Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
91cf7927b25a6c3e3d555c1ac4bb6197

Bắt Đầu Cha Ta Muốn Ta Khởi Binh Tạo Phản

Tháng 1 15, 2025
Chương 934. Phiên ngoại cuối cùng phần: Quang minh cùng hắc ám (6) Chương 933. Phiên ngoại cuối cùng phần: Quang minh cùng hắc ám (5)
nga-tai-than-bi-phuc-to-ly-thiem-dao.jpg

Ngã Tại Thần Bí Phục Tô Lý Thiêm Đáo

Tháng 1 21, 2025
Chương 1458. Là hậu thế khai mở thái bình (3) Chương 1457. Là hậu thế khai mở thái bình (2)
tong-vo-ke-chuyen-truong-sinh-gioi-mo-dau-lo-ra-anh-sang-de-thich-thien.jpg

Tống Võ Kể Chuyện Trường Sinh Giới, Mở Đầu Lộ Ra Ánh Sáng Đế Thích Thiên

Tháng 2 1, 2025
Chương 301. Đại Vũ Trụ, trong tiên môn quay đầu lại! Chương 300. Nhân đạo nguyên lưu, Chí Thánh Chi Cảnh!
hi-nhat-vinh-hang.jpg

Hi Nhật Vĩnh Hằng

Tháng 2 8, 2026
Chương 1502: Vật chất quyết đấu! Linh tính va chạm bên trên Chương 1501: Liên tiếp đào thải! Vĩnh hằng tấm bia to!
cao-vo-de-nguoi-chup-anh-nguoi-ban-buon-di-nang.jpg

Cao Võ: Để Ngươi Chụp Ảnh, Ngươi Bán Buôn Dị Năng?

Tháng 1 17, 2025
Chương 690. Đại kết cục, đến nước này cáo biệt Chương 689. Đang ở trước mắt
la-nam-nhan-phai-song-qua-999-ngay.jpg

Là Nam Nhân Phải Sống Qua 999 Ngày

Tháng 1 17, 2025
Chương 639. Đại Thanh tính Chương 638. Đệ thập giai cấp!
su-thuong-toi-cuong-nguoi-o-re.jpg

Sử Thượng Tối Cường Người Ở Rể

Tháng 1 23, 2025
Chương 1169. Mỹ hảo đại kết cục! Chương 1168. Rời xa!
ta-dua-vao-nhat-nguoi-mat-chi-luc-chung-dao-truong-sinh.jpg

Ta Dựa Vào Nhặt Người Mất Chi Lực, Chứng Đạo Trường Sinh!

Tháng 12 3, 2025
Chương 1018: Nguyên cảnh (đại kết cục ) Chương 1017: Một đao một cái
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 2: Phế mạch thiếu niên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Phế mạch thiếu niên

Hắn tên là Dương Long, con trai út của gia chủ Dương gia, một gia tộc nhỏ tại Thanh Dương thành. Dương gia gia chủ có ba người con trai, Dương Long là người nhỏ nhất, cũng là người có vận mệnh khổ nhất trong ba anh em. Mẹ hắn mất ngay khi sinh hắn, do khó sinh dẫn đến kinh mạch tắc nghẽn mà chết. Hắn sinh ra đã mang thương tổn, căn cơ yếu ớt, thể chất suy nhược.

Dương gia gia chủ từng không tiếc vàng bạc mời rất nhiều danh y từ khắp nơi, cầu cả luyện đan sư, nhưng bệnh của Dương Long vẫn không có chuyển biến. Năm lên bảy tuổi, trong một lần nghịch ngợm, hắn vô tình nuốt phải một viên châu kỳ dị, từ đó mỗi năm đều phát tác một lần như bị hỏa thiêu, đau đớn vô cùng. Thân thể càng ngày càng yếu, đến nay vẫn chỉ là một phàm nhân bị cả Thanh Dương thành chê cười là phế vật trời sinh.

Thị nữ kia tên Tiểu Huyền, khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng to tròn, sáng ngời linh hoạt, sống mũi cao thanh tú và làn da trắng mịn như tuyết. Năm xưa, trong một lần đi dạo phố, vì dung mạo đáng yêu mà được Dương Long mua về từ nhỏ. Nàng nhỏ hơn hắn năm tuổi, từ đó luôn ở cạnh hầu hạ bên người.

Tiểu Huyền bưng chén thuốc, định đưa chén thuốc tận tay thiếu gia thì bị một câu lạnh lùng ngăn lại.

“Đặt đó đi. Lùi ra ngoài.”

Giọng nói nhàn nhạt, không chút cảm xúc. Sự lạnh lùng ấy khiến lòng Tiểu Huyền không khỏi run nhẹ, có chút ủy khuất. Thiết gia trước kia vốn hoạt bát, ôn nhu, thường hay mỉm cười trêu chọc nàng. Nhưng từ ngày bệnh tình phát nặng, ánh mắt thiếu gia dần trở nên u ám, lạnh lẽo…

Nghĩ đến tình cảnh thiếu gia, Tiểu Huyền ánh mắt đổ hoe. Giọng nàng khẽ run:

“Thiếu gia, thuốc nguội rồi…”

Dương Long nghiêng đầu nhìn, trong mắt thoán hiện sự mệt mỏi.

