Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trieu-vi-dien-xa-lang.jpg

Triều Vi Điền Xá Lang

Tháng 2 1, 2025
Chương 678. Chu tuyên trung hưng nhìn ta hoàng Chương 677. Sóng gió chưa ngừng
vu-su-co-gang-sinh-hoat-lien-co-the-tro-nen-cang-manh.jpg

Vu Sư: Cố Gắng Sinh Hoạt Liền Có Thể Trở Nên Càng Mạnh

Tháng 2 4, 2025
Chương 294. Chưa hoàn thành cố sự Chương 293. 026: Lời nói không nói xong Rénald
ngao-kiem-tran-thien.jpg

Ngạo Kiếm Trấn Thiên

Tháng 2 27, 2025
Chương 465. Thiên hạ quy nhất Chương 464. Bẻ gãy nghiền nát
moi-ngay-tinh-bao-bat-dau-trung-3000-van-xo-so-thuong-lon

Mỗi Ngày Tình Báo: Bắt Đầu Trúng 3000 Vạn Xổ Số Thưởng Lớn

Tháng 2 5, 2026
Chương 478: Đại kết cục Chương 477: Vân tinh phát triển
mat-the-ta-kien-thiet-toi-cuong-can-cu-ngam.jpg

Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm

Tháng 1 7, 2026
Chương 203: Hoàng Hôn Đang Bắt Đầu Cháy Chương 202: Đông Hồ Tận Thế
toan-dan-chay-nan-vat-pham-cua-ta-co-the-hop-thanh.jpg

Toàn Dân Chạy Nạn, Vật Phẩm Của Ta Có Thể Hợp Thành

Tháng 2 1, 2025
Chương 280. Hải đăng Chương 279. Không cách nào sinh dục
nu-de-mon-ha-tha-cau-50-nam.jpg

Nữ Đế Môn Hạ Thả Câu 50 Năm

Tháng 1 20, 2025
Chương 241. Đường dài đằng đẵng Chương 240. Đều đi ra a
ta-vat-hieu-cam-do-chi-lay-hung-vat

Tà Vật Hiệu Cầm Đồ: Chỉ Lấy Hung Vật

Tháng 2 2, 2026
Chương 1350: Thăng âm đường Chương 1349: Cáo âm trạng
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 12: Học tập luyện dược
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 12: Học tập luyện dược

Dương Long kinh hãi: “Linh dược… cũng có thể phản kháng?”

“Đến Huyền cấp, nhiều loại biết ẩn thân, biết chạy trốn. Có linh ý sơ khai, như tiểu yêu linh vậy. Ngươi hái một gốc, nếu sai thời cơ, nó sẽ… ‘cắn’ ngược lại.”

Nói rồi, nàng khẽ nhấc tay – một tia ánh sáng tạo thành Tử Huyền Liên. Đóa sen tím phát ra tiếng rì rầm như lời nguyện cổ xưa.

“Loại này chỉ mọc nơi ngưng tụ khí vận, như vực sâu cổ động hay thiên địa linh nhãn. Dùng để trợ ngộ, giúp tu sĩ cảm ngộ cảnh giới. Nhưng nếu không có dược dẫn, đan dược dễ nổ tung.”

Khi thần niệm nhập vào, từng dòng chữ cổ hiện lên, như tiếng sấm nện vào thức hải.

“Dược, là căn bản của đan. Đan, là thăng hoa của đạo. Không hiểu dược, đừng vọng luyện đan.”

Trong tầng một Hồng Hoang Càn Khôn Tháp, Dương Long ngồi xếp bằng giữa ánh sáng lờ mờ của các quang trận. Trước mặt hắn là một chiếc bàn đá khắc vô số phù văn, bên trên bày la liệt các ảo ảnh linh thảo, từng loại đều sống động như thật.

Phía sau, Như Yên chắp tay đứng cạnh, y phục bay bay, như tiên nữ trong mộng.

“Muốn luyện đan, không thể không hiểu dược,” nàng nói, giọng ôn nhu. “Bắt đầu từ cơ bản. Ngươi có biết linh dược chia làm mấy cấp không?”

Dương Long chau mày nghĩ ngợi, sau đó đáp: “Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, Nhân, chia theo cấp bậc như tu sĩ?”

Như Yên khẽ mỉm cười, gật đầu: “Không tệ. Nhưng ngươi biết chúng khác biệt ra sao?”

“Dược lực? Linh khí? Nơi sinh trưởng?”

“Ừm,” nàng khẽ phất tay, trước mặt hiện lên ảo ảnh một khóm Thanh Diệp Thảo tỏa mùi nhàn nhạt, xanh non óng ánh.

“Đây là Nhân cấp linh dược. Dùng để dưỡng khí, chữa thương nhẹ. Sinh trưởng nơi thường sơn, không cần linh khí. Loại này, phàm nhân cũng có thể dùng.”

