Chương 92: Thánh Minh giáo – Thu Thủy
Tay nàng khẽ vung, một viên Liệu Thương Đan phẩm chất hoàn mỹ xuất hiện trong tay nàng. Nữ tử đặt viên đan dược lên môi hắn, ngón tay khẽ điểm, một luồng linh lực dẫn thuốc tan ra chảy vào cổ họng.
Bất chợt, một luồng khí tức khác thường tản ra từ ngực Dương Long. Đó là một tia dương quang ấm áp mỏng manh, dù yếu ớt nhưng lại khiến âm khí quanh động đá khẽ lùi một chút.
Nữ tử giật mình, ánh mắt trầm xuống, tay đặt lên ngực hắn, cảm nhận kỹ lưỡng. Một tia linh tức nóng rực – như mặt trời giữa đêm đông – ẩn sâu trong đan điền hắn, khác biệt hoàn toàn với linh lực bình thường.
“Không phải Hỏa linh lực, mà là… chân dương chi khí? Lại còn… thuần khiết đến vậy? Là dương khí nguyên thủy… loại này… khắc chế âm hồn…” – Ánh mắt nàng lóe lên.
“Nếu dẫn hắn đến chỗ kia, có thể mượn khí tức này trấn áp âm khí. Khi đó ta… sẽ đoạt được Âm Linh Hồn Chi Nhãn…”
Ánh mắt nàng chợt lóe sáng, rồi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh. Nhìn nam tử đang hôn mê bên cạnh, trong mắt nàng hiện lên một tia phức tạp: cảm kích, cảnh giác, và… mưu tính.
Hai canh giờ sau.
Khóe mắt Dương Long khẽ động, sau đó rên nhẹ một tiếng, rồi mở choàng mắt. Trong đầu hỗn loạn, nhưng ý thức đã dần tỉnh táo.
“Ngươi tỉnh rồi. Đừng cử động mạnh. Ngươi vừa mới qua khỏi cửa tử.” – Một giọng nữ vang lên, bình thản mà lạnh lùng.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhận ra mình đang nằm trong một hang đá tối, ánh sáng lờ mờ, hàn khí bao trùm. Bên cạnh, nữ tử áo lam đang lau máu trên lưỡi kiếm, thần sắc điềm tĩnh.
“Ngươi là ai? Tại sao ta lại ở đây?” Hắn hỏi, giọng khàn khàn.
Nữ tử không trả lời ngay, chỉ bình tĩnh đáp: “Ngươi cứu ta. Ta không muốn nợ người khác nên đưa ngươi rời khỏi khe núi.”
Dương Long trầm ngâm, sau một lúc mới nói: “Ta là Dương Long. Còn ngươi?”
“Thu Thủy.” – nàng đáp, mắt nhìn thẳng vào hắn, ánh nhìn như hồ thu tĩnh lặng, dò xét từng phản ứng.
Dương Long liếc qua hoàn cảnh, rồi nhìn lại nàng, giọng trầm xuống:
“Vực Ngoại Thiên Ma đó… từ đâu xuất hiện? Một sinh vật cỡ đó lẽ ra không thể xuất hiện ở khu vực rìa Vạn Hoang sơn mạch.”
Nữ tử hơi cau mày, nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh:
“Ta cũng không rõ. Lúc ta đến đây tìm một món đồ… thì bị nó phục kích.”
“Món đồ đó, chắc chắn liên quan đến âm khí.” – Dương Long nhìn nàng, ánh mắt lặng mà sắc.
Nàng mỉm cười, không phủ nhận. Nhưng giọng đã trầm hơn:
“Khí tức trong người ngươi… có thể khắc chế âm khí.” – Nàng ngừng một nhịp, rồi nói thẳng: “Thứ ta tìm nằm trong một nơi có nhiều âm khí. Một mình ta không thể vượt qua. Nhưng nếu có khí tức của ngươi dẫn đường… ta có thể đoạt được đồ ta muốn.”
Dương Long nheo mắt. “Hợp tác?”
“Phải.” – nàng gật đầu.
“Ngươi nói hợp tác.” – Dương Long cười nhạt, ánh mắt lặng như đá. – “Nhưng ta không hiểu vì sao ta phải giúp ngươi. Ngươi cứu ta, đúng, nhưng đó là vì ngươi không muốn mang nợ. Không có nghĩa ta nợ ngươi điều gì.”
Thu Thủy hơi khựng lại. Nhưng sau đó ánh mắt nàng dịu xuống, chậm rãi nói:
“Rất tốt. Thẳng thắn dễ nói chuyện.”
“Thứ ta cần gọi là Âm Linh Hồn Chi Nhãn – kết tinh của âm linh, có thể tăng mạnh linh hồn lực. Nó bị bao quanh bởi âm khí. Nếu có ngươi… ta có cơ hội lấy được.”
Dương Long trầm mặc hồi lâu, ánh mắt ánh lên tia suy tư. Rồi hắn hỏi:
“Nếu ta giúp ngươi… thì ngươi định trả bằng cái gì?”
Thu Thủy khẽ cười, nói:
“Ngươi muốn gì? Linh thạch? Đan dược? Hay là… công pháp?”
Ngay lúc đó, trong đầu Dương Long vang lên giọng Như Yên:
“Tiểu tử! Miếng ngọc bội đó… chính là một phần bản đồ vị trí của một loại di hỏa, hãy lấy nó.!”
Dương Long không đổi sắc, nhưng ánh mắt sâu thêm mấy phần. Hắn cười khẽ, giọng trầm xuống:
“Ta muốn ngọc bội đó. Và… một công pháp có thể ẩn khí tức, che dấu dương khí trong người ta.”
Không khí trong động lập tức trở nên căng thẳng.
Thu Thủy hơi sững người. Sau lưng nàng, một hư ảnh Quỷ Phượng lờ mờ hiện lên trong sát na – đôi cánh như tỏa ra huyết quang mờ ảo, khí tức quỷ dị lan tỏa.
Nhưng chỉ một khắc, tất cả liền thu liễm, tan vào hư vô.
“Cẩn thận.” – Như Yên thầm cảnh báo. – “Linh hồn lực của nàng cực kỳ mạnh, ít nhất là Linh sĩ cao giai, có thể đã chạm tới Linh Tá.”
Thu Thủy bình ổn tâm thần, thu lại sát khí. Nàng nhìn thẳng vào mắt Dương Long, chậm rãi nói:
“Ngọc bội đó là vật cha ta để lại. Ta không thể tùy tiện giao ra. Đổi điều kiện khác, được không?”
Dương Long lắc đầu, giọng kiên quyết: “Ta muốn nó.”
Một thoáng im lặng kéo dài. Thu Thủy cuối cùng cũng nhắm mắt, rồi chậm rãi mở ra.
Ánh mắt nàng lúc này đã không còn lạnh lùng như trước, mà mang theo chút cảm khái lẫn đề phòng.
“…Ngươi quả thật không đơn giản.”
Nàng ngẩng đầu, đáp:
“Được. Nếu ngươi giúp ta đoạt được Âm Linh Hồn Chi Nhãn, ngọc bội thuộc về ngươi. Ta cũng sẽ đưa ngươi một bộ công pháp ẩn tức hoàng cấp.”
Dương Long gật đầu, ánh mắt và giọng nói đều lãnh đạm như nước giếng sâu:
“Thành giao.”
Một ngày yên tĩnh trôi qua trong Cửu U Cốc đầy rẫy hiểm nguy.
Sau khi chữa thương, Dương Long vận công điều tức suốt một đêm, đến sáng hôm sau nguyên khí đã khôi phục phần lớn. Mạch huyết lưu thông ổn định, khí tức cũng vững vàng hơn trước. Thu Thủy ngồi bên cạnh hắn, mặc dù sắc mặt còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã lấy lại được phần thanh tỉnh. Hai người không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt trao đổi, ngầm hiểu ý nhau.
Ánh bình minh yếu ớt chẳng thể xuyên thủng tầng mây đen kịt trên bầu trời Cửu U. Không gian vẫn đặc quánh như một màn sương khô, bao phủ lấy mọi giác quan, mang theo sự âm u và ngột ngạt đặc trưng của nơi đây.
Dương Long mở mắt, khẽ nói:
“Trước khi giúp ngươi… ta phải đi lấy một thứ.”
Thu Thủy thoáng nghiêng đầu, ánh mắt lóe chút tò mò, nhưng rồi khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Nàng hiểu, nơi như Cửu U Cốc, mỗi người đều mang theo một mục đích, mà không phải lúc nào cũng tiện để nói ra.
Dương Long mở bản đồ da thú, tấm da dày cộm nhuốm màu thời gian, bên trên là những ký hiệu được vẽ bằng máu linh thú và mực đặc chế. Hắn quan sát từng dấu mốc, đối chiếu với địa hình xung quanh rồi hai người bắt đầu di chuyển. Thu Thủy theo sau, dáng người uyển chuyển như dải lụa trôi giữa rừng âm u.
Không gian càng đi sâu càng trở nên âm trầm, như thể thiên địa nơi đây vĩnh viễn không có ánh sáng. Những thân cây trụi lá vươn những nhánh khô cong như móng vuốt, gió lạnh len qua từng kẽ đá mang theo tiếng rít gào như tiếng vọng từ cõi u minh.
Trên thân cây rải rác những vệt đỏ sẫm, có vết còn ươn ướt, mang theo mùi tanh nồng khiến người ngửi phải bất giác thấy dạ dày nhộn nhạo. Mỗi bước chân đạp lên mặt đất ẩm ướt là một tiếng lép nhép như giẫm lên da thịt thối rữa.
Trong lúc di chuyển, Dương Long khẽ nhíu mày:
“Nếu đi đúng lộ tuyến này… đầm máu chứa Huyết Tâm Liên chỉ còn cách khoảng năm dặm.”
Lời vừa dứt, hắn chợt khựng lại, thần sắc trầm xuống. Tay phải giơ lên ra hiệu dừng lại.
“Có người.”
Thu Thủy lập tức dừng bước, linh lực trong người nàng thu liễm đến cực điểm, không phát ra dù chỉ một dao động nhẹ. Cả hai nhanh chóng ẩn thân, thân thể gần như hòa vào địa hình.
Từ xa, trong lớp sương mù dày đặc, tiếng bước chân khẽ vọng lại – trầm ổn nhưng không che giấu được chút cao ngạo trong cách di chuyển. Cùng lúc, là giọng nói trầm thấp.