Chương 17: Kế hoạch “Tế Loạn thành”
Ba ngày sau đại hội gia tộc, khắp Dương gia bắt đầu lan truyền một tin tức nóng hổi. Ngay tại cửa Thứ vụ đường và Thiện công đường, một tấm kim sắc tơ lụa được dán lên, dài đến ba trượng, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, khiến bất kỳ ai đi ngang qua cũng phải dừng chân chú mục.
Tấm lụa ấy ghi rõ ràng từng hàng chữ:
Thông cáo gia tộc: cải cách toàn diện
Đầu tiên gia tộc nhân khẩu khích lệ chính sách: người bình thường mỗi sinh con một đứa bé, có thể nhận lấy 500 ngân lượng, kiểm trắc ra có linh căn người ban thưởng 300 gia tộc cống hiến, phàm mang thai phụ nữ đều có thể hưởng mỗi tháng năm cân linh mễ, một cân thịt linh thú đến khi sinh nở an toàn.
Thứ hai gia tộc tu sĩ phúc lợi: Căn cứ làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, ngừng phát tám mươi tuổi nhân cảnh tu sĩ phúc lợi, đổi thành cấp gia tộc nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ có thể đạt được tương ứng cống hiến.
Tám mươi tuổi phía dưới tu sĩ, Nhân cảnh sơ kỳ mỗi người hàng năm mười khối linh thạch, trung kỳ hai mưới khối linh thạch, hậu kỳ năm mươi khối linh thạch, ba mươi tuổi trở xuống đạt đến nhân cảnh hậu kỳ tu sĩ, mỗi người hàng năm có thể nhận một trăm khối linh thạch.
Thành lập gia tộc chiến đường, kết hợp gia tộc đội săn yêu cùng gia tộc thương đội tiểu đội hành động, nhân cảnh trung kỳ trở lên mới có thể gia nhập, mỗi người hàng năm được cấp thêm hai mươi khối linh thạch.
Hoàng cảnh sơ kỳ tu sĩ, mỗi năm cấp 800 gia tộc cống hiến, Hoàng cảnh trung kỳ tu sĩ, mỗi năm cấp 1200 gia tộc cống hiến, Hoàng cảnh hậu kỳ tu sĩ mỗi năm 1600 gia tộc cống hiến.
Thứ ba gia tộc ban thưởng chính sách: Phàm cống hiến cho gia tộc Tàng Kinh các công pháp, thần thông, đều có thể đạt được gia tộc cống hiến điểm tùy vào phẩm chất, phẩm giai, đồng thời tự thân có thể miễn phí tập luyện công pháp, thần thông cùng giai trong gia tộc.
cống hiến ra trân quý linh được, linh khoáng, gia tộc có thể theo giá thị trường tiến hành thu mua.
Tin tức khoáng sản, linh mạch quý nếu có giá trị thực tế, nhận tối đa 20% giá trị quy đổi thành điểm cống hiến. Đối với các vật phẩm không thể phán định giá trị bảo vậy, từ gia tộc trưởng lão các thương lượng, cho tương ứng ban thưởng.
Thứ tư cải chế gia tộc: Từ nay về sau, Dương gia cải chế, không còn phân dòng chính, chi thứ, chi mạch, gia tộc chia làm ba cấp: phổ thông đệ tử, để tử tinh anh và hạch tâm đệ tử; Mỗi cấp bậc có chế độ đãi ngộ riêng biệt, minh bạch, công bằng, rõ ràng.
Còn một cái cuối cùng: Gia tộc cống hiến, không còn có thể hồi đoái từ linh thạch.
Thông báo vừa được dán chưa đầy một khắc, đã tụ tập hơn trăm tộc nhân xôn xao bàn tán. Có người mừng rỡ, có người chau mày, có kẻ thì lặng lẽ trầm ngâm. Thế hệ trẻ tuổi vô cùng phấn khởi, nhất là những người vừa lập gia đình – chỉ cần sinh con là có thưởng, chăm chỉ tu luyện là có điểm cống hiến để đổi công pháp, đan dược.
Thế nhưng phía trưởng bối cao tuổi, đặc biệt là những tu sĩ đã ngoài 60, đang hưởng phúc lợi cố định, thì cảm thấy không khỏi lo lắng. Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ, chẳng phải từ nay không còn được trợ cấp?
Mặt khác, quy định không thể đổi điểm cống hiến thành linh thạch khiến nhiều người khó chịu. Bởi trước kia, không ít trưởng lão dựa vào quyền thế đổi cống hiến ra linh thạch cho người thân. Giờ quy củ mới, tất cả đều phải công khai minh bạch – quyền lợi trực tiếp bị cắt bớt.
Tuy nhiên, Dương Thiết – gia chủ đương nhiệm – vẫn kiên quyết giữ vững lập trường. Đứng trên bậc cao từ đường, ông chắp tay sau lưng, giọng trầm vang vọng:
“Gia tộc muốn lớn mạnh, không thể dựa vào phúc lợi mà phải dựa vào huyết mạch, vào lao động, vào sự phấn đấu. Những ai có năng lực, sẽ được ban thưởng xứng đáng. Những ai ăn không ngồi rồi, chỉ biết hưởng thụ… từ nay xin mời tự sinh tự diệt!”
Lời này truyền khắp từ đường đến từng ngóc ngách tiểu viện trong Dương gia. Một làn sóng cải cách bắt đầu lan ra, như thủy triều dâng tràn, không thể cưỡng lại.
Hai ngày sau thông cáo gia tộc cải cách.
Trăng mờ sau tầng mây, gió đêm lùa qua rặng cây khô xào xạc. Tại một ngôi miếu đổ nát, hai bóng người lặng lẽ đứng đối diện nhau trong ánh sáng leo lét của hỏa đăng.
Dương Minh khoác áo choàng đen, mũ trùm kín, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia hiểm độc. Đối diện hắn là Mặc Phong — tâm phúc thân tín của gia chủ Mặc gia, dáng người gầy gò, môi mỏng nhếch lên, đôi mắt hẹp dài như rắn độc.
Mặc Phong khẽ nói:
“Tin tức đã xác nhận. Vị trí linh khoáng là thật, lại còn là Xích Cương khoáng. Dương Lực biết vị trí chính xác, ta cần người giúp ta tìm ra.”
Dương Minh giọng khàn khàn:
“Dương Thiết là tộc trưởng, nhưng hắn không có tầm nhìn. Vẫn khư khư giữ lấy mấy quy củ cũ kỹ. Có linh khoáng mà không dám tuyên bố, chỉ muốn âm thầm khai thác, quá ngốc.”
Mặc Phong cười khẩy:
“Không dám tuyên bố… là vì biết Mặc gia sẽ không để yên. Nhưng nếu có người từ trong Dương gia phối hợp, kế hoạch sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Dương Minh chậm rãi rút từ trong tay áo ra một bản đồ vẽ tay. Đường nét nguệch ngoạc nhưng rõ ràng đánh dấu ba vị trí quan trọng tại rìa Vạn Hoang sơn mạch, nơi đội săn yêu từng phát hiện linh quáng. Hắn đẩy bản đồ qua:
“Sau ba ngày, đội dò khoáng sẽ xuất phát từ cửa nam. Ta đã sắp xếp người thân tín đi cùng, khi đến gần địa điểm số hai, sẽ cố tình tạo biến cố, để đội hình tản ra. Đó là lúc các ngươi có thể ra tay.”
Mặc Phong thu bản đồ, ánh mắt lóe lên tia tàn độc:
“Mặc gia sẽ cử cao thủ phối hợp. Nhưng nhớ kỹ… nếu sự việc bại lộ, Mặc gia sẽ không thừa nhận liên quan.”
Dương Minh khẽ cười, đầy giễu cợt:
“Các ngươi muốn ném đá giấu tay, ta đâu có ngốc. Chỉ cần xử lý gọn đội dò khoáng, diệt khẩu toàn bộ, ai tra ra?”
Hắn đứng dậy, xoay người đi ra cửa miếu, để lại một câu vang vọng trong đêm:
“Chờ đến ngày ta ngồi vào ghế tộc trưởng, Mặc gia các ngươi muốn gì… đều có thể thương lượng.”
Gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi máu chưa đổ, và những âm mưu đen tối đang dần hình thành dưới lớp vỏ bình yên của Thanh Dương thành…
Sáng sớm, ánh nắng nhàn nhạt lướt qua vách gỗ dược viện Dương gia, vẽ lên trên nền gạch những vệt sáng lờ mờ. Trong góc phòng, Dương Lực tựa lưng vào thanh ghế kê bên bàn, nơi chồng chất sổ sách và bản danh sách nhân sự cho chuyến thám thính sắp khởi hành. Vết thương trên người đã được băng bó cẩn thận.
Anh nhíu mày, tay run run lật qua các tên ở danh sách. Chợt dừng lại ở ba cái tên mới được thêm vào: Lâm Nhất, Thôi Phong, Văn Khải. Anh lẩm bẩm:
“Thay ba người trong đội, không hề có lý do… lại là ngay trước giờ lên đường?”
Dương Lực nhấc tờ giấy lên, ngón tay trỏ run run chỉ vào tên đầu tiên:
“Lâm Nhất… chưa từng xuất hiện trong hồ sơ Truyền công đường, cũng không hề qua bất kỳ đợt huấn luyện nào.”
Anh ngước nhìn ra sân tập bên ngoài, nơi các đệ tử Dương gia đang hối hả treo binh khí, kiểm tra lương khô. Tiếng giáo thọ thúc giục, tiếng sắt va chạm hòa lẫn trong không khí. Mọi người bận rộn, chỉ anh cảm nhận được một thứ mơ hồ khó chịu:
“Dương Minh đích thân chỉ huy, nhưng mấy ngày qua chỉ quanh quẩn ở trạm tiền phương, chưa từng khảo sát tuyến đường. Mỗi lần hỏi lộ trình lại lảng tránh…”
Từng mảnh nghi vấn như sợi chỉ rối kết lại trong đầu anh, khơi lên một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Khi màn đêm buông xuống, trại bắt đầu yên tĩnh, Dương Lực lặng lẽ rời giường. Anh đến bên giá sách, rút ra một phù truyền tin màu xanh nhạt – vật chỉ dùng để báo mật khẩn cấp lên đến tộc trưởng. Trong ánh đèn lờ mờ, anh đốt một giọt máu, viết từng chữ bằng ý niệm:
“Có người che giấu nhân thủ, đổi tuyến dò khoáng, nghi có cấu kết ngoại nhân. Xin tộc trưởng định đoạt. – Dương Lực.”
Hắn đặt phù vào hộp ngọc bích bên cạnh, rồi thi triển pháp quyết. Một chớp sáng xanh thoáng lóe, hóa thành làn khói mỏng manh bay vút về từ đường Dương gia.
Dương Lực bình tĩnh đứng lặng trong bóng tối, ánh mắt sâu thẳm như bầu trời đêm tĩnh mịch, thì thầm khẽ:
“Nếu thật có kẻ phản bội… ta tuyệt không tha.”
Và trong giây phút ấy, quyết tâm của anh đã vững như sắt đá, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ âm mưu đen tối nào.
Tại một hang động bí ẩn ở rìa Vạn Hoang sơn mạch, Bên trong hang núi, ánh sáng từ viên Dạ Minh Châu màu xanh lục lờ mờ chiếu rọi. Cả không gian đặc sệt mùi thuốc và âm khí.
Dược Linh Tử – thân hình gầy gò, khuôn mặt nửa thịt nửa xương, đang khuấy chậm một lò đỉnh cao ba thước, chế tạo, thử nghiệm một loại dược dùng cho kế hoạch “Tế Loạn thành”.
Trên bàn đá bên cạnh là một loạt dược liệu đã được phân tách sẵn:
Xích Mị Hoa đã được sấy khô, cánh hoa tán nhỏ như phấn.
Loạn Tâm Căn đã ngâm đủ ba ngày trong dịch âm phong.
Thanh Tán Phấn đựng trong bình thủy tinh đậy kín, vừa mở ra liền có tiếng ve lảnh lót vang lên.
Mộc Tủy Tinh sánh đặc như mật, lấp lánh tia sáng mờ.
Thủy Tán Linh Dịch trong suốt như nước suối, nhưng có hàn khí lượn quanh.
Hắn bắt đầu.
Hơi linh lực vận chuyển theo pháp quyết cổ xưa, từng đạo ấn pháp đánh ra, khiến lô đỉnh phát sáng mờ mờ.
Khói tím từ miệng đỉnh bay lên, ngưng tụ thành hình một đầu yêu thú dữ tợn, rít gào như muốn thoát ra. Hắn dùng tay vẽ bùa chú giữa không trung, niệm quyết:
“Loạn Tâm Hương – khởi.”
Ngay khoảnh khắc lò đỉnh rung mạnh, một vò nước được đưa vào – chính là Thủy Linh Huyền Thủy thu thập từ vùng suối gần Thanh Dương thành. Dược Linh Tử vận linh lực dung hợp mùi hương với phân tử nước, tạo thành chất lỏng màu xám tro, lặng lẽ chảy vào 72 bình ngọc chuẩn bị sẵn.
Cùng lúc đó, cách đó ba dặm, trong một lòng đất bị khoét rộng như mê cung, Tế Sư Vô Huyết ngồi xếp bằng giữa một pháp trận khổng lồ vẽ bằng huyết phù, được gọi là Vạn Linh Hấp Huyết đại trận.
Hắn ra lệnh:
“Đặt Thi Châu vào 5 phương. Khi mưa loạn giáng xuống, yêu thú phá thành, huyết nhục người chết sẽ thẩm thấu qua đất, chảy về linh tuyến, nhập vào tâm trận.”
Ba tên Trận Linh câm lặng, vẽ từng nét trận văn, cắm từng cây Huyết Tế Trụ xuống các hố được đào sẵn. Dưới mỗi cây trụ là một xác thi còn chưa phân hủy – người dân bị bắt cóc từ những làng nhỏ ven sơn, được dùng làm “môi dẫn huyết khí”.
Bầu không khí nơi này lạnh buốt, thi khí tràn ngập, nhưng mỗi người đều rất bình tĩnh – như thể đã làm điều này cả ngàn lần.
Dương Gia hậu viện,
Trong suốt một tháng, Dương Long vùi đầu giữa vô số thư tịch, dược điển và ngọc giản. Tầng một của Hồng Hoang Càn Khôn Tháp như một kho tàng y dược bao la, chứa đựng tri thức từ cả ngàn thế hệ tu giả. Như Yên không trực tiếp giảng dạy, mà chỉ thỉnh thoảng xuất hiện giải đáp khi hắn gặp chỗ mù mờ, để hắn phải tự lĩnh ngộ từng tầng lớp dược lý.
Lúc đầu, Dương Long còn mơ hồ, thậm chí không phân biệt nổi Nhân cấp linh thảo như Thanh Diệp Tán với Hoàng cấp Tụ Linh Thảo. Nhưng chỉ sau ba ngày, hắn đã có thể phân loại cơ bản dược tính: ôn – hàn – trung hòa, phân chia các loại linh dược theo tính chất hỗ trợ khí, huyết, cốt, hồn, thần.
Trước bàn đá Dương Long đang ngồi xếp bằng, trước mặt hắn là hơn mười loại linh dược đang lơ lửng giữa không trung. Mỗi một gốc linh dược đều toát ra linh khí khác nhau – có thứ rét lạnh như băng tuyết, có thứ rực cháy tựa liệt viêm, lại có thứ mộc khí thanh thuần như dòng suối mùa xuân.