“Tại sao người còn đứng đó” – Hắn cất giọng khàn đặc, ánh mắt phức tạp.

“Lời ta nói… giờ ngươi không xem ra gì nữa phải không?”

Tiểu Huyền cắn môi, nước mắt rưng rưng nhưng vẫn không động đậy.

“Thiếu gia…” nàng nghẹn ngào nói: “Gia chủ bảo nô tì mời người đến đại sảnh. Hôm nay là ngày tổ chức đại lễ trưởng thành của gia tộc.”

Dương Long sững người.

“Đại lễ trưởng thành…”

Hắn lẩm bẩm nhắc lại, trong lòng chợt dâng lên vô vàn cảm xúc. Ngày này mỗi năm chỉ có một lần, ngày tất cả thiếu niên Dương gia đủ mười lăm tuổi sẽ tham gia khảo hạch tư chất. Người có linh căn sẽ được gia tộc toàn lực bồi dưỡng, chọn vào hạch tâm gia tộc. Kẻ không đủ tư chất sẽ bị loại ra khỏi đường tu luyện, đưa đi quản lý sản nghiệp, hoặc thậm chí trở thành hộ vệ, sai dịch,…

Mà hắn, từ ba tuổi đã phát hiện kinh mạch thiếu hụt, dù có linh căn nhưng linh khí không thể vận hành, bị phán định là phế vật.

Dương Long đưa tay chống xuống giường, khẽ thở dài.

“Đi thôi.”

Bên ngoài, ánh sáng ban mai rọi qua những tán cây, vẽ nên những vệt sáng đan xen. Thiếu niên mặc một bộ trường bào bạc màu, dáng người ngày yếu.

Tiểu Huyền chạy đến, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn, cùng bước ra khỏi tiểu viện hẻo lánh ở cuối hậu viện.

Tại nghênh khách đại sảnh của Dương gia, không khí đã sớm náo nhiệt, tiếng người trò chuyện râm ran. Ngồi ở vị trí trung tâm là gia chủ Dương Thiết, thần sắc nghiêm nghị, tỏa ra khí thế của người đứng đầu một đại gia tộc. Bên cạnh ba vị tộc lão tóc bạc râu dài, tuy đã cao niên nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, thân thể hồng nhuận, chứng tỏ tu vị bất phàm.

Phía dưới là các trưởng bối có quyền thế trong tộc cùng đám thiếu niên kiệt xuất đang ngồi ngay ngắn. Ngoài ra còn có các khách quý từ những gia tộc lớn khác của Thanh Dương thành, Mặc gia, Lâm gia, đều đến tham dự buổi lễ trưởng thành và trắc thí tư chất năm nay.

Trong số đó, một người trẻ tuổi của Mặc gia nổi bật lên giữa đám đông.

Mặc Vũ Hàn, nhị công tử của Mặc gia, hơn mười sáu tuổi, diện mạo tuấn tú, tóc đen dài buộc gọn, khí chất trầm ổn, đôi mắt sâu thẳm như ẩn chứa vạn vật. Hắn nổi danh về luyện khí và cũng là thiên tài luyện thể hiếm thấy, đã đạt đến Nhân cảnh cửu trọng khi chưa tròn mười sáu tuổi. Hắn không nói nhiều, những mỗi lời nói ra đều khiến người khác lắng nghe.

Dương Long được tiểu Huyền dìu đến, lặng lẽ hành lễ:

“Bái kiến phụ thân, bái kiến các vị trưởng lão.”

Dương Thiết gật đầu, ánh mắt không biểu lộ gì nhiều, chỉ khẽ phất tay ra hiệu cho hắn ngồi xuống vị trí dành cho hậu bối.

Trong lúc Dương Long vừa ngồi xuống, một giọng nói châm chọc vang lên giữa đại sảnh:

“Tam ca vẫn đến à? Ta tưởng với danh tiếng [phế vật tam thiếu] của ngươi, sẽ chẳng có mặt ở đây cho người khác chê cười.”

Giọng nói nhẹ nhàng mà cay nghiệt, kèm theo tiếng cười nhạt vang lên từ phía bên phải. Dương Khiếu, con trai thứ của nhị gia chủ Dương Minh, một kẻ luôn tìm cách khiêu khích và dẫm lên Dương Long từ khi còn bé.

Dương Long quay đầu lại, đôi mắt đạm nhiên như mặt nước mùa thu. Hắn không giận, cũng chẳng vui, chỉ hờ hững đáp lời:

“Miệng lưỡi ngươi vẫn bén như dao, đáng tiếc kiếm chưa luyện ra hình.”