Nàng lại vẫy tay, linh ảnh biến hóa thành một đóa hoa đỏ rực, từng cánh tự động rung động khi ánh sáng chạm vào.

“Đây là Hoàng cấp – Lục Diệp Hoa. Dược lực cao hơn, có chút linh tính. Có thể cảm ứng sát khí. Nếu ngươi không cẩn thận mà đến gần, nó sẽ tự nổ.”

Dương Long kinh hãi: “Linh dược… cũng có thể phản kháng?”

“Đến Huyền cấp, nhiều loại biết ẩn thân, biết chạy trốn. Có linh ý sơ khai, như tiểu yêu linh vậy. Ngươi hái một gốc, nếu sai thời cơ, nó sẽ… ‘cắn’ ngược lại.”

Nói rồi, nàng khẽ nhấc tay – một tia ánh sáng tạo thành Tử Huyền Liên. Đóa sen tím phát ra tiếng rì rầm như lời nguyện cổ xưa.

“Loại này chỉ mọc nơi ngưng tụ khí vận, như vực sâu cổ động hay thiên địa linh nhãn. Dùng để trợ ngộ, giúp tu sĩ cảm ngộ cảnh giới. Nhưng nếu không có dược dẫn, đan dược dễ nổ tung.”

Dương Long nuốt nước bọt, ánh mắt nghiêm túc.

Như Yên tiếp lời: “Cao hơn nữa là Địa cấp linh dược – chúng hấp thu địa khí hàng vạn năm, có linh trí, thậm chí còn cần tế luyện như pháp bảo.”

“Còn Thiên cấp,” nàng khẽ thở dài, “thì… vốn không nên tồn tại nơi hồng trần. Chúng là khí vận của thiên địa hóa linh, có thể kéo dị tượng, sinh ra lôi kiếp chỉ để hái một đóa.”

Dương Long trầm ngâm. “Vậy… muốn phối hợp luyện đan, làm sao biết dược liệu nào hợp?”

“Ngươi cần học dược lý phối phương. Âm dương tương sinh, ngũ hành tương khắc. Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ – ví dụ như Hồng Liên Tử có hỏa tính, nhưng nếu ngươi không dùng Linh Thủy Thảo trung hòa, sẽ hỏa bạo lô ngay.”

“Thế còn khi luyện đan thì sao? Làm sao kiểm soát dược lực?”

“Phải học thủ pháp tịnh hóa, điều hòa dược khí, phân biệt dược sứ – dược dẫn – dược môi. Có hơn 300 thuật ngữ chỉ dùng riêng trong luyện đan, mỗi loại có 3 – 5 tầng ứng biến.”

Dương Long ngẩn người:

“Ta phải học hết sao…?”

Như Yên khẽ nghiêng đầu cười, ánh mắt lấp lánh: “Ngươi không cần học hết trong một ngày. Nhưng nếu muốn luyện ra một viên đan dược, mà không hiểu thứ mình dùng là gì… thì chẳng khác gì đổ sỏi vào lửa.”

Dương Long gật đầu, hít sâu một hơi.

“Được! Dạy ta đi. Dù có ba trăm hay ba ngàn loại, ta cũng học!”

“Rất tốt,” Như Yên nở nụ cười hài lòng, phất tay lần nữa.

Một quyển trục hiện ra lơ lửng trước mặt hắn, tiêu đề viết bằng cổ văn uốn lượn như linh xà:

“Thái Huyền Dược Phổ – Sơ Giải”

“Bắt đầu từ quyển này. Hôm nay, ta sẽ dạy ngươi phân biệt 10 loại linh thảo cấp Nhân, và cách nhận biết dược khí bằng linh giác.”

Lúc này, tại phòng gia chủ Dương gia, mấy ngày trước các đội Liệp yêu đoàn của Dương gia trở về, mỗi đoàn của Dương Lực chưa thấy về, từ hôm đó đến tin tức vẫn bặt vô âm tín. Dương Thiết cau mày, lòng như lửa đốt.

Cuối cùng, ông cho người bí mật phái một tiểu đội tìm kiếm, dẫn đầu bởi Dương Trọng, toàn bộ chỉ là Nhân cảnh trung, hậu kỳ.

Trong đêm cưỡi yêu thú xâm nhập Vạn Hoang sơn mạch, trên lưng yêu thú, Dương trọng không nói gì, chỉ nắm chặt bản đồ cũ và lộ tuyến do một đệ tử bên cạnh Dương lực vẽ lại trước khi xuất phát.

“Nếu Dương Lực còn sống, hắn chắc chắn sẽ để lại dấu vết.”

Ba ngày sau, tại rìa Bắc Vạn Hoang.

Một khe núi hẹp sâu hun hút, lấp loáng vết máu khô, đá lở và vài mảnh áo giáp vụn.

Dương Trọng quỳ xuống, tay sờ vết máu khô bám trên đá, ánh mắt sáng lên.

“Là huyết tích ba ngày trước… có dấu kéo lê. Đi!”

Cả đội theo dấu vết, men theo vách đá, cuối cùng phát hiện một hốc đá được che bởi bụi rậm và kết giới thô sơ.

Dương Lực đang nằm trong đó — toàn thân trọng thương, máu khô bám đầy người, áo giáp vỡ nát, một cánh tay đã gãy nát, nhưng thần thức vẫn còn.

Hắn mở mắt, nhìn thấy Dương Trọng, đôi môi khô nứt run rẩy:

“Cuối… cùng cũng tới… rồi…”

“Trọng… ca…” – Dương Lực rướn cổ, thều thào, “Ngọc… giản…”

Sau khi cứu được Dương Lực, nhóm người Dương Trọng lập tức quay về Dương gia trong đêm, không dám dừng lại chữa trị tại dược trạm dã ngoại. Trong tay họ, ngoài thân thể dập nát của Dương Lực, còn có một chiếc ngọc giản truyền tin, bọc kỹ trong vải da thú dưới áo hắn.

Dương Thiết nghe tin, lập tức triệu khẩn phòng nghị sự, chỉ gọi ba người tâm phúc. Khi đặt tay lên ngọc giản, mọi thông tin Dương Thiết đã nắm được.

Trong ngọc giản, Dương Lực ghi rõ – sau khi tiêu diệt một con Song Đầu Ngưu, hắn và các huynh đệ phát hiện mạch khoáng, hắn xác định là Xích Cương khoáng – Hoàng cấp trung giai.”

Dương Thiết ánh mắt đầy lo toan:

“Đáng tiếc… khi họ còn chưa kịp dò xét kỹ thì bị phục kích. Kẻ ra tay – Dương Lực là Mặc Hàn của Mặc gia. Còn tu vi… theo phán đoán, là Nhân cảnh cửu giai, có lẽ mới tiến cấp không lâu.”

Dương Thiết liền kêu trưởng lão bên cạnh mở bản đồ ra

“Hắn nhìn bản đồ khoanh vùng sơ bộ, Vị trí tạm định tại khu vực khe Huyết Nha phía đông nam Vạn Hoang sơn mạch. Địa hình phức tạp, dị thú nhiều. Nhưng nếu thật sự là Xích Cương khoáng, dù chỉ là dấu hiệu, cũng đáng để ta mạo hiểm một lần.”

“Tạm thời, phong tỏa tin tức, không để Mặc gia biết Dương Lực còn sống, cũng không để các thế lực khác hay tin về khoáng mạch.”

“Lập tức chuẩn bị tổ chức tộc hội sớm, lấy lý do xem xét việc tuyển chọn tài nguyên cho đệ tử mới — đồng thời bí mật dò xét phản ứng Mặc gia.”

Đêm ấy, tại Hậu viện.

Dương Long ngồi trong phòng, lật giở quyển “Bách Thảo tập” tay đang viết ghi chú về Hồi Huyết Thảo. Không biết rằng gia tộc đang gặp vấn đề có thể làm thay đổi cả gia tộc.

Hai ngày sau, tại từ đường Dương gia.

Dương gia từ đường không chỉ có Dương gia tế tổ từ đường, cũng là gia tộc tối cao trung tâm quyền lực.

Trải qua trong vòng ba trăm năm, ở nơi đây chủ trì các loại hình thức tộc hội, quyết định Dương thị nhất tộc vận mệnh cùng hưng suy.

Dương Thiết ngồi tại nguyên bản vị trí chính giữa của đại điện, ở trên cao nhìn xuống, nhìn xem phía dưới hai nhóm đứng vưỡng Dương thị tộc nhân.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-dau-pha-thuong-khung-mo-phong-den-dai-chua-te.jpg
Từ Đấu Phá Thương Khung Mô Phỏng Đến Đại Chúa Tể
Tháng 2 3, 2025
lieu-cha-dai-de-ta-manh-toan-bo-nho-nghich-tu-lieu-cha.jpg
Liều Cha Đại Đế, Ta Mạnh Toàn Bộ Nhờ Nghịch Tử Liều Cha!
Tháng 1 17, 2025
ta-lam-sao-co-the-la-nhan-toc-lao-to.jpg
Ta Làm Sao Có Thể Là Nhân Tộc Lão Tổ
Tháng 1 24, 2025
xa-tien-bat-dau-thon-phe-tien-de
Xà Tiên: Bắt Đầu Thôn Phệ Tiên Đế
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP