Chương 43: Hoạt Mạch Sa
“Cảm ơn, đa tạ cô nương giải hoặc” Dương Long đáp.
“Ta muốn tuyên bố một cái nhiệm vụ thu thập yêu đan Viêm xà nhiệm vụ, tinh anh nhiệm vụ cấp bậc.”
“Yêu cầu nội đan phải hoàn chỉnh.”
“Nhiệm vụ ban thưởng, nội đan Viêm xà tám trăm hạ phẩm linh thạch.”
Dương Long theo trong túi trữ vật lấy ra số linh thạch treo thưởng và phí dụng tuyên bố nhiệm vụ, giao cho thiếu nữ ở bàn nhiệm vụ.
Thiếu nữ nắm lấy cái bạch ngân bút, tại một khối nho nhỏ trên một miếng ngọc viết. tiếp đó, đưa tới Dương Long trước mặt.
“Công tử, xin xác nhận một chút, không có bất kỳ vấn đề gì lời nói, hiện tại liền có thể ban bố nhiệm vụ”
Dương Long đảo qua ngọc thạch bên trên, gật đầu đồng ý.
Thiếu nữ lại hướng Dương Long hỏi thăm thông tin, để nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi thông báo.
Sau khi hoàn tất việc tuyên bố nhiệm vụ tìm kiếm nội đan Viêm Xà Hoàng cấp, Dương Long rời khỏi Liệp Yêu Liên Minh. Hắn quyết định tranh thủ ba ngày trước khi lên đường cùng Liệt Hỏa Đoàn Đội để chuẩn bị thật chu đáo.
Dương Long trở về Dược Phường.
Đang trên đường trở lại Dược Phường, Dương Long chợt nghe thấy tiếng cãi vã nhỏ phát ra từ một góc, ngay gần cửa hàng dược liệu.
Bên đường có một tán tu già đang ngồi bên lề đường mở một quầy bán nhỏ dược liệu, trước mặt bày biện vài loại dược liệu trên một tấm vải bố đã sờn cũ. Khuôn mặt người này khắc khổ, quần áo bạc màu, nhưng những cây dược thảo bày ra vẫn còn tươi xanh, chứng tỏ vừa mới thu hái. Đối diện ông ta là một thanh niên ăn mặc sang trọng, trên ngực áo thêu huy hiệu một gia tộc nhỏ trong thành, đang lớn tiếng quát nạt.
Dương Long khẽ nhíu mày. Ánh mắt hắn nhanh chóng nhận ra một vài cây dược thảo quen thuộc – chính là Hoạt Mạch Sa, một trong những vị thuốc phụ cần thiết cho Huyết Tủy Đan.
“Ta đã nói rồi! Mấy cọng cỏ dại này của ngươi đáng giá bao nhiêu chứ? Năm hạ phẩm linh thạch? Ngươi nằm mơ à?” gã thanh niên hếch mặt, giọng điệu khinh thường.
Tán tu già cố gắng nhẫn nhịn, giọng khẩn khoản: “Công tử… lão già này đã lặn lội vào tận Vạn Hoang sơn mạch, mạo hiểm cả tính mạng mới hái được mớ dược liệu này. Chúng đều là loại thượng hạng, dược tính rất tốt. Năm hạ phẩm linh thạch đã là giá rất thấp rồi…”
“Thượng hạng cái rắm!” gã thanh niên giơ tay định hất tung sạp dược liệu của ông lão.
Dương Long không chút do dự, bước nhanh tới, chắn ngang giữa gã thanh niên và người tán tu. “Xin vị huynh đài dừng tay cho.” Giọng hắn bình tĩnh nhưng lại mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Gã thanh niên liền quay phắt lại, nhíu mày đánh giá Dương Long từ đầu đến chân. Thấy hắn ăn mặc bình thường, không có vẻ gì là người có thế lực, gã càng thêm ngạo mạn. “Ngươi là thằng nào? Dám xen vào chuyện của ta?”
“Ta là chủ của Dược Phường Dương Gia,” Dương Long điềm đạm đáp, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào gã thanh niên. “Vị đạo hữu này đang bày bán dược liệu ngay trước cửa tiệm của ta. Nếu công tử có điều gì bất mãn, xin hãy nói năng cho phải phép.”
Gã thanh niên bỗng khựng lại một chút, có lẽ không ngờ tới việc một dược phường nhỏ bé lại dám đứng ra bảo vệ một tên tán tu nghèo hèn. Hắn liếc nhìn tấm biển hiệu “Dược Phường Dương Gia” phía sau lưng Dương Long, rồi cười khẩy một tiếng.
“Hóa ra là chủ một cái tiệm thuốc cỏn con. Ta tưởng là ai. Ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất đừng có nhiều chuyện. Mấy thứ rác rưởi này, cho ta ta còn không thèm!”
“Dược liệu tốt hay xấu, không đến lượt kẻ không biết thưởng thức như ngươi phán xét,” Dương Long lạnh giọng đáp trả. “Nếu ngươi không có ý định mua, xin mời rời đi. Đừng làm phiền việc làm ăn của người khác.”
Gã thanh niên tức giận đến đỏ mặt, định buông lời mắng chửi, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo và kiên định của Dương Long, hắn lại có chút chần chừ. Hắn hừ lạnh một tiếng.
“Được thôi! Để xem cái dược phường bé tí của ngươi tồn tại được bao lâu!” Nói xong, hắn phẩy tay áo, dẫn theo vài tên tùy tùng đứng gần đó nghênh ngang bỏ đi.
Dương Long quay sang nhìn người tán tu già, khẽ gật đầu hỏi: “Lão trượng không sao chứ?”
Tán tu già vội vàng khom lưng cảm tạ rối rít: “Đa tạ công tử! Đa tạ công tử đã ra tay giúp đỡ. Nếu không có ngài, chắc chắn lão già này đã bị hắn ức hiếp rồi.”
“Không cần đa lễ. Lão trượng có những dược liệu gì vậy? Ta đang cần mua một ít.” Dương Long nói, ánh mắt dừng lại ở những cây Hoạt Mạch Sa tươi tốt.
Người tán tu già giọng khàn khàn: “Mời công tử xem.”
Dương Long khẽ gật đầu với người tán tu, rồi cẩn thận xem xét những dược liệu bày trên tấm vải bố. Ngoài Hoạt Mạch Sa, hắn còn nhận ra một ít Mã Yêu Tâm Huyết vẫn còn giữ được độ tươi, và một vài cây Thất Dương Phấn cánh hoa vẫn còn rực rỡ. Đây đều là những vị thuốc phụ cần thiết cho việc luyện chế Huyết Tủy Đan.
“Lão trượng,” Dương Long nói, giọng hòa nhã hơn, “những dược liệu này của lão trượng đều rất tốt. Ta muốn mua hết số Hoạt Mạch Sa, Mã Yêu Tâm Huyết và Thất Dương Phấn này. Lão trượng cho ta một giá đi.”
Người tán tu già ngạc nhiên ngẩng đầu, không ngờ rằng vị chủ dược phường trẻ tuổi này lại có nhãn lực tốt như vậy, nhận ra được giá trị của những dược liệu mà gã thanh niên kia chê bai. Khuôn mặt khắc khổ của ông thoáng hiện vẻ vui mừng.
“Đa tạ công tử! Nếu công tử muốn mua hết, vậy… vậy ba loại dược liệu này, tiểu nhân xin bán với giá hai mươi hạ phẩm linh thạch được không ạ?” Ông lão rụt rè đưa ra một cái giá mà ông cho là hợp lý, vẫn còn lo sợ Dương Long sẽ chê đắt.
Dương Long khẽ mỉm cười. So với giá thị trường, hai mươi hạ phẩm linh thạch cho số dược liệu tươi tốt này là quá hời. Hắn liền lấy ra một túi linh thạch, đếm ra hai mươi lăm viên hạ phẩm linh thạch đưa cho người tán tu.
“Lão trượng, đây là hai mươi lăm hạ phẩm linh thạch. Năm viên còn lại coi như ta biếu lão trượng chút tiền trà nước.”
Người tán tu già vô cùng cảm kích, hai mắt rưng rưng nhận lấy số linh thạch. “Đa tạ công tử! Đa tạ công tử lòng tốt!” Ông liên tục cúi đầu cảm ơn.
Sau khi thu mua xong những dược liệu cần thiết, Dương Long dặn dò người tán tu cứ tiếp tục bày bán ở đây nếu muốn, và nếu có ai gây khó dễ thì cứ báo lại cho người của Dược Phường. Sau đó, hắn mang theo những dược liệu vừa mua, bước vào trong Dược Phường, lòng thầm nghĩ về gã thanh niên kia. Hành động vừa rồi của hắn có lẽ đã đắc tội với tên kia, nhưng Dương Long không hối hận. Trong thế giới tu luyện này, kẻ mạnh luôn ức hiếp kẻ yếu, nếu hắn có khả năng giúp đỡ người khác, hắn sẽ không ngần ngại ra tay.
Vừa đặt chân trở lại Dược Phường, Dương Long liền gọi Tiểu Huyền đang lúi húi sắp xếp dược liệu ở quầy trước. “Tiểu Huyền, chuẩn bị cho ta một mẻ Hồi Khí Đan.”
Tiểu Huyền ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên vẻ háo hức. “Vâng, thiếu gia.”
Tiểu Huyền lanh lợi đáp lời, nhanh chóng thoăn thoắt thu thập đầy đủ các dược liệu. Cô bé cẩn thận kiểm tra từng cọng dược thảo, đảm bảo không có lá úa hay rễ bị dập nát, cho thấy sự tỉ mỉ và ngày càng thành thạo trong công việc.
Chẳng mấy chốc, một khay gỗ nhỏ đã đầy ắp các loại dược liệu tươi tốt, tỏa ra mùi thơm đặc trưng. Tiểu Huyền cẩn thận mang khay dược liệu vào tĩnh thất, đặt ngay ngắn trước mặt Dương Long.
Dương Long gật đầu, nhìn khay dược liệu đã được chuẩn bị chu đáo. “Tốt lắm, Tiểu Huyền. Ngươi canh giữ bên ngoài, không ai được làm phiền ta.”
Tiểu Huyền ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ nhàng khép cửa đan phòng. Bên trong, Dương Long bày biện lò luyện đan và các loại dược liệu. Hắn hít một hơi sâu, tập trung tinh thần, bắt đầu quá trình luyện chế.