Dương Khiếu nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia giận, nhưng vẫn giữ vẻ cười cợt:

“Tam ca thật biết nói đùa. Hy vọng huynh còn đủ sức đứng vững trong trắc thí hôm nay, kẻo lại khiến Dương gia mất mặt trước bao người.”

Dương Long mỉm cười, nụ cười lạnh nhạt như dương sớm:

“Mất mặt hay không, là do bản thân ngươi thấy nhục hay không. Ta… chưa bao giờ lấy mặt mũi làm chỗ dựa.”

Câu nói của Dương Long không lớn, nhưng như một làn gió lạnh lướt qua đại sảnh, khiến không khí khẽ chững lại trong chốc lát. Dương Khiếu nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia lạnh, khóe môi cong lên, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt đầy châm chọc, chẳng thèm đáp lại. Hắn quay người rời đi, dáng vẻ đầy ngạo mạn, đi thẳng về phía vị trí của nhị gia chủ Dương Minh, phụ thân hắn.

Dương Long hờ hững nhìn theo, trong lòng chỉ lặng lẽ tự giễu. Hắn lắc đầu, điềm tĩnh tiến về chỗ ngồi dành cho mình.

Xung quanh, tiếng cười khẽ vang lên từ vài thiếu niên đồng tộc, không phải quá to, nhưng đủ để châm chọc. Trong mắt họ, Dương Long vẫn chỉ là một “tam thiếu gia” vô dụng, không có linh căn, chẳng có tương lai tu luyện.

Khách quý hôm nay vô cùng đông đảo, đại biểu cho ba đại gia tộc lớn nhất Thanh Dương thành đều có mặt. Ngoài Dương gia chủ trì, còn có Mặc gia và Lâm gia, mỗi nhà đều có những thiên tài trẻ tuổi tham dự.

Mặc gia chuyên về binh khí và khoáng tài, được xem là nơi cung ứng vũ khí lớn nhất Thanh Dương thành.

Lâm gia lại nổi danh với các dược phường và linh dược, có hậu thuẫn vững chắc từ các thế lực luyện đan.

Dương gia tuy ít tiếng hơn về kinh tế, nhưng sở hữu mạng lưới buôn bán yêu thú và vật phẩm từ yêu thú, chiến lực tổng thể cũng không đơn giản.

Trên bề mặt là hợp tác, nhưng bên trong luôn tồn tại những cạnh tranh âm thầm, mỏ linh khoáng, nguồn dược liệu, hay đường vận chuyển đều là mục tiêu ngầm tranh đoạt giữa các thế gia.

Lúc này, một thiếu niên bước ra từ phía Mặc gia, Mặc Hoành, dáng người cao ráo, mặt mày sáng sủa, giọng nói dõng dạc:

“Dương Khiếu huynh, ta là Mặc Hoành của Mặc gia. Từ lâu đã nghe danh huynh là thiên tài đệ nhất của Dương gia, mới mười năm tuổi đã đạt tới nhân cảnh thất trọng, quả thực là phong vân chi tử, ngưỡng mộ đã lâu!”

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Dương Khiếu. Dù câu nói là lời khen, nhưng đi kèm theo đó là ánh nhìn đánh giá rõ rệt, một cách để xác thực lời đồn.

Dương Khiếu nhẹ nhàng chắp tay cười nhạt:

“Chỉ là lời đồn mà thôi, không dám nhận hai chữ thiên tài.”

Miệng thì khiêm tốn, nhưng ánh mắt lại ngầm kiêu hãnh. Hắn biết rõ hôm nay, sân khấu này chính là của hắn, và sẽ là bước đệm để hắn danh chấn toàn thành.

Các thiếu niên thiên tài khác cũng gật đầu tán thưởng:

“Dương Khiếu huynh quả nhiên không giống người thường! Nếu Khiếu huynh vào Thiên vũ học viện, nhất định sẽ đại phát thần uy, Sau này đừng quên bằng hữu hôm nay đó.”

Không khí trong đại sảnh dần dâng cao, tiếng xì xào, trầm trồ vang lên liên miên.

Một trưởng lão Dương gia cười lớn:

“Khiếu nhi quả là kỳ tài ngàn năm có một!”

Một vị khác tiếp lời:

“Với thiên phú của Khiếu nhi, tương lai của Dương gia sẽ vô cùng rực rỡ.”

Những lời tung ho bay đầy trời, dù ai cũng hiểu phần lớn chỉ là lời nịnh bợ. Nhưng Dương Khiếu nghe vẫn vô cùng dễ chịu, khóe miệng giãn ra đầy đắc ý.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tien-mo.jpg
Trường Sinh Tiên Mộ
Tháng 2 3, 2025
Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương
Bắt Đầu Đánh Dấu Ta Là Lão Tăng Quét Rác
Tháng 1 15, 2025
ta-that-khong-phai-cai-the-cao-nhan.jpg
Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân
Tháng 1 25, 2025
phu-nhan-toi-ac-tay-troi.jpg
Phu Nhân Tội Ác Tày Trời
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP