Chương 91: Vực Ngoại Thiên Ma
Như Yên trầm giọng lên tiếng:
“Đó là Vực Ngoại Thiên Ma, đã đạt đến Ma Thai Cảnh.”
Dương Long nheo mắt:
“Vực Ngoại Thiên Ma là sinh vật gì?”
Giọng Như Yên chậm rãi, nhưng ngữ khí trầm trọng chưa từng thấy:
“Vực Ngoại Thiên Ma là sinh vật dị loại, sinh ra từ nơi hư không vô tận, chốn không có linh khí, không có thiên địa quy tắc – chỉ tồn tại hỗn loạn, hủy diệt và bóng tối vĩnh cửu.
Chúng không do cha mẹ sinh dưỡng, mà từ sát niệm, oán khí, cùng với dị biến thiên địa ngưng tụ tại những vết nứt không gian cổ xưa.”
“Từ lúc sinh ra, chúng đã có năng lực thôn phệ linh khí, ô nhiễm thiên địa, khiến vạn vật phát cuồng, vạn dân hóa ma.
Đáng sợ hơn, mỗi Vực Ngoại Thiên Ma đều sở hữu một loại ‘Ma Văn Thiên Dị’ là phù văn huyền bí khắc sâu vào linh hồn. Chỉ cần nhìn thấy, tu sĩ có thể bị ảnh hưởng tâm trí, thậm chí hóa ma trong vô thức!”
Dương Long chấn động:
“Nghĩa là… chỉ cần tiếp cận cũng có thể rơi vào ma đạo?”
“Đúng vậy.” – Như Yên gật đầu. – “Tương truyền, chúng là dư nghiệt của một kỷ nguyên bị diệt vong, từng tràn vào Hồng Hoang đại lục qua khe nứt không gian, khiến trăm tông diệt vong, vạn linh đồ thán. Sau đó, các đại thế lực liên thủ trấn áp, phong ấn tại những cổ địa như Ma Uyên, Huyết Trì, Hắc Nguyên Cổ Mộ… nhưng vẫn còn tàn dư lẩn trốn tại Vạn Hoang Sơn Mạch.”
Dưới đáy hố, sinh vật kia bắt đầu định hình nhân dạng.
Toàn thân nó vốn mờ ảo như khói, nhưng giờ đây ma khí cuộn trào, ngưng tụ thành hình người mơ hồ. Thân thể đó giống như thiếu nữ nhân tộc, làn da trắng bệch không chút huyết sắc, rách nát từng mảng, như bị thiêu cháy, ánh mắt đen kịt như hai hố sâu không đáy, không có lòng trắng, không có thần sắc, chỉ tràn đầy điên cuồng.
Tóc dài như tơ rối, không ngừng bay lượn dù gió không động, sau lưng là hàng chục Ma Chủng – những sinh vật quái dị hình thể vặn vẹo, mọc đầy mắt, miệng nứt đến mang tai, rít lên từng tràng âm thanh bén nhọn chói tai.
“Không còn là hình thể thai nhi… rõ ràng đã bước vào trung kỳ Ma Thai Cảnh… đang tiến gần tới giai đoạn hậu kỳ ” – Như Yên trầm giọng.
Ma Thai nọ đột ngột ngẩng đầu, môi hé ra, lộ ra hàng răng như kiếm, lưỡi đen nhánh thè dài đến ngực.
“Thịt… nữ… nhân…”
Tiếng nói khàn khàn như kim loại cào vào sắt rỉ, từng âm tiết như đinh đóng vào linh hồn, kéo theo một luồng khí tức u ám tràn ngập khe núi. Trong khoảnh khắc, Dương Long đang ẩn thân nơi vách đá cũng cảm nhận một cơn run lạnh chạy dọc sống lưng – một cơn sóng âm quỷ dị như muốn thẩm thấu vào đáy hồn, khơi gợi nỗi sợ nguyên thủy nhất.
Ma khí bùng lên dữ dội, từng làn oán niệm quấn lấy sơn thạch như độc trùng sống dậy. Những vệt ma văn đen sì lan tràn khắp hư không, không gian như bị bóp méo bởi sự hiện diện của Vực Ngoại Thiên Ma.
Phía đối diện, nữ tử áo lam bị thương nơi vai trái, vết máu loang đỏ một mảng xiêm y. Bước chân nàng loạng choạng, mỗi bước lùi đều khắc sâu dấu chân xuống phiến đá. Linh lực tán loạn, hơi thở dồn dập, cho thấy rõ nàng đã cạn gần kiệt chân nguyên.
Ngay trước mặt nàng, Vực Ngoại Thiên Ma gào rú dữ dội, hai cánh tay khô quắt đầy móng vuốt kéo theo một đám ma chủng hình thù quái dị. Chúng gào khóc như trẻ sơ sinh chết yểu, từng đợt từng đợt lao lên như sóng dữ.
Dương Long nắm chặt nắm tay, mắt ánh lạnh. Hắn không quen nàng, nhưng Vực Ngoại Thiên ma là kẻ thù của mọi tu sĩ.
“Không cứu, nàng chắc chắn chết. Mà cứu… cũng chưa chắc toàn mạng. Nhưng ít nhất… không để bản thân hối hận!”
Linh lực vận chuyển!
“Lôi Điện Tam Biến – Lôi Quang Sơ Hiện!”
ẦM!!!
Một đạo lôi điện tím sẫm bắn vọt ra từ lòng bàn tay hắn, rạch xuyên không trung như một tia chớp giận dữ giáng thẳng vào giữa bầy ma chủng.
“ẦU!” “GRAOOO!!!”
Ma chủng trúng đòn gào thét, thân thể vỡ vụn, từng mảnh ma khí bị đốt cháy tan biến thành tro bụi giữa không gian. Vực Ngoại Thiên Ma hơi chấn động, dừng lại trong khoảnh khắc.
Chớp thời cơ, Dương Long lướt tới như sấm sét.
Hai tay đón lấy thân hình nữ tử đang lảo đảo, linh lực cuộn lên sau lưng, Huyền Ưng Dực Ảnh bung ra, đôi cánh lam sắc mang theo khí lưu mạnh mẽ quét qua.
“Là ai!?” – Nữ tử chưa kịp phản ứng, thân thể đã được nhấc bổng khỏi mặt đất.
Phía sau, một ma chủng chớp thời cơ lao tới – Xoẹt!
Một luồng hỏa lực do Dương Long tùy tay đấm ra thiêu đốt thân thể nó. Ma khí tan biến trong tiếng rú rít.
“Ngươi không sao chứ?” – Dương Long trầm giọng, vẫn không rời mắt khỏi Vực Ngoại Thiên Ma phía trước.
“Ngươi là ai?” – Nữ tử nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh ẩn chút kinh ngạc.
“Người đi ngang qua.”
Thái Dương Chân Pháp vận chuyển, linh lực trong cơ thể như mặt trời nổ tung. Dương Long cắn răng, ném vào miệng một viên hồi khí đan, đôi cánh sau lưng giương rộng.
“Giữ chặt ta. Chúng ta đi!”
Nữ tử chần chừ một khắc, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Vèo!!!
Một luồng linh lực xoáy tròn bùng phát, hai thân ảnh xé gió bay lên không trung, nhanh như thiểm điện thoát khỏi vòng vây.
Phía sau, Ma Thai rít gào đầy tức giận. Một ấn quyết cổ xưa bắn ra từ ngón tay quỷ:
“Bách Linh Dẫn Ma!”
Trăm đầu ma hồn từ bốn phía tụ lại, hóa thành đàn quỷ ảnh đuổi theo như lũ châu chấu. Gió rít gào, âm thanh ai oán vang vọng bầu trời.
“Chết tiệt!” – Dương Long nghiến răng – “Nếu để bị đuổi kịp, cả hai đều chết chắc!”
Lại một viên hồi khí đan. Không đủ! Lại hai viên nữa!
Dương Long gắng sức vận chuyển linh lực đến cực hạn, đôi cánh vỗ mạnh, tạo ra tiếng nổ đinh tai giữa trời.
ẦM!!!
Áp lực phản chấn khiến mạch máu toàn thân hắn vỡ tung, một ngụm máu phun ra khỏi miệng.
Nhưng khoảng cách với bầy ma ảnh cuối cùng cũng được kéo giãn.
Một khắc sau, phía dưới hiện ra một hốc đá âm u, che chắn bởi nhũ thạch và mù sương.
Vù!
Hai thân ảnh lảo đảo rơi xuống, tiếp đất trong tiếng gió rít. Dương Long ngã xuống trước, lưng đập vào vách đá, toàn thân run rẩy. Linh lực đã hoàn toàn trống rỗng.
Nữ tử áo lam đặt nhẹ tay lên vách, sắc mặt tái nhợt. Nàng quay đầu, nhìn nam tử trước mặt:
“Ngươi… vì sao… có thể điều khiển Lôi chi lực? Chẳng lẽ… ngươi là người của… Thần Tiêu Tông?”
Dương Long chưa kịp đáp lời.
Một luồng hắc khí trào ngược trong cổ họng, mắt tối sầm lại, hắn gục xuống trong vô thức…
Trong một hang động u ám ở Cửu U vực tầng hai, sau khi thoát khỏi Vực Ngoại Thiên Ma.
Sau trận chiến với Vực Ngoại Thiên Ma, Dương Long nằm bất tỉnh trên nền đá lạnh. Sắc mặt hắn tái nhợt, hơi thở mong manh như tơ, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Khóe môi còn vương máu, mùi huyết tinh xen lẫn tàn dư linh khí rối loạn lan tỏa trong không khí, tạo nên cảm giác ngột ngạt, nặng nề.
Bên cạnh hắn, một nữ tử áo lam ngồi im lặng. Trên vai nàng máu vẫn còn rịn, vạt áo rách một đường dài, nhưng sắc mặt đã bình ổn trở lại. Dưới ánh sáng leo lắt nơi khe đá, gương mặt nàng hiện rõ vẻ kiên nghị, lạnh lùng.
Nàng khẽ cắn răng, vươn tay bắt mạch Dương Long, rồi áp lòng bàn tay mảnh khảnh lên đan điền hắn, vận ra một luồng linh lực để dò xét.
“Linh mạch chưa đứt… nhưng linh lực tán loạn, kinh mạch khô cạn… Hắn đã miễn cưỡng vận công, lại còn liều lĩnh nuốt ba viên hồi khí đan…” – nàng lẩm bẩm, ánh mắt thoáng hiện vẻ trách móc khó hiểu.