Chương 89: Học tập – Huyền Ưng Chi Dực ( hạ)
Ánh sáng mờ nhạt từ nấm phát quang gần như đã biến mất, thay vào đó là một thứ bóng tối đặc quánh, sền sệt và rợn rợn như sương máu ngưng tụ, thi thoảng mới bị xé toạc bởi những tia sáng xanh lè lóe lên từ các khe đá sâu thẳm, tạo cảm giác như có đôi mắt ma quỷ đang âm thầm theo dõi.
Linh khí nơi này không chỉ lạnh lẽo mà còn hỗn loạn và tà dị, mang theo cảm giác âm u như đang dẫm chân giữa bãi tha ma vĩnh hằng, nơi oán linh tụ tập, nơi vạn quỷ không siêu thoát gào thét giữa đêm tối. Gió không còn rít như ở tầng một nữa, mà hóa thành từng đợt tiếng tru dài, rền rĩ, như tiếng than khóc của những vong linh bất cam, vang vọng khắp các vách đá gập ghềnh, không ngừng tấn công vào thần hồn người đi qua.
Nền đất nơi này cũng khác thường – lầy lội, trơn trượt, mùi tanh nồng, ẩn chứa vô số bẫy rập tự nhiên, khe nứt ngầm, hố sụp chết người. Mỗi bước đi đều như dẫm trên vũng máu, buộc Dương Long phải cực kỳ cẩn trọng, không dám lơ là dù chỉ nửa nhịp thở.
Sau một hồi dò đường, cuối cùng hắn cũng tìm được một hang động nhỏ hẹp, kín đáo, được một tảng đá lớn che chắn phía trước. Nơi đây cách xa khu vực yêu thú tụ tập, lại không có linh khí hỗn loạn quá mức, xem như một chỗ tương đối an toàn giữa chốn địa ngục này rất thích hợp để tĩnh tọa tu luyện.
Hắn bước vào trong, điều chỉnh lại khí tức, ổn định tinh thần. Sau đó, bàn tay khẽ đảo, một đạo linh quang lóe lên một ngọc giản cổ xưa liền hiện ra trong lòng bàn tay, chính là Hoàng giai sơ cấp thần thông – Huyền Ưng Chi Dực mà hắn ngẫu nhiên đoạt được.
Ánh mắt Dương Long lộ vẻ kích động. Phi hành, là giấc mơ của bất kỳ tu sĩ nào. Tại đại lục Hồng Hoang, chỉ có cường giả Huyền cảnh trở lên mới có thể mượn linh khí hóa cánh, ngự không mà đi. Còn tu sĩ cấp thấp chỉ có thể ngưỡng vọng bầu trời, ao ước trong vô vọng.
Nhưng hiện giờ, hắn lại có được một loại thần thông phi hành cực kỳ hiếm thấy. Nếu luyện thành, chẳng những có thể nâng cao năng lực sinh tồn trong Cửu U Cốc hiểm địa, mà còn giúp hắn vượt xa những đồng lứa, thoát khỏi sự gò bó của mặt đất.
Hai tay nắm chặt ngọc giản, Dương Long khẽ liếm môi, ánh mắt lóe lên chiến ý. Trong khoảnh khắc linh thức truyền vào ngọc giản, một luồng linh quang chợt bùng nổ, hóa thành hình ảnh một đôi cánh ưng màu đen pha lam rộng lớn trải dài giữa không trung.
Đôi cánh ấy vừa hiện, liền khiến nhiệt độ trong hang giảm mạnh. Chúng tỏa ra khí tức vừa cuồng bạo, vừa lạnh lẽo, xen lẫn uy áp hung hãn như yêu thú thực thụ, khiến người ta khó mà thở nổi.
Một loạt thông tin liên quan cũng hiện ra trong đầu Dương Long.
“Hắc Lam Huyền Ưng – yêu thú phi hành cấp yêu vương. Tương truyền trong huyết mạch có chút tàn dư của viễn cổ phượng hoàng. Trong tất cả các ma thú phi hành, tốc độ xếp vào hàng đỉnh phong. Bản tính cực kỳ hung tàn, xảo quyệt, cực kỳ khó săn bắt, chỉ sinh tồn tại dãy núi Thiên Lan, phía Tây đại lục Hồng Hoang.”
Dương Long hít sâu một hơi, tim đập mạnh mấy nhịp. “Yêu vương cấp ma thú?” – Hắn thì thào, giọng pha lẫn khiếp sợ và hưng phấn. Đó chính là tương đương với cường giả Huyền cảnh của nhân loại, thậm chí còn nguy hiểm hơn nhiều do bản năng và thân thể cường hoành.
Rồi lại có một đoạn ký ức truyền vào tâm trí hắn từ ngọc giản:
“Thần thông này có tên là Ưng Dực, cũng được gọi là Huyền Ưng Chi Dực. Ta cùng mấy người bạn tốt, hao tốn năm năm truy lùng, cuối cùng mới bắt được một đầu Hắc Lam Huyền Ưng còn non trẻ. Sau đó lại mất thêm ba năm nghiên cứu kết cấu và cơ chế phi hành từ đôi cánh của nó, mới sáng tạo nên loại thần thông này. Trước lúc lâm chung, ta dùng linh lực niêm phong thần thông, chỉ cho phép người tu luyện mới có thể mở được, linh thức truyền nhập mới có thể giải khai. Nhớ lấy, đây không phải chỉ là phi hành thần thông, mà còn ẩn chứa chút chân ý về phong đạo.”
“Thật sự là một kẻ điên, dám đi bắt ma thú phi hành cấp bậc Huyền cảnh.” Sợ hãi than một tiếng, Dương Long có chút tò mò không biết vị tiền nhân sáng tạo ra loại thần thông này là cường giả cấp bậc nào?
Đọc đến đây, Dương Long im lặng thật lâu, lòng ngập tràn xúc động. Không ngờ, một quyển thần thông tưởng chỉ là Hoàng giai sơ cấp, lại có nguồn gốc như vậy. Chỉ một phần từ Hắc Lam Huyền Ưng đã đủ khó tin, huống hồ còn liên hệ tới huyết mạch của viễn cổ phượng hoàng…
Ánh mắt từ từ rời khỏi những dòng chữ.
Dương Long cẩn thận vươn bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve cặp cánh ưng có sắc đen lam u tối như ẩn chứa một tầng sương mù mờ nhạt. Cánh chim được khắc họa trên ngọc giản nhưng lại mang đến cảm giác sống động đến dị thường, giống như đang thật sự chạm vào lông vũ thật sự mềm mại, mang theo một tia lạnh lẽo khó tả, xen lẫn khí tức sát lục mơ hồ.
“…Tại sao khi chạm vào lại có cảm giác như thật?”
Hắn thì thào, bàn tay lại nhẹ nhàng vuốt lên lần nữa, nhưng đúng lúc đó—một luồng cảm giác nhói buốt chợt từ đầu ngón tay truyền thẳng vào thần hồn, như thể bị một luồng điện đánh mạnh, khiến Dương Long khẽ rùng mình, lập tức thu tay lại như bị bỏng.
Sắc mặt đại biến, hắn thất thanh:
“Trong cánh ưng này… có linh hồn tồn tại?”
Linh hồn cảm giác lực của hắn cực kỳ nhạy bén. Vừa rồi rõ ràng cảm nhận được bên trong cặp cánh có một luồng linh hồn dữ tợn ẩn nấp—cuồng bạo, tàn nhẫn, như dã thú đang ngủ đông chợt bị khuấy động.
“Ồ? Quả nhiên ngươi cũng cảm ứng được.” Giọng Như Yên nhẹ nhàng vang lên từ thức hải, mang theo vài phần tán thưởng. “Nhưng yên tâm, chỉ là một linh hồn không có ý thức.”
Dương Long nhíu mày:
“Không có ý thức? Chẳng phải vừa rồi nó mới muốn công kích ta?”
“Là bản năng thôi.” Như Yên giải thích. “Kẻ chế tạo phi hành thần thông này đã đem linh hồn của Hắc Lam Huyền Ưng dung hợp vào đôi cánh. Thông qua một loại bí pháp đặc biệt, ép buộc linh hồn cùng cơ thể ma thú dung hợp, tạo thành một bộ thần thông hiếm thấy.”
Dương Long vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, sắc mặt ngưng trọng:
“Vậy… có khả năng bị linh hồn đó khống chế không?”
“Có.” Như Yên không giấu diếm. “Nhưng không cao. Nếu ngươi giữ vững tâm thần, dùng linh hồn lực áp chế, thì sẽ không sao. Dù sao nó cũng chỉ là một mảnh tàn hồn đã mất ý thức chủ động, hành động phần lớn là bản năng, hung lệ nhưng không thông minh.”
Nghe vậy, Dương Long trầm mặc một lát rồi chậm rãi gật đầu. Hắn biết rõ, thần thông càng cường đại thì tu luyện càng gian nan, cái gọi là “không trả giá, sẽ không có hồi báo” chính là đạo lý ấy.
Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại khí tức, ánh mắt trở nên kiên định. Một lần nữa, bàn tay chậm rãi áp lên đôi cánh.
Ầm!
Ngay khi bàn tay áp sát, một tiếng kêu bén nhọn vang lên trong thức hải, giống như tiếng chim ưng bị giết gào thét, vang vọng sâu trong linh hồn. Một luồng linh hồn lực cuồng bạo như hóa thành lưỡi khoan, từ lòng bàn tay dọc theo cánh tay, đánh thẳng vào thức hải Dương Long!
“Ư a!”
Dương Long bật thốt, toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đây là lần đầu tiên hắn bị trực tiếp công kích linh hồn. Đau đớn không giống thể xác bị thương, mà là từ sâu trong ý niệm bị xé rách, từng tấc một tan vỡ.
“Ổn định tinh thần, dùng linh hồn lực bảo vệ thức hải! Đừng để nó xâm nhập vào tâm niệm!” Như Yên hô lớn trong đầu hắn, âm thanh như chuông lớn cảnh tỉnh giữa đêm đen.