Chương 39: Gió Nổi Sóng Ngầm, Mặc Gia Dòm Ngó
Sự thành công vang dội của Dược phường Dương gia với Hồi Khí Đan đã nhanh chóng lan đến tai những thế lực khác trong Thanh Dương thành, đặc biệt là những đối thủ cạnh tranh trong lĩnh vực dược phẩm. Tại khu vực sầm uất nhất của Thanh Dược Phố, những cửa hàng dược phường bề thế của Mặc gia, vốn luôn chiếm thế thượng phong, giờ đây không khỏi dậy sóng.
Trong một dược phường khang trang, bài trí xa hoa với những kệ gỗ chạm trổ tinh xảo chứa đầy các loại linh dược quý hiếm, Mặc Cửu – một trong những quản sự cấp cao của Mặc gia – đang cau mày theo dõi những tin tức tình báo mà thuộc hạ vừa mang về. Từng dòng chữ mô tả cảnh tượng náo nhiệt tại Dược phường Dương gia, số lượng Hồi Khí Đan bán ra và những lời ca ngợi về hiệu quả của nó khiến hắn ta không khỏi nghiến răng.
“Một dược phường vô danh tiểu tốt, lại dám cả gan giành khách của Mặc gia ta!” Mặc Cửu đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ lim, khiến những bình ngọc đựng linh dược rung lên. “Điều tra cho ta! Cái loại Hồi Khí Đan này từ đâu mà ra? Cái tên Dương Long kia có lai lịch gì?”
Thuộc hạ bên dưới run rẩy đáp: “Bẩm quản sự, theo tin tức thu thập được, Dương Long chính là vị thiếu chủ nổi tiếng là phế vật của Dương gia. Vài ngày trước, hắn ta được gia tộc giao cho quản lý dược phường, một dược phường xuống dốc.”
“Phế vật… được giao cho một dược phường xuống dốc?” Mặc Cửu nhíu mày, vẻ mặt càng thêm khó hiểu. “Vậy mà lại có thể trong thời gian ngắn ngủi lật ngược tình thế, luyện chế ra loại Hồi Khí Đan thần hiệu kia? Chắc chắn có điều gì đó mờ ám!”
Hắn đứng dậy, bước nhanh đến bên cửa sổ, nhìn ra Thanh Dược Phố tấp nập. Ánh mắt hắn dừng lại ở phía cuối con phố, nơi thấp thoáng tấm biển hiệu đơn sơ của Dược phường Dương gia, đang thu hút một lượng khách không nhỏ.
“Tiếp tục điều tra!” Mặc Cửu lạnh giọng ra lệnh. “Tìm hiểu xem gần đây Dương Long đã tiếp xúc với ai, có những hành động gì bất thường. Đặc biệt, chú ý đến nguồn cung linh dược của bọn chúng. Một dược phường xuống dốc, làm sao có thể có được những linh dược chất lượng cao để luyện chế ra loại đan dược kia?”
Thuộc hạ vội vàng cúi đầu, nhanh chóng rời đi để thực hiện mệnh lệnh của quản sự. Mặc Cửu quay trở lại bàn, ánh mắt hắn lóe lên những tia nghi ngờ và toan tính.
Cùng lúc đó, tại một khu vực bí mật trong phủ Mặc gia, Mặc Vô Vi đang ngồi trầm ngâm bên một lò luyện đan đã tắt ngấm. Những thông tin về Hồi Khí Đan của Dương gia cũng đã đến tai lão. Với kinh nghiệm dày dặn của một luyện dược sư, lão nhận ra rằng loại đan dược này không hề đơn giản.
“Một phương pháp luyện chế độc đáo… hoặc là một vị cao nhân đứng sau…” Mặc Vô Vi khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đục ngầu ánh lên vẻ suy tư. Lão không tin rằng một kẻ bị coi là phế vật lại có thể đạt được thành tựu như vậy trong lĩnh vực luyện đan.
“Gia chủ đã biết chuyện này chưa?” Mặc Vô Vi hỏi người đệ tử đứng bên cạnh.
“Bẩm sư phụ, thuộc hạ đã báo cáo. Gia chủ nói cứ theo dõi thêm, nếu Dược phường Dương gia thực sự có tiềm năng, sẽ có biện pháp đối phó thích hợp.” Đệ tử kính cẩn trả lời.
Mặc Vô Vi khẽ gật đầu. Gia chủ Mặc gia luôn là người cẩn trọng và quyết đoán. Chắc chắn ông ta đã có những tính toán riêng. Tuy nhiên, với sự nhạy bén của một người làm trong nghề, Mặc Vô Vi cảm nhận được một mối nguy hiểm tiềm ẩn từ sự trỗi dậy bất ngờ của Dương gia.
Sau ngày khai trương tấp nập, Dược phường Dương gia cuối cùng cũng có chút thời gian để thống kê lại những thành quả ban đầu. Dương Trực cẩn thận lật từng trang sổ sách, ghi chép chi tiết số lượng Hồi Khí Đan đã bán ra và số linh thạch thu về. Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của ông giờ đây ánh lên một nụ cười hài lòng.
“Thiếu gia,”
Dương Trực đặt quyển sổ xuống bàn, giọng nói không giấu được sự vui mừng.
“Thiếu gia, trong ngày hôm nay, chúng ta đã bán được tổng cộng bốn mươi sáu bình Hồi Khí Đan, bao gồm cả phẩm chất phổ thông và tốt.”
Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Mười lăm bình phẩm chất phổ thông, mỗi bình bán với giá năm mươi hạ phẩm linh thạch, thu về tổng cộng là 750 hạ phẩm linh thạch; Ba mươi mốt bình phẩm chất tốt, mỗi bình bán với giá tám mươi hạ phẩm linh thạch, thu về tổng cộng là 2480 hạ phẩm linh thạch; Vậy tổng số linh thạch thu được trong ngày khai trương là 3230 hạ phẩm linh thạch.”
Dương Trực ngẩng đầu nhìn Dương Long, nụ cười trên khuôn mặt càng rạng rỡ hơn. “Thiếu gia, chỉ trong một ngày, chúng ta đã thu về ba ngàn hai trăm ba mươi hạ phẩm linh thạch! Đây là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp!”
Dương Long đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy con số này, khóe miệng hắn khẽ cong lên. Một khoản thu lớn, còn nhanh hơn bán linh dược.
“Bốn bình Hồi Khí Đan hoàn mỹ thì sao, Trực thúc?” Dương Long chậm rãi hỏi, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Dương Trực kính cẩn đáp: “Bốn bình Hoàn Mỹ Đan đã được dùng để đổi lấy những lợi ích lớn hơn. Hai bình được đổi lấy một lượng lớn linh dược quý hiếm từ đội buôn của Vương gia, đủ để chúng ta duy trì sản xuất Hồi Khí Đan trong một thời gian dài. Một bình được đổi lấy sự bảo hộ của người trong phủ thành chủ, giúp chúng ta tránh khỏi những phiền phức không đáng có. Bình còn lại, ta đã tặng cho vị trưởng lão của một tiểu môn phái có tiếng, hy vọng sẽ xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với họ.”
Dương Long gật đầu, tỏ vẻ hài lòng với cách xử lý của Dương Trực. Việc sử dụng Hồi Khí Đan hoàn mỹ một cách chiến lược như vậy sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho Dược phường.
“Xem ra bước đầu của chúng ta đã thu được những thành quả đáng mừng,” Dương Long nói, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thanh Dược Phố vẫn còn nhộn nhịp. “Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Chúng ta cần phải tiếp tục cố gắng.”
Dương Trực khẽ khom người: “Thiếu gia nói rất đúng. Với sự dẫn dắt của thiếu gia, Dược phường Dương gia nhất định sẽ ngày càng phát triển.”
Sau ngày khai trương thành công, Dược phường Dương gia bắt đầu đi vào hoạt động ổn định. Khách hàng tìm đến ngày càng đông, tiếng lành về Hồi Khí Đan lan rộng khắp nơi. Tuy nhiên, những ánh mắt dò xét từ phía Mặc gia vẫn âm thầm theo dõi mọi động thái của họ, và những âm mưu đen tối vẫn đang âm ỉ chờ thời cơ bùng phát.
Trực thúc, Dương Long nói, giọng điệu dứt khoát. Ta cần thúc thúc giúp ta thu mua các một vài loại dược liệu cần thiết. Danh sách cụ thể ta đã ghi lại trong tờ giấy này.” Hắn đưa cho Dương Trực một tờ giấy, bên trong liệt kê chi tiết Mã Yêu Tâm Huyết, Thất Dương Phấn, Hoạt Mạch Sa và Thanh Linh Thủy Linh dịch.
Dương Trực cẩn thận nhận lấy tờ giấy, xem xét kỹ từng loại dược liệu. “Thiếu gia yên tâm, ta sẽ lập tức cho người đi thu mua những dược liệu này. Với số linh thạch thu được từ việc bán Hồi Khí Đan, việc này chắc chắn không thành vấn đề.”
Dương Long khẽ gật đầu. “Ngoài ra, ta cần thúc thúc chuẩn bị cho ta một ngàn hạ phẩm linh thạch. Ta cần dùng vào một vài việc.”
Hắn không nói rõ mục đích sử dụng số linh thạch này, nhưng Dương Trực cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu đáp ứng.
“Ta hiểu rồi, thiếu gia. Ta sẽ cho người chuẩn bị ngay.” Dương Trực biết rằng Dương Long luôn có những tính toán riêng, và ông tin tưởng vào quyết định của vị thiếu gia này.