Thân thể rực lửa, vảy rồng khắc tạc bằng hỏa tinh thuần túy. Nó gầm lên, long ngâm cuồn cuộn như đại dương nổi giận, rồi lao vút lên nghênh chiến băng trảm giữa không trung.
ẦM!!!
Lửa và băng, hai đạo thần thông va chạm!
Trời đất rung chuyển, một vầng ánh sáng đỏ trắng chớp lóa giữa tầng không. Lửa và băng va nhau, tạo ra một trận bão linh khí khổng lồ, xoáy tung đất đá, cuốn bay cỏ cây xung quanh. Dư ba gợn sóng như thủy triều tràn ra tứ phía.
Trong luồng sáng ấy, tiếng rống long ngâm dần dần lấn át tiếng nứt vỡ của băng trảm. Hỏa long không những không bị ngăn chặn, mà còn gào lên điên cuồng, ép lưỡi trảm từng tấc tan vỡ!
“Không! Không thể nào!!” – Mặc Kỳ Vân rít lên, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
“Sao hắn ta lại có sức mạnh này, không thể…. AAA!”
Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn chỉ kịp thấy thân ảnh hỏa long lao tới, nuốt chửng lấy hắn, mang theo một cơn lốc thiêu rụi băng tuyết.
ẦM!!!
Một cột lửa khổng lồ dựng lên giữa biển máu và sương đỏ.
Sóng khí hất tung toàn bộ sương máu, khiến không gian trước đó nhuốm huyết sắc hoàn toàn sáng bừng lên.
Khi mọi thứ lắng xuống.
Chỉ còn một bóng người, toàn thân cháy đỏ rực, bước ra chậm rãi từ giữa một hố sâu cháy đen, đôi mắt sáng như tinh tú.