Chương 24: Lựa chọn công pháp, thần thông
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng Dương Long khẽ rùng mình trong lòng, ánh mắt cụp xuống che giấu tia sáng lấp lánh.
Hắn khom người hành lễ:
“Đa tạ Mục lão.”
Mục lão phất tay áo:
“Đi đi. Có ngọc giản trong tay, muốn chọn cái gì, tùy ngươi. Chỉ là… nhớ kỹ, công pháp là vật chết, người là sống. Chọn thứ hợp với mình, hơn là thứ nổi danh.”
Tầng một Tàng Kinh Các.
Nơi đây là kho tàng của bao thế hệ Dương gia, chất chứa tinh hoa công pháp thần thông, như một rừng ngọc giản ngủ yên qua tháng năm. Ánh sáng từ trận pháp trên trần nhà hắt xuống những giá gỗ cổ kính, chiếu lên từng phiến ngọc giản sắc trắng mờ như phủ bụi thời gian. Không khí trầm mặc, chỉ có tiếng bước chân khe khẽ và những tiếng thì thầm xen lẫn tiếng hít thở.
Dương Long vừa bước vào, không khí xung quanh lập tức có biến.
“Là cái tên phế vật kia kìa…”
“Nghe nói hắn có độ hòa hợp linh khí bằng không, sao còn đến đây làm gì?”
“Chắc là muốn chọn bừa cái gì đó, rồi an phận chờ phân phát linh thạch sống qua ngày…”
Giọng điệu mỉa mai, cười khúc khích truyền đến từ vài thiếu niên đứng lẫn giữa giá gỗ. Có người nheo mắt, có kẻ hừ lạnh, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một cái bóng dư thừa trong Tàng Kinh Các.
Nhưng Dương Long dường như chẳng nghe thấy gì cả. Hắn không nhìn ai, cũng không phản ứng. Bóng dáng gầy gò, áo xám giản dị, cứ thế lặng lẽ lấy một tấm ngọc giản mà mục lão đưa lúc nãy ra xem.Từng hàng chữ hiện ra rất chi tiết.
Tầng 1 – Nhân cấp công pháp, thần thông, đa phần là trung giai, ít thượng giai.
Công pháp:
Thanh Phong Tâm Pháp: Phong hệ, vận hành nhẹ nhàng, hỗ trợ thân pháp, tăng độ linh hoạt.
Thiết Cốt Quyết: Thổ hệ, cường hóa xương cốt, thiên về phòng ngự và luyện thể.
Lưu Thủy Tâm Pháp: Thủy hệ, giữ ổn tâm thần, hỗ trợ khống chế linh lực.
…
Thần thông:
Phong Hành Bộ: Thân pháp cơ bản, giúp tăng tốc độ trong cự ly ngắn.
Thanh Vân Kiếm Quyết: Kiếm chiêu ba thức, đơn giản, thích hợp kiếm tu nhập môn.
Xích Diễm Chưởng: Hỏa hệ, công pháp cận chiến, nhiệt lực vừa đủ.
Dương Long đọc kỹ từng dòng một. Mắt không nhanh không chậm, từng chữ đều ghi nhớ rõ ràng. Hắn không chọn ngay, mà lấy ra ngọc giản thứ hai – loại dành cho tầng hai, phẩm chất cao hơn.
…
Tầng 2 – Huyền cấp hạ phẩm đến Địa cấp hạ phẩm, cần có phê chuẩn gia chủ hoặc trưởng lão hội.
Công pháp:
Xích Viêm Tâm Kinh: Hỏa hệ, luyện ra Xích Viêm Chi Tâm, uy lực cường mãnh nhưng dễ tẩu hỏa.
Tà Dương Quyết: Âm dương giao hòa, công thủ lưỡng toàn, yêu cầu căn cơ vững chắc.
Thanh Mộc Linh Tâm Quyết: Mộc hệ, hỗ trợ trị thương, cực kỳ hiếm gặp trong tộc.
Thiên Lân Quyết: Kim hệ, cường hóa cốt nhục, tạo lớp linh giáp mỏng bảo hộ thân thể.
…
Thần thông:
Thiên Bạo Quyền: Quyền pháp bộc phát, mỗi cú đều mang lực hủy diệt nhất thời.
Hỏa Dực Liên Ảnh Bộ: Thân pháp dư ảnh, nhanh đến mức khó phân thật giả, cực khó luyện.
Vân Tỏa Phong Kiếm: Kiếm pháp phong hệ, biến chiêu như mây trôi, khó đoán định.
Hoàng Sa Chưởng: Thổ hệ, gây hỗn loạn địa thế, làm chậm địch nhân.
…
Dương Long trầm mặc giữa biển chữ. Hắn không bị mê hoặc bởi những cái tên cao quý hay thần thông oanh liệt.
Bỗng ánh mắt hắn dừng lại trên hai hàng chữ đơn giản ở một góc.
“Liệt Hỏa Công: Nội công hỏa hệ, luyện giả có thể dẫn hỏa nhập thể, cường hóa thân thể và linh khí vận chuyển. Dễ học, dễ thi triển, thích hợp cận chiến. Chú trọng ổn định, không bộc phát quá mạnh.”
“Liệt Viêm Quyền: Quyền pháp hỏa hệ, ba chiêu cơ bản, mỗi chiêu đều tích lửa, càng đánh càng nóng, khí bạo sinh uy.”
Đều là Nhân phẩm cao giai, không quá phức tạp, không quá chói lọi, nhưng lại ổn định, kín đáo, rất phù hợp để che giấu chân nguyên của Thái Dương Chân Pháp. Lửa có thể mượn cớ lửa. Quyền pháp có thể làm vỏ bọc.
Dương Long nhẹ nhàng cầm lấy hai ngọc giản đó, xoay người bước ra. Ánh mắt những kẻ xung quanh vẫn tràn đầy khinh miệt, nhưng hắn chẳng bận tâm.
“Ta cần… chỉ là một ngọn lửa đủ để giấu đi mặt trời.”
Hắn thu ngọc giản vào tay áo, sải bước đến bàn gỗ nơi Mục lão đang ngồi.
Lão giả tóc trắng, thân hình gầy gò, bộ áo xám cũ kỹ không che giấu nổi khí tức từng trải. Mục lão không ngẩng lên, chỉ khi cảm nhận được bước chân Dương Long, lão mới khẽ nghiêng đầu liếc nhìn.
“Chọn xong rồi à?” – lão hỏi, giọng khàn khàn, vang vọng trong không gian im ắng của Tàng Kinh Các.
Dương Long gật đầu, rút ngọc giản đặt lên bàn:
“Liệt Hỏa Công và Liệt Viêm Quyền.”
Mục lão khẽ nheo mắt, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn. Lão không bình luận ngay mà cẩn thận kiểm tra khí tức trong ngọc giản, đoạn gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
“Hỏa hệ… Mạnh mẽ, trực tiếp. Phù hợp với người có ý chí kiên cường. Tuy không sắc bén như kiếm pháp, không biến ảo như mộc, nhưng ổn định và dễ tiến sâu.”
Dương Long cúi người cảm tạ:
“Vãn bối tự biết giới hạn, không dám vọng cầu cao xa. Chỉ chọn lựa về nhà nghiên cứu khi rảnh.”
Nghe vậy, Mục lão chợt ngẩng đầu, ánh mắt trở nên sâu hơn. Lão lại cảm thấy khí tức quanh Dương Long dường như… không giống phế vật trời sinh như lời đồn. Thậm chí, ẩn sâu trong thân thể ấy là một dòng năng lượng ổn định nhưng hừng hực, như ngọn lửa âm ỉ đang đợi thời điểm bùng lên.
Lão không nói gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi vung tay.
“Cầm lấy đi.”
Dương Long vội tiếp lấy, cúi đầu lần nữa.
“Đa tạ Mục lão.”
Lão giả không đáp, chỉ phất tay như xua đi, miệng lẩm bẩm:
“Tiểu tử này… không phải kẻ phế như miệng đời đồn thổi…”
Vừa bước ra khỏi Tàng Kinh Các, Dương Long đã thấy Tiểu Huyền đứng dưới bậc thềm, hai tay chắp sau lưng, mắt tròn xoe như đang ngóng đợi.
“Thiếu gia! Cuối cùng cũng ra rồi!
Dương Long gật đầu, nở nụ cười nhẹ:
“Chọn được rồi.”
Tiểu Huyền gật đầu gật:
“Về thôi thiếu gia? Hôm nay ta có nấu cho thiếu gia một nồi cháo thuốc bổ, ta đã hâm nóng sẵn rồi đó!”
Dương Long bật cười, gật đầu bước đi. Hai người rảo bước rời khỏi Tàng Kinh Các, theo lối mòn trở về tiểu viện phía nam Dương phủ.
Ánh tà dương nghiêng qua tán cây, phủ lên lưng áo họ một lớp sắc đỏ nhàn nhạt. Trong lòng Dương Long, ngọn lửa đã bén. Hắn biết con đường phía trước không dễ dàng, nhưng dù cả thiên hạ gọi hắn là phế vật, hắn cũng sẽ dùng chính ngọn lửa này để viết lại số mệnh.
Trở lại tiểu viện.
Dương Long đẩy cửa gỗ cũ kỹ bước vào sân, Tiểu Huyền vội vàng chạy xuống bếp, bưng lên một chén cháo.
“Hôm nay ta có nấu một nồi cháo thuốc bổ, có cả bạch linh và sâm khô, thiếu gia uống đi cho nóng!”
Dương Long gật đầu, bước vào trong. Ngồi bên bàn gỗ đơn sơ, hắn lặng lẽ ăn từng muỗng cháo, mùi thuốc thanh dịu lan tỏa khắp phòng.
Tiểu Huyền ngồi đối diện, tay chống cằm, ánh mắt long lanh như mèo nhỏ:
“Thiếu gia… từ lúc người tỉnh dậy sau hôn mê, người có vẻ… khác lạ lắm nha.”
“Khác sao?”
“Ừm… giống như… tĩnh hơn, nhưng sâu hơn. Trước kia thiếu gia hay ngẩn ngơ, giờ thì trầm mặc, khuôn mặt hiện rõ vẻ tự tin!”
Dương Long ngừng ăn, ánh mắt hiện lên chút cảm xúc lặng lẽ. Hắn đặt bát xuống, đứng dậy:
“Tiểu Huyền, từ hôm nay, mỗi ngày, ngươi đừng vào viện ta nữa. Nếu có âm thanh lạ, cũng không cần lo.”
Tiểu Huyền ngẩn người một chút, rồi nghiêm túc gật đầu:
“Thiếu gia yên tâm. Ta sẽ không làm phiền. Dù có tiếng nổ lớn hay cháy cả sân viện, ta cũng không vào!”
Dương Long khẽ cười, đoạn lấy một cái bút ghi mấy loại linh khoáng cần thiết để luyện công đưa cho tiểu Huyền, kèm theo một túi vải đen: