Chương 19: Nhập môn luyện đan chi đạo (hạ)
Như Yên ánh mắt vẫn nghiêm khắc:
“Tiếp đi. Gốc này? Cấp bậc? Thuộc tính? Công năng chính?”
Hình ảnh một gốc linh dược xuất hiện một gốc lá mảnh, xanh biếc, trên đầu lá có những đốm vàng li ti.
Dương Long nhìn gốc lá xanh, mắt lấp lánh:
“Đây là Thần Vũ Diệp. Hoàng cấp trung phẩm, thuộc Kim – Thổ song hành, tính ôn. Lá rũ xuống như mưa rồi tự co lên khi gặp nhiệt, thể hiện khả năng ‘tản hàn hóa ôn’. Thường dùng trong các đan dược cần trợ hỏa ổn định, hoặc làm Bổn Vũ Tán – khử phong đàm, khai phủ tán kết.”
Như Yên gật nhẹ, tiếp đến một loại.
Một thân cành khô, vỏ xù xì, bên trong phát ra hơi ấm.
Dương Long nhíu mày, quan sát thân cành:
“Cành này là Liễu Mục Thán, nhân cấp trung phẩm, thuần Thổ tính. Vỏ cành thấm được khí lạnh rồi tỏa ra hơi ấm nhẹ, chủ yếu bổ trợ tỳ vị, kiện vận trung khí, thường đưa vào đan phương loại Bổ Vị Hoàn.”
Tiếp đến, Một nhánh nhỏ phảng phất hương ngọt, trên đầu đậu thành từng chùm như trân châu.
Dương Long mỉm cười:
“Chùm này là Ngọc Như Quả, Hoàng cấp thượng phẩm, thuộc Thủy – Hỏa, tính hòa trung. Thường dùng dẫn dược, hòa giải hỏa – hàn tương khắc, cũng có thể nương theo thủy tính mà làm dịu huyết nhiệt, khai thông kinh mạch.”
Như Yên gật đầu, tay nàng lại phẩy nhẹ, một loạt câu hỏi mới hiện ra, càng lúc càng phức tạp, thậm chí yêu cầu Dương Long tự lập phối phương ba vị linh dược.
Sau gần một canh giờ, nàng mới khẽ mỉm cười:
“Không tệ. Tuy chưa thể gọi là dược sư, nhưng với căn cơ hiện tại, ngươi đã có thể bắt đầu… luyện đan!”
Ánh mắt Dương Long sáng lên như có lửa:
“Rốt cuộc cũng đến lúc này rồi!”
Trong một góc yên tĩnh của tầng thứ nhất Hồng Hoang Càn Khôn Tháp, Dương Long khoanh chân ngồi bên một đỉnh lô cổ kính. Như Yên nhẹ giọng cất lời, giảng giải từng điều căn bản trong con đường luyện đan, mở ra cho hắn cánh cửa của một thế giới hoàn toàn mới.
“Muốn trở thành một luyện đan sư chân chính, cần hội tụ ba điều kiện cơ bản.” – Như Yên chậm rãi nói:
“Thứ nhất, là hỏa chủng – ngọn lửa để luyện đan. Thứ hai, là dược liệu – những thiên tài địa bảo. Và cuối cùng, là linh hồn lực, dùng để điều khiển toàn bộ quá trình luyện.”
Dương Long khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc
“Không phải ai cũng có thể luyện đan. Cần có tư chất hỏa thuộc tính, và đặc biệt là khả năng cảm ứng linh hồn mạnh mẽ.”
Về dược liệu, kiến thức cơ bản trong một tháng qua ngươi đã nắm vũng.
Như Yên phất tay, từng loại linh thảo bay ra giữa không trung: nhân sâm, huyết lan, tuyết liên, hoả hồng quả…
“Dược liệu là căn cơ tạo nên phẩm chất của đan dược. Chúng được chia làm ba nhóm chính: chủ dược, phụ dược và dẫn dược.”
Chủ dược: là linh thảo chính tạo thành hiệu dụng của đan, quyết định bản chất và mục đích của đan dược.
Phụ dược: hỗ trợ chủ dược, bổ sung hiệu quả hoặc trung hòa độc tính, giúp đan dược ổn định.
Dẫn dược: có tác dụng kích phát, dung hòa các dược liệu khác, dẫn thuốc vào kinh mạch hoặc linh hải.
“Mỗi loại dược liệu đều có thuộc tính: nhiệt, hàn, ôn, axit, độc, hoặc trung tính. Phối chế không hợp, không những luyện đan thất bại mà còn tạo ra độc đan.”
Muốn luyện đan trước tiên phải nhận biết về dược liệu. Các dược điển trên thế gian này ghi chép rất đa dạng, xong chỉ có ghi chép đặc tính và công dụng chính của dược liệu, tiếp đó còn chú giải loại đan dược nào thì phù hợp với chế luyện nào. Các suy nghĩ như vậy thật là ngu xuẩn. Phần lớn luyện dược sư trong thiên hạ đều học theo lối mòn đó. Bởi vì mỗi dược liệu có dược tính độc đáo riêng, mà trong các bí tịch dược điển chỉ ghi chép dược tính chủ yếu của dược liệu thôi, còn dược tính thứ yếu thì do hàm lượng thấp, nên không được thể hiện ra.
Ví dụ, Huyết lan có tính nhiệt, thường dùng luyện bổ huyết đan. Nếu phối cùng Hàn băng quả – tính hàn – mà không có dẫn dược dung hòa, đan lô có thể nổ tung do xung đột thuộc tính.
Hay Nhân sâm là loại dược liệu phổ biến nhất, là phụ tài rất nhiều loại đan dược như hồi khí đan, liệu thương đan,…. Mà trong nhân sâm lại có phần nhỏ dược tính là an thần, trấn tĩnh. Lấy được đặc tính này trong nhân sâm có thể luyện chế địa đan “Thanh tâm đan” khi đột quá bình cảnh. Nhưng nói đến Thanh tâm đan trong các dược phương, dược điển, thì nguyên liệu chủ yếu phải là băng tâm quả ở trên dãy tuyết sơn. Giá trị của Băng Tâm quả quý hơn nhiều nhân sâm. Băng tâm quá ngàn linh thạch, còn nhân sâm chỉ cần thuê 2 người lên núi, hay trồng ở linh điền thì vài hôm là đủ luyện rồi. Việc thông hiểu dược lý, cả chính cũng như phụ là hết sức quan trọng. Phải nắm chắc về dược liệu, mới có thể khống chế được trong tay. Như vậy luyện dược có thể tối đa hóa lợi ích, nước chảy thành sông, trở thành sự tồn tại siêu việt về luyện dược.
Về hỏa chủng “Không có lửa, không thể thành đan. Hỏa chủng là sự sống của lò đan.”
Như Yên giơ tay, một ngọn hỏa diễm lam sắc hiện lên trong lòng bàn tay. Đây là Linh Hỏa – một loại hỏa chủng thiên địa sinh thành, vô cùng quý giá. Trong luyện đan, hỏa chủng được phân thành bốn loại chính:
Phàm Hỏa: ngọn lửa bình thường, do tu luyện hoặc thiên nhiên tạo thành. Dễ điều khiển nhưng hỏa lực yếu, chỉ luyện được đan cấp thấp.
Thú Hỏa: sinh ra từ linh thú hệ hỏa, có tính linh động, uy lực khá. Cần luyện hóa để sử dụng.
Linh Hỏa: thiên địa tự sinh, có linh tính, hỏa lực ổn định và mạnh mẽ. Phù hợp luyện đan trung và cao cấp.
Dị Hỏa: hiếm có trong trời đất, mỗi ngọn đều có danh tự và khí tượng riêng. Uy lực có thể thiêu thiên luyện địa, là bảo vật vô giá trong tay luyện đan sư.
“Không chỉ có uy lực, hỏa chủng còn quyết định đến hỏa hầu – tức là khả năng điều chỉnh nhiệt độ và thời gian luyện đan. Chỉ cần chênh lệch một hơi thở, là đan thành hay bại.”
Dương Long ngẩn người nhìn hỏa diễm chập chờn như sống, trong lòng sinh ra cảm giác kính sợ.
Như Yên nói tiếp:
“Linh hồn lực là mấu chốt quan trọng nhất trong luyện đan. Không có nó, dù có hỏa chủng và dược liệu tốt cũng không thể khống chế nổi quá trình luyện.”
“Linh hồn lực là sức mạnh tinh thần bản nguyên của tu sĩ, thường được sinh ra từ linh hồn thai thể, trải qua tu luyện mới có thể tăng trưởng. Nó dùng để cảm ứng, điều khiển, và duy trì toàn bộ quá trình luyện đan.”
“Linh hồn lực chia làm các cảnh giới: Linh sĩ, Linh tá, Linh tướng, Linh vương, Linh đế, Bán thần và Thần. Cảnh giới càng cao, khả năng điều khiển dược lực càng mạnh, luyện ra đan dược càng cao phẩm.”
Linh sĩ: sơ kỳ, có thể cảm ứng dược lực và khống chế đơn giản.
Linh tá: trung kỳ, có thể điều hỏa hầu, phân biệt dược tính.
Linh tướng: cao kỳ, có thể chia tâm đa dụng, luyện nhiều dược liệu cùng lúc.
Linh vương: đại thành, cảm ứng mọi biến hóa trong lò, luyện chế đan dược cao giai.
Linh đế: đỉnh phong nhân gian, có thể tạo ra linh ý khống chế toàn cục, khắc linh trận trong đan.
Bán thần và Thần: vượt ngoài phàm giới, có thể ngưng tụ Đan Linh, luyện ra Thần Đan.
“Linh hồn lực càng mạnh, khả năng cảm ứng dược liệu, khống chế hỏa hầu, loại trừ tạp chất, dẫn dược nhập đỉnh, tất cả đều càng chính xác và linh hoạt. Một luyện đan sư không có luyện hồn, chẳng khác gì người mù đi trong đêm tối.”
“Ngoài ra, luyện đan lâu năm còn giúp rèn luyện linh hồn ngược lại, khiến tâm thần vững chắc, ý chí kiên cường. Vì thế luyện đan và luyện hồn có thể hỗ trợ lẫn nhau.”
“Ngoài ba yếu tố trên, muốn luyện đan còn cần đến đỉnh lô – chính là lò đan, và các loại công cụ phụ trợ khác.”