Chương 95: Chim sẻ
Giữa lúc Huyết Xà quay thân phản kích, hắn như một luồng gió lạnh xuyên qua khe vảy, đoản kiếm liên tục vung ra thành một chuỗi tàn ảnh. Mỗi nhát đều cực kỳ chuẩn xác, chém vào những vị trí hiểm yếu: khe khớp vảy bên xương đuôi, chân cổ, dưới bụng – nơi lớp vảy không trùng điệp bảo vệ.
“Xoẹt!”
Một nhát trúng vào khe sau đuôi – máu đen đặc sánh như hắc mực phun ra, kèm theo tiếng rít đau đớn từ Huyết Xà. Nhưng… nó không hề chậm lại. Ngược lại, sự điên cuồng bùng nổ!
“RÍT…!!”
Một tiếng gào rít cao vút, mang theo linh lực kinh thiên, khiến mặt đất rung chuyển.
Xích Viêm Huyết Xà giãy mạnh, thân thể dài cả trăm trượng xoắn lại như vòi rồng đỏ máu. Lớp vảy đỏ dựng đứng như hàng vạn mũi tên phản chiếu ánh trăng, ánh lên từng tia huyết quang rợn người.
Nó lao điên cuồng, thân thể quét qua như vòi rồng đỏ thẫm, mỗi lần xoay mình là một vùng đất sụp đổ, cây cối bật gốc, đất đá vỡ vụn
“Lục huynh!”
Lữ Thanh trợn trừng mắt. Toàn thân run rẩy nhưng không vì sợ hãi – mà vì phẫn nộ. Hắn là người trầm tĩnh nhất đội, nhưng giờ đây hai mắt đỏ ngầu. Hắn lao tới, thân hình nhỏ gọn lướt trên mặt nước như một bóng quỷ, chỉ để lại những gợn sóng mờ mịt phía sau.
Hai thanh đoản kiếm trong tay vẽ thành vô số đường hàn mang sắc lạnh. Hắn không tấn công bừa bãi – mà nhắm thẳng vào những điểm yếu hiếm hoi giữa các mảng vảy đỏ: khớp gập bụng, khe xương đuôi, đặc biệt là đôi mắt.
“Xoẹt!!”
Một kiếm nhắm thẳng vào mắt trái Huyết Xà. Nó nghiêng đầu, nhưng mũi kiếm vẫn cứa vào viền mắt – máu đen phun ra như mực, con mắt đỏ ngầu nhắm chặt, bắn ra ánh sáng cuồng bạo.
“GRÀOOOO!!”
Tiếng rống như lôi đình. Huyết Xà điên cuồng quăng quật, vảy đỏ dựng thẳng như ngàn mũi thương bén.
Nó không còn xem Lữ Thanh là con sâu nhỏ nữa – mà là một tử địch cần nghiền nát ngay tức khắc!
Một cú quật đầu, cái miệng khổng lồ há to, răng nanh dài như lưỡi đao rực máu.
“KHÔNG!!”
Lữ Thanh nghiến răng, xoay người tránh, nhưng chậm nửa nhịp.
“CHỤP!”
Hàm răng đóng sập lại, ngoạm trúng bả vai hắn. Tiếng “rắc” ghê rợn vang lên – xương bả vai vỡ nát, nửa thân trái gần như tê liệt. Máu tuôn ra như suối, tẩm đẫm cả người hắn.
Trong cơn đau thấu xương, hắn rít gào. Nhưng không hề buông kiếm.
“CHẾT ĐI!”
Hắn dồn hết tàn lực, dùng tay phải – vẫn còn linh lực – đâm mạnh thanh đoản kiếm cuối cùng vào yết hầu Huyết Xà!
“KENGGG!!”
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp thịt, chạm vào xương cổ cứng rắn – phát ra tiếng va chạm chói tai như kim loại ma sát.
Huyết Xà gào rống, đầu lắc mạnh, thân thể run lên dữ dội như bị lửa đốt.
Lữ Thanh vẫn giữ chặt chuôi kiếm, ánh mắt kiên định, sát khí cuộn trào. Hắn muốn kéo theo con quái vật này!
Ngay lúc đó.
Dưới tác động của Dục Huyết Tán và áp lực từ cuộc chiến sinh tử, khí tức trên người Xích Viêm Huyết Xà bỗng bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một luồng linh lực cuồn cuộn từ sâu trong cơ thể nó dâng lên, vượt xa cảnh giới Nhân cảnh đỉnh phong. Đôi mắt huyết ngân của nó tỏa ra ánh sáng chói lòa, thân thể khổng lồ như được bơm đầy năng lượng, vảy đỏ rực rỡ dưới ánh trăng. Nó đã đột phá! Xích Viêm Huyết Xà đã chính thức bước vào cảnh giới Hoàng cảnh sơ giai!
Sức mạnh bùng nổ của nó hoàn toàn nghiền nát năm trụ trận pháp còn lại. “Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!” – tiếng nổ liên tiếp vang lên, linh văn vỡ vụn, các trụ trận cuối cùng sụp đổ.
“RÍT ——!!” Tiếng gào rống điếc tai của Huyết Xà, giờ đây mang theo cả sự phẫn nộ của kẻ vừa bị quấy rầy lúc đột phá, vang vọng khắp thung lũng.
“ẦM!!”
Thân thể Huyết Xà quét ngang như cây roi thần. Lục Thạch chưa kịp tránh – bị quét bay như bao cát, đập thẳng vào vách đá.
“RẮC!!”
Một bên tay gãy nát, xương lộ ra ngoài, máu tuôn như suối. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, linh lực cạn kiệt, chỉ có thể thều thào vài tiếng rồi ngã xuống, tắt thở. Lục Thạch đã chết!
“Lục huynh!” Lữ Thanh gào lên, ánh mắt đầy bi phẫn. Hắn không có thời gian chần chừ. Huyết Xà đã lao tới!
Một cú bổ xuống từ đầu Huyết Xà đang lao đến! Hắn nghiến răng, xoay người né tránh, một thanh đoản kiếm trong tay chém mạnh vào mắt trái con rắn.
“Xoẹt!!” Mắt trái Huyết Xà bị thương nhẹ, máu chảy ròng. Nó gào lên một tiếng phẫn nộ điên cuồng, xoay toàn thân lao tới. Cái miệng khổng lồ mở rộng, hàng răng nanh dài như đao loé sáng ánh máu.
“KHÔNG—!!” Lữ Thanh lùi về phía sau nhưng đã chậm nửa nhịp.
“Chụp!” Miệng Huyết Xà ngoạm trúng bả vai hắn. Một tiếng “rắc” vang lên – xương vai vỡ vụn, máu tươi nhuộm đỏ. Lữ Thanh gào lên đau đớn. Nhưng hắn không buông tay. Tay còn lại hắn đâm mạnh thanh kiếm cuối cùng vào yết hầu Huyết Xà, tiếng kim loại chạm vào xương phát ra âm thanh chói tai.
Huyết Xà lại gầm lên một tiếng, đau đớn và tức giận. Lữ Thanh, dù đã hoàn toàn kiệt sức và trọng thương, vẫn cố gắng bám trụ, ánh mắt quật cường. Nhưng rồi, cơ thể hắn mềm nhũn, linh lực tiêu tán hoàn toàn, bị Huyết Xà hất văng ra, rơi xuống đầm máu. Hắn không chết ngay, nhưng trọng thương nghiêm trọng, mất đi khả năng chiến đấu.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Mặc Kỳ Vân co rút, mồ hôi lạnh chảy ròng:
“Không ổn… Nếu không lấy được Huyết Tâm Liên ngay lúc này, tất cả sẽ uổng phí!”
Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên tàn độc. Không thèm quan tâm đến sự sống chết của hai hộ vệ nữa, hắn xoay người nhảy về phía trung tâm đầm, nơi đoá Huyết Tâm Liên đang lặng lẽ tỏa sáng trong máu loãng.
Dồn nén chút linh lực, hắn xoay người, nhảy vụt về phía trung tâm đầm, nơi đóa Huyết Tâm Liên đang lặng lẽ tỏa sáng trong máu loãng – như một trái tim sống động, đỏ rực giữa địa ngục. Hắn ta lộ diện, hoàn toàn bị sự tham lam che mờ, không hề hay biết rằng mỗi bước chân hắn lại đang tiến sâu hơn vào cái bẫy chết người mà Dương Long đã giăng sẵn.
Mặc Kỳ Vân, trong mắt hắn chỉ còn Huyết Tâm Liên, không hề để ý đến một bóng người đang lặng lẽ di chuyển như hòa vào làn sương đỏ, từ phía nam đầm máu – Dương Long. Hắn ta đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc Mặc Kỳ Vân tự mình đưa cổ vào thòng lọng.
Ngay khi Mặc Kỳ Vân chỉ còn cách Huyết Tâm Liên vài trượng, một bóng người bất chợt hiện ra từ màn sương đỏ dày đặc phía trước.
Ánh mắt hắn vô thức liếc qua, nhưng rồi lập tức khựng lại. Đồng tử co rút như gặp quỷ, sắc mặt trắng bệch trong thoáng chốc.
Ánh mắt hắn vô thức liếc qua, nhưng rồi đột ngột khựng lại. Đồng tử co rút dữ dội, thân thể cứng đờ như bị sét đánh ngang tai.
Khuôn mặt vốn tái nhợt do hao tổn linh khí, giờ lại trắng bệch đến gần như trong suốt.
“Dương Long?!” Hắn bật thốt, thanh âm lạc cả giọng.
Hắn lùi lại nửa bước, không phải vì sợ hãi, mà vì không tin nổi cảnh tượng trước mắt. Một kẻ mà cả Thanh Dương thành đều khinh bỉ là phế vật – người từng bị đo ra 0% độ hòa hợp linh khí, suốt mười mấy năm không cách nào tu luyện, không có hy vọng – ại sao lại đột nhiên xuất hiện… ngay nơi này, nơi cả hắn cũng phải dè chừng từng bước?
“Ngươi… sao có thể ở đây?!”
Giọng hắn trầm xuống, rít qua kẽ răng, như từng chữ đều chứa đựng sự nghi hoặc và phẫn nộ.
“Một kẻ phế vật như ngươi sao lại có thể vào được đây?! Ai đưa ngươi tới?!”
Hắn gần như gào lên, âm thanh vang vọng trong màn sương, vừa như chất vấn đối phương, vừa như đang điên cuồng phủ nhận chính cảm giác bất an đang trỗi dậy trong lòng mình.
Dương Long vẫn đứng đó, không nói một lời. Chỉ có ánh mắt sắc lạnh như băng, khóa chặt lấy Mặc Kỳ Vân. Hắn chậm rãi nhếch môi cười, một nụ cười không hề có sự vui vẻ, chỉ có khinh thường và điềm tĩnh chết chóc.
Mặc Kỳ Vân tiến lên một bước, linh áp âm u từ người hắn tỏa ra, nhưng lại lập tức bị một luồng khí nóng bỏng ép ngược lại.
Hắn khựng